Sau khi Triệu Hàn Yên trở phủ Khai Phong, nàng tạm biệt với Triển Chiêu. Sau đó, nàng gặp sáu nha sai, mỉm chào họ, tiện thể phát hiện ba trong sáu họ đang hắt . Khi hỏi, tất cả đều lẽ do thời tiết trở lạnh mà việc thêm bớt quần áo hợp lý, nên phong hàn nhẹ.
Trên đường trở về bếp, Triệu Hàn Yên nghĩ xong tối nay sẽ món gì. Gần đây nàng đang xem các công thức d.ư.ợ.c thiện, vài món cháo giúp trừ hàn khá , thể thử , đang dịp đổi mùa thích hợp để giúp xua tan cái lạnh.
Triệu Hàn Yên trở về phòng để lấy cuốn sổ ghi chép công thức của , xem công thức bước nhanh về phía phòng bếp. Khi qua đoạn đường ngoặt, nàng chú ý phía , "coong" một tiếng, nàng đ.â.m sầm . Vì cảm giác vật đ.â.m khá cứng, im nhúc nhích, Triệu Hàn Yên cứ tưởng lệch nên vô ý đụng tường. Trong lúc xoa mũi, nàng đổi hướng, ngẩng đầu lên thì phát hiện cái đang đối diện lúc mới là tường.
Truyện của -Gió-
Vậy thì nãy…
Triệu Hàn Yên đầu , thấy Bạch Ngọc Đường vẫn đang im nhúc nhích ở chỗ cũ. Y phục n.g.ự.c nếp nhăn, lộn xộn, dường như một “vật thể” nào đó đ.â.m , mà cái “vật thể” đ.â.m dường như chính là nàng.
“Vừa nãy đ.â.m ?” Triệu Hàn Yên hỏi.
Bạch Ngọc Đường Triệu Hàn Yên bằng ánh mắt “đương nhiên là ”.
Triệu Hàn Yên hì hì, gập cuốn sổ công thức , dắt lưng, “Thật là trùng hợp, đụng mặt ở đây. Vừa nãy xin nhé, tại đường.”
“Ta đang đợi .” Bạch Ngọc Đường về hướng phòng bếp.
Triệu Hàn Yên sững sờ một chút, hiểu Bạch Ngọc Đường đang với nàng rằng gì là trùng hợp cả. Nàng vội vàng theo kịp Bạch Ngọc Đường, hỏi tìm việc gì .
“Đệ và Triển Chiêu đến Bàng phủ ? Thế nào ?” Bạch Ngọc Đường hỏi.
“Hỏi , Bàng tam công t.ử của Vọng Ưu Các chủ động tìm đến , bán đồ cho . Lần chúng lục soát Yên Hỏa Các cũng chú ý tới, tầng bốn tầng năm là đồ cất giữ riêng của Bàng tam công t.ử. Việc thích sưu tầm đồ vật chắc chắn là bí mật. Khắp kinh thành thể hứng thú với Thiên Cơ Kiếm và Linh Lung Ngọc, còn thể dứt khoát bỏ tiền lớn để mua về, gần như chỉ một thôi.” Triệu Hàn Yên giải thích.
Bạch Ngọc Đường gật đầu, “Cũng đúng, giải thích hợp lý .”
“Nghe lời , hình như nghi ngờ Bàng tam?” Triệu Hàn Yên suy đoán biểu cảm của Bạch Ngọc Đường, khóe miệng như như nhếch lên, mang hướng mỉa mai một chút.
“Người nghi ngờ thì nhiều lắm.”
Bạch Ngọc Đường xuống bên bàn, tự rót cho một ly lạnh định uống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ban-an-nho-phu-khai-phong/chuong-216.html.]
Khi mùa hạ đến, cái bàn ban đầu đặt cây ngô đồng, giờ chuyển trong bếp, đặt dựa cửa sổ phía Nam. Bạch Ngọc Đường xuống bên cái bàn . Cửa sổ đang mở, mặt bàn vẫn còn một vệt nắng.
Triệu Hàn Yên vội đưa tay ngăn , bảo Bạch Ngọc Đường đừng uống lạnh, đợi chút xíu, nàng nấu nóng cho ngay đây.
Bạch Ngọc Đường phát hiện khi Triệu Hàn Yên nấu , sẽ đợi lúc nước sôi sùng sục thì thả theo vòng xoáy. Đây chính là cách của những sành uống .
“Thật thể phận hề tầm thường từ nhiều chi tiết.” Bạch Ngọc Đường thở dài xong, mới nghĩ lúc đầu mắt mù , thế mà thật sự tin Triệu Hàn Yên chỉ là một tiểu đầu bếp bình thường.
Tiếng lòng của Bạch Ngọc Đường: [Lúc đó nhất định là tay nghề nấu ăn ngon của tiểu đầu bếp cho mê hoặc , thể thừa nhận đồ thật sự ngon. Nếu từ đầu, lẽ vẫn sẽ mắc sai lầm tương tự.]
Triệu Hàn Yên tiếng lòng của Bạch Ngọc Đường, kìm thầm trong lòng. Bạch Ngọc Đường chỉ là lúc đầu nhận phận của nàng thôi, gì mà gọi là sai lầm chứ.
“Xong .” Triệu Hàn Yên rót chén , đưa cho Bạch Ngọc Đường.
Bạch Ngọc Đường thấy Triệu Hàn Yên vui vẻ, khóe miệng cũng giãn theo, hỏi Triệu Hàn Yên cái gì.
“Chắc là tâm trạng .” Triệu Hàn Yên vui vẻ đáp.
“Là khi gặp Bàng tam công t.ử thì tâm trạng lên? Hai chuyện hợp ý lắm ?” Bạch Ngọc Đường nén , lạnh nhạt rũ mắt xuống, thổi phù phù chén .
“Tâm trạng là chuyện xảy thôi.” Triệu Hàn Yên chỉ trả lời câu hỏi đầu tiên, bởi vì nàng đang nghĩ tới tiếng lòng của Bạch Ngọc Đường trong đầu, điều khiến Triệu Hàn Yên quên bẵng mất câu hỏi thứ hai.
Bạch Ngọc Đường đợi một lát, thấy Triệu Hàn Yên trả lời câu hỏi thứ hai, mà cảm thấy câu hỏi quan trọng, bèn ngước mắt Triệu Hàn Yên, tiếp: “Ta thấy và Triển Chiêu đều ấn tượng về .”
“Ừm, khá dễ gần, chỉ là tâm tư quá nhạy cảm, quá thông minh, việc quá thấu đáo, nên sống mệt mỏi.” Triệu Hàn Yên cuối cùng cũng thổi nguội chén của , vui vẻ uống một ngụm lớn, thốt lên giải khát, ngửa đầu ngoài cửa sổ, khen Bạch Ngọc Đường: “Cho nên vẫn là tính cách như hơn.”
“Ồ? Tốt ở điểm nào?” Ánh mắt ảm đạm xuống của Bạch Ngọc Đường bừng lên tia sáng, chăm chú Triệu Hàn Yên.
Lúc là buổi chiều, ánh nắng sáng ch.ói, vặn chiếu lên gò má Triệu Hàn Yên ửng đỏ vì nước nóng xông lên, cùng với nụ rạng rỡ môi nàng, tạo nên một vẻ dễ lây lan niềm vui.
Nói đơn giản là, chỉ cần lẳng lặng , cần gì nhiều, nghĩ gì nhiều, tâm trạng sẽ tự nhiên thư giãn, vui vẻ theo.