Bàn Ăn Nhỏ Phủ Khai Phong - Chương 232

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-14 13:38:55
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ta Linh Lung Ngọc là bảo vật trấn sơn của Hoa Sơn, lão chưởng môn Hoa Sơn lúc sinh thời từng là một cao thủ thích giao đấu, từng tuyên bố khắp giang hồ rằng ai bản lĩnh trộm khối ngọc , ngọc sẽ thuộc về đó, tuyệt đối truy cứu. Sau tân chưởng môn vì công phu bằng, thể trái quy tắc do lão chưởng môn khuất lập , sợ cao thủ đến trộm, nên giấu khối ngọc , ai tung tích của nó.”

Một khối Linh Lung Ngọc khơi dậy hứng thú kể chuyện giang hồ của Triển Chiêu.

“Nói như , khối ngọc của đáng giá ?” Triệu Hàn Yên vội vàng tháo xuống, nhét trong tay áo.

Bạch Ngọc Đường hành động của tiểu đầu bếp chọc , vì trong lòng phận của tiểu đầu bếp thiếu tiền, là cố ý chọc vui . Bạch Ngọc Đường vẫn quên dặn dò một câu: “Bàng tam công t.ử tặng cái lễ gặp mặt, e là mục đích khác, cẩn thận chút.”

“Ta cũng nghĩ , nhưng cũng nhận thôi, tặng chân thành, nếu nhận e sẽ buồn mất.”

Triệu Hàn Yên hiểu sơ qua tính cách của Bàng Ngôn Thanh, tâm tư nhạy cảm, dễ suy nghĩ quá nhiều, nếu lúc đó nàng từ chối, trong lòng chắc chắn sẽ buồn bực khó chịu, đổ bệnh. Cho nên việc nhận lấy món quà là nàng đang phát lòng , nhưng trong tai Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường thì đó chỉ là cái cớ để nàng lấy quà của mà thôi. Hai lúc một bất đắc dĩ, một mặt cảm xúc thở dài.

“Hai ? Ta thật mà, nhận thật sự sẽ buồn đấy!” Triệu Hàn Yên .

Hai lúc hẹn mà cùng Triệu Hàn Yên bằng ánh mắt “khinh bỉ”.

“Cho đến hôm nay mới thật sự chứng kiến cái gọi là “ lợi còn vẻ khoe mẽ”. Bạch Ngọc Đường thở dài.

Triển Chiêu đồng tình: “Ta cũng . Mặc dù cũng nhận quà của , nhưng thực lòng ơn.”

“Không thèm chuyện với hai nữa.” Triệu Hàn Yên kẹp chân bụng ngựa, thúc ngựa phóng nhanh về phía , gọi Triệu Hổ đến chuyện.

Triệu Hổ toe toét chạy đến nhiệt tình, nhưng tới lui hỏi Triệu Hàn Yên về vấn đề liên quan đến Tú Châu.

“Đó là nha của , mà còn mở miệng hỏi bừa nữa, cẩn thận đ.á.n.h !” Triệu Hàn Yên cuối cùng nhịn nổi, cảnh cáo Triệu Hổ.

Triệu Hổ vội rụt cổ đáp: “Không Tú Châu là của tiểu đầu bếp ?”

“Là thì , thể tùy tiện ? Đâu dễ dàng như ! Ta báo , chú ý giữ cách với Tú Châu nhà , chiếm tiện nghi của , hả?”

“Được , .” Triệu Hổ hì hì, “Vậy cứ bám lấy tiểu đầu bếp thôi.”

“Đừng!” Triệu Hàn Yên , “Huynh mà dám bám lấy , cho cả đời gặp Tú Châu.”

Triệu Hổ sợ đến mức liên tục xin dám nữa.

Bạch Ngọc Đường ngoài lạnh lùng quan sát, lúc gì, nhưng đợi về đến phủ Khai Phong ai về phòng nấy xong, mới riêng với Triệu Hàn Yên: “Đệ còn mặt mũi khác , là ai ngày nào cũng kéo kéo ôm ôm với Tú Châu?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ban-an-nho-phu-khai-phong/chuong-232.html.]

