Bàn Ăn Nhỏ Phủ Khai Phong - Chương 233

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-14 13:38:58
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Công t.ử gì, để nô tỳ giúp một tay!” Tú Châu vui vẻ , xắn tay áo lên, chạy như một cơn gió đến.

Triệu Hàn Yên đưa tay ngăn Tú Châu , bảo nàng lùi vài bước, để kỹ một chút.

Tú Châu ngơ , nhưng dặn dò của quận chúa nhà nàng nhất định ngoan ngoãn theo, bèn lùi vài bước, yên nhúc nhích.

Triệu Hàn Yên chắp tay lưng vòng đ.á.n.h giá Tú Châu một lượt, xoa xoa cằm, “Hôm nay hình như phát hiện một bí mật lớn.”

“Bí mật gì ạ?” Tú Châu tò mò hỏi.

“Triệu Hổ ý với em, đúng ?”

Tú Châu hổ gật đầu một cái, vội vàng giải thích, Triệu Hàn Yên ngăn .

“Xuân Khứ đối với em, hình như cũng chút ý ?”

Tú Châu lúng túng một lúc, gật đầu.

“Được lắm, hoan nghênh đến , nở mày nở mặt.” Triệu Hàn Yên vui vẻ , “Bây giờ ngay cả Bạch Ngọc Đường cũng đổ gục .”

“Đổ gục?” Tú Châu hiểu hỏi.

“Chính là ý với em đó mà.” Triệu Hàn Yên thẳng thừng .

“Bạch, Bạch Ngọc Đường?” Hai chân Tú Châu loạng choạng, nếu vịn bếp thì chắc chắn kinh ngạc phịch xuống đất, “Công t.ử đừng đùa kiểu nha.”

“Ai đùa với em chứ, Bạch Ngọc Đường mấy ba lượt cảnh cáo đừng quá gần với em, ám chỉ với em là đại cô nương , còn bắt giữ cách!” Triệu Hàn Yên vẻ mặt nghiêm túc phân tích với Tú Châu, “Tính cách của thế nào em rõ mà, một cao cao lạnh lùng bao, bình thường chẳng bao giờ thích lo chuyện bao đồng, bây giờ vì em mà với những hai bận, hơn nữa hôm nay phát hiện ý sửa đổi, sắc mặt cực kỳ khó coi.”

Tú Châu trợn tròn mắt, vẫn tin lắc đầu, “Công t.ử thật sự đừng đùa nữa mà.”

“Vậy em xem, Bạch Ngọc Đường một tính cách lạnh nhạt như , tại thế? Hắn đến mức thích chứ, là nam t.ử mà.” Triệu Hàn Yên hiệu cho Tú Châu, cho nàng cơ hội dùng lý lẽ phản bác .

“Có lẽ là vì để ý công t.ử, nên thấy phiền, đuổi nô tỳ ?” Tú Châu .

“Hắn chỉ là thích ăn cơm nấu thôi, nhưng một đại nam nhân bên cạnh nha hầu hạ, vướng bận gì đến ? Sao quản chứ? Trừ phi nha để ý.” Triệu Hàn Yên cảm thấy suy luận của cực kỳ hợp lý.

Truyện của -Gió-

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ban-an-nho-phu-khai-phong/chuong-233.html.]

Tú Châu ngây nữa, nghĩ hình như cũng lý. Nàng chút sợ hãi rụt vai , “ mà công t.ử ơi, nô tỳ căn bản cảm thấy Bạch thiếu hiệp đối với nô tỳ gì đặc biệt cả.”

“Lúc đầu Triệu Hổ ý với em, em cảm nhận ?”

Tú Châu lắc đầu.

“Triệu Hổ lúc đầu cũng là tìm cách gần gũi , khen nấu đồ ăn ngon, cuối cùng chứng minh , ý khác, mượn cơ hội bám lấy để em.” Triệu Hàn Yên nghĩ nghĩ, bổ sung một câu, “, còn đùa, bảo nếu là nữ t.ử thì sẽ cưới về nhà, kỳ thật đều là kiếm cớ, lảng thôi. Bây giờ Bạch Ngọc Đường đối với cũng giống y như cái kiểu Triệu Hổ đối với hồi đó, còn kiêu ngạo hơn, cho nên tình hình lẽ còn nghiêm trọng hơn Triệu Hổ nữa.”

