Ăn cơm xong, Bạch Ngọc Đường đến tìm Triệu Hàn Yên, với Triệu Hàn Yên rằng khi về soi gương, hề thấy mặt đỏ.
“Đệ đang đùa với ?” Bạch Ngọc Đường hỏi.
“Ủa? Không đỏ ?” Triệu Hàn Yên kinh ngạc thốt lên, “ lúc ở chỗ mặt đỏ lắm mà, lẽ là do ánh Mặt trời chiếu , bảo cái bàn hợp để ở gần cửa sổ phía Nam mà.”
Bạch Ngọc Đường nhíu mày suy nghĩ một chút, nhanh liền hùa theo lời Triệu Hàn Yên: “, chắc chắn là do cái bàn .”
Bạch Ngọc Đường liền hỏi Triệu Hàn Yên hứng thú ngoài dạo một chút . Vừa mới ăn cơm tối xong, ăn nhiều, ngoài hoạt động một chút, tiêu hóa thức ăn sẽ hơn.
“Đi , chợ đêm cầu Châu ?” Khi đề xuất ngoài, Triệu Hàn Yên tự nhiên nghĩ đến nơi tụ tập đồ ăn vặt, chợt cũng nhớ lời hẹn đó với Tôn đại nương, “C.h.ế.t thật, quên mất chuyện nhỉ! Mong là giờ đại nương vẫn dọn hàng, thôi thôi, chúng đến chợ đêm cầu Châu.”
Vừa nãy nàng còn chỉ hỏi ý kiến Bạch Ngọc Đường, là nên chợ đêm cầu Châu , giờ thì cho Bạch Ngọc Đường trả lời nữa , quyết định luôn là đến đó.
Triệu Hàn Yên vội vàng cởi tạp dề , kéo Bạch Ngọc Đường ngay.
Bạch Ngọc Đường tự nhiên cũng ý kiến gì, cứ tùy Triệu Hàn Yên dẫn . Chỉ là lúc đối phương túm lấy cánh tay , cảm thấy nơi đó kỳ lạ. còn kịp nghiên cứu kỹ cảm giác kỳ lạ đó từ mà , thì tiểu đầu bếp buông tay . Lại thấy Triển Chiêu đến từ phía đối diện, Bạch Ngọc Đường vì chuyện với , càng quên bẵng mất cảm giác đó ngay lập tức.
“Hai định ngoài ?” Triển Chiêu hỏi.
“Đi chợ đêm cầu Châu, Triển đại ca ? À mà, Triển đại ca đến đây việc gì ?” Triệu Hàn Yên lúc mới phản ứng hỏi Triển Chiêu đến đây vì lý do gì.
“Công Tôn cảm ơn , tiện thể giúp nhắn một câu, sáng mai còn ăn cái bánh bao nhân đậu đỏ đó.” Triển Chiêu đến đoạn thì cố tình hạ giọng xuống, dường như đang chuyện bí mật gì đó.
Bạch Ngọc Đường khẩy : “Chỉ là ăn cái bánh bao nhân đậu đỏ thôi mà, chuyện cứ như chuyện mờ ám ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ban-an-nho-phu-khai-phong/chuong-219.html.]
“Lúc Công Tôn với cũng ngại ngùng, đoán là khác , lẽ sợ hiểu lầm ham ăn?” Triển Chiêu giải thích.
“Vậy thì ngươi nên riêng với tiểu đầu bếp chứ, giờ thêm một nữa đấy.” Bạch Ngọc Đường liếc mắt đ.á.n.h giá Triển Chiêu, “Cách quân t.ử lắm ?”
“Không , bao giờ coi Bạch là ngoài, cũng như Công Tôn coi là ngoài . Hạ giọng xuống chẳng qua là để tránh những lặt vặt khác trong phủ thấy, còn hai thì tự nhiên cần đề phòng.” Triển Chiêu giải thích một cách thản nhiên, chút chột .
Bạch Ngọc Đường Triển Chiêu coi là ngoài, liền im bặt gì nữa. Hắn đối với Triển Chiêu tự nhiên sẽ tin tưởng như Triển Chiêu đối với . Cả phủ Khai Phong chỉ công nhận tiểu đầu bếp, ở đây gì cái chức đới đao thị vệ tứ phẩm, chẳng qua cũng chỉ là tiện thể để đường đường chính chính đến ăn ké cơm mà thôi. Hắn quả nhiên coi trọng “ăn uống” hơn, thường “ sống vì cái miệng”, chắc là kiểu như đây .
“Vừa lúc cũng việc gì, cơm tối ăn nhiều, dạo cùng hai luôn.” Triển Chiêu xong, thấy Triệu Hàn Yên lập tức gật đầu đồng ý, bèn sang Bạch Ngọc Đường đầy hàm ý dò hỏi.
Bạch Ngọc Đường Triển Chiêu: “Nhìn gì, chân mọc ngươi, mà chẳng tùy ý?”
“Bạch , rốt cuộc đắc tội gì với ngươi, hôm nay hỏi cho lẽ.” Triển Chiêu bất đắc dĩ than thở. Bạch Ngọc Đường chuyện với lúc nào cũng ý châm chọc, vốn tưởng ở chung lâu ngày sẽ hơn, thấy đến giờ vẫn , đành hỏi cho rõ.
“Chỉ vì tên của Triển đại ca gọi là tiểu miêu (mèo con), còn tên là tiểu lão thử (chuột con). Theo lẽ thường thì tiểu miêu bắt tiểu lão thử, tuy là tỷ thí hòa , nhưng về danh hiệu thì Triển đại ca vẫn chiếm thượng phong.” Triệu Hàn Yên chen giải thích.
Truyện của -Gió-
lời của Triệu Hàn Yên lập tức chọc giận “quần chúng”, Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu đồng thời trừng mắt nàng đầy tức giận.
“Đệ gọi là gì?” Bạch Ngọc Đường chằm chằm Triệu Hàn Yên, sắc mặt vô cùng khó coi.
Triệu Hàn Yên vội vàng bịt miệng . Đảo mắt qua , liếc chỗ khác, nàng xoay cả , tránh đối mặt với Bạch Ngọc Đường.
Triển Chiêu sớm qua cái tên “tiểu miêu” , về cơ bản là miễn cưỡng chấp nhận . nghĩ đến cái tên ngoài tiểu đầu bếp còn khác thấy, sẽ cảm thấy hổ, nên lúc nãy mới Triệu Hàn Yên như . lúc nghĩ , còn một vị “tiểu lão thử” kích thích nhiều hơn , Triển Chiêu đột nhiên cảm thấy cái tên “tiểu miêu” của Bạch Ngọc Đường thấy, thực cũng chẳng là gì cả. Mọi coi như đồng bệnh tương lân, chẳng ai cần nhạo ai.
Triển Chiêu với tư cách là đại ca lớn tuổi nhất trong ba , cảm nhận bầu khí , bèn hòa giải: “Chỉ là danh hiệu thôi mà, thể đại diện cho cái gì. Trên giang hồ còn tự xưng là cao thủ nhất, hiệu là “Hùng bá thiên hạ” đấy thôi, kết quả cuối cùng c.h.ế.t còn nhanh hơn ai hết. Toàn là chuyện nhỏ thôi, đừng để bụng nữa.”