“Ta đó, thì .” Triệu Hàn Yên lý sự hùng hồn hỏi ngược một câu, ngay đó thấy ánh mắt Bạch Ngọc Đường nàng đúng, phản ứng nàng là “nam nhân” mà quả thật quá mật với Tú Châu.

Triệu Hàn Yên hạ giọng nhỏ với Bạch Ngọc Đường: “Nói với bao nhiêu , quen nàng hầu hạ , hiểu xuất của .”

Bạch Ngọc Đường sững sờ, nghĩ thấy đúng là như , chuyện rõ ràng qua từ lâu trong lòng , nhưng nãy tỏ để ý nhỉ?

Bạch Ngọc Đường xuống, tự rót hai chén nguội uống. Cảm thấy chắc là hôm qua vì điều tra án ngủ quá muộn, sáng nay đau đầu, nên hồ đồ quên mất chuyện cũ.

Triệu Hàn Yên thấy Bạch Ngọc Đường im lặng uống gì, tưởng vẫn còn đang tức giận, nghĩ nàng và Tú Châu quả thật vô ý thức quá thiết, dễ gây hiểu lầm.

Truyện của -Gió-

“Sau sẽ chú ý, chơi với từ nhỏ đến lớn, luôn quên né tránh, là của .” Triệu Hàn Yên chủ động thừa nhận.

Bạch Ngọc Đường lúc đột nhiên ngước mắt Triệu Hàn Yên, mắt híp , trong ánh mắt bỗng nhiên đầy vẻ săm soi.

Triệu Hàn Yên xích gần Bạch Ngọc Đường xuống, “Huynh biểu cảm kiểu gì ?”

Bạch Ngọc Đường cả như một pho tượng ngọc điêu khắc, sừng sững bất động.

Triệu Hàn Yên đưa tay vẫy vẫy mắt Bạch Ngọc Đường, xem chuyện đờ đẫn cũng lây lan , nàng lây cho Bạch Ngọc Đường .

Cổ tay đang vung vẩy đột nhiên nắm c.h.ặ.t, Triệu Hàn Yên giật . Triệu Hàn Yên cổ tay Bạch Ngọc Đường túm lấy, khó hiểu hỏi .

Bạch Ngọc Đường sững sờ, từ từ buông ngón tay , vẻ mặt vẻ bối rối.

Triệu Hàn Yên hỏi rốt cuộc .

Bạch Ngọc Đường lắc đầu, một tiếng: “Không gì, lát nữa còn việc, xin cáo từ .”

Nói xong, cầm đao lên, dậy bỏ .

Đợi Triệu Hàn Yên hồn , chỉ thấy một vạt áo lướt qua.

Triệu Hàn Yên hiểu Bạch Ngọc Đường lên cơn điên gì, đúng , cứ xoắn xuýt mãi chuyện của Tú Châu nhỉ?

Triệu Hàn Yên mang theo thắc mắc lấy sườn cừu, dùng rìu c.h.ặ.t một dẻ sườn cừu béo múp míp thành từng miếng nhỏ cỡ ngón tay, chần qua nước sôi, vớt để ráo, chuẩn cho công đoạn chiên dầu đó.

Lúc Tú Châu đến, mặc áo vải màu xanh ngọc, váy lụa màu xanh nhạt, đây là bộ đồ mùa thu mới may gần đây. Y phục mới màu sắc tươi sáng mới tinh, mới mẻ, thêm đó kiểu cắt may vặn, khéo tôn lên đặc điểm n.g.ự.c to eo nhỏ của Tú Châu. Mặc dù Tú Châu thuộc dạng lộng lẫy ngay cái đầu tiên, nhưng là kiểu lâu mà vẫn thấy , đúng là loại tướng mạo mà nhiều nam nhân gọi là vặn thích hợp cưới về chính thê.

Loading...