Tú Châu há hốc miệng, thể phản bác . Nàng luôn thể nào phản bác lời quận chúa , thế nào cũng thấy lý. Quá trình suy luận hình như đều sai, nhưng đến kết quả cuối cùng luôn cảm thấy kỳ quái. Bạch thiếu hiệp sẽ thích nàng ? Cảm thấy thế nào cũng thể nào, đúng là lợn nái leo cây, như Bạch thiếu hiệp cũng đời nào thích nàng mới .

“Thế nào , nghĩ kỹ chọn ai ?” Triệu Hàn Yên chút mừng cho Tú Châu, mắt lấp lánh nàng, “Thấy , thật sự phí công chạy từ nơi đó, tâm nguyện của xong , còn thể giải quyết chuyện chung đại sự cho em. Ưng ai thì chốt ngay, còn nô tịch, đồ cưới gì đó cần lo lắng, lo hết cho.”

Tú Châu lời càng thấy chân mềm nhũn, vội vàng kéo Triệu Hàn Yên kêu oan: “Nô tỳ những dã tâm đó, chỉ hầu hạ công t.ử thật . Bất kể những đó đối với nô tỳ thế nào, lòng nô tỳ vẫn ở bên công t.ử.”

Tú Châu xong, đáng thương Triệu Hàn Yên một cái, kiên quyết bày tỏ lòng trung thành.

“Hèn gì Bạch Ngọc Đường chê thiết với em, xem thật sự là một cục đá cản đường.” Triệu Hàn Yên đôi tay đang bám lấy của Tú Châu, nhịn cảm thán.

“Công t.ử, đừng đùa nữa mà, Bạch thiếu hiệp đó... thể nào!” Tú Châu cảm thấy Bạch Ngọc Đường ghét là may mắn lắm .

“Em thích ? Xét về dung mạo, võ công, lời cử chỉ, gần như cái gì cũng , em cũng thể kén chọn quá chứ.” Triệu Hàn Yên lời lẽ thấm thía khuyên nhủ Tú Châu.

Tú Châu sợ hãi thôi, liên tục xua tay lắc đầu: “Nô tỳ nào dám kén chọn, Bạch thiếu hiệp là nhân vật thế nào chứ, cứ như từ trời xuống , nô tỳ là thế nào, chỉ là từ trong vũng bùn đất chui thôi. Đó là cách biệt một trời một vực, trời mãi mãi thể chạm đến đất .”

“Tình cảm chân chính thể màng xuất , đừng tự ti.” Triệu Hàn Yên vỗ vỗ vai Tú Châu, ép Tú Châu liên tục xin tha, khẩn cầu Triệu Hàn Yên buông tha cho nàng.

“Thôi , nghĩ kỹ , chiên sườn cừu.”

Triệu Hàn Yên cho sườn cừu để ráo nước chảo dầu nóng chiên cho đến khi vàng thơm, vớt dùng rượu, xì dầu và các gia vị khác pha nước sốt, cho sườn cừu chiên nước sốt om một lát, ngấm vị là thể vớt , rắc thêm mè trắng, bột thì là là xong.

Triệu Hàn Yên bày sườn cừu xong đĩa, bảo Tú Châu mang đưa cho Bạch Ngọc Đường.

Trước đây quận chúa mỗi đồ ăn ngon xong, đều bảo nàng mang chút cho Bạch thiếu hiệp nếm thử, Tú Châu quen thành thói. Nhận lời xong bưng , giữa đường Tú Châu mới phản ứng , quận chúa bảo nàng đưa đồ lẽ ẩn ý khác.

Tú Châu đến cửa phòng Bạch Ngọc Đường, thấy căng thẳng hơn bình thường, hít sâu một , chầm chậm giơ tay lên, cuối cùng gõ cửa.

Loading...