Bàn Ăn Nhỏ Phủ Khai Phong - Chương 238

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-14 13:39:53
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Dạ , gì ạ.” Tú Châu mím c.h.ặ.t miệng, đảo mắt nghĩ nghĩ, đề nghị với Triệu Hàn Yên: “Công t.ử chắc chắn hiểu lầm , đó thật sự , nhất định là khác. Công t.ử chi bằng quan sát kỹ một chút, xem rốt cuộc Bạch thiếu hiệp để ý ai. Phải đưa chứng cứ sức thuyết phục, đừng dùng suy đoán và phỏng đoán cá nhân nữa.”

Câu phía Tú Châu học theo nghiêm túc.

“Nha đầu , gan cũng lớn nhỉ, dám học !” Triệu Hàn Yên hung hăng gõ đầu Tú Châu một cái.

Tú Châu ôm đầu hì hì: “Công t.ử ơi, thì chúng đ.á.n.h cược , Bạch thiếu hiệp để ý chắc chắn nô tỳ. Nếu là nô tỳ, nô tỳ sẽ mũi cắm hai cọng hành lá quỳ bò quanh bếp ba vòng, kêu như heo. Nếu nô tỳ, thì công t.ử nhé.”

“Vô vị, mới học heo kêu.” Triệu Hàn Yên nghĩ nghĩ, “Thỏa mãn em một nguyện vọng, đừng quá đáng lắm, là chuyện thể , trái đạo nghĩa.”

“Được đó! Thiết thực hơn của nô tỳ nhiều.” Tú Châu thở dài một , than thở bi ai: “Đều tại nô tỳ vật gì, thật sự thể cho công t.ử, chỉ thể dựa vẻ ngu xuẩn của chọc công t.ử mà thôi.”

Triệu Hàn Yên vỗ vỗ đầu Tú Châu, an ủi nàng: “Đó cũng là một loại tài năng, đừng phủ nhận bản .”

Triệu Hàn Yên xong, lập tức dậy né thật xa.

Không khí đáng thương mà Tú Châu cố gắng tạo lập tức Triệu Hàn Yên phá hỏng, dậy giậm chân, đuổi theo Triệu Hàn Yên.

Hai ngươi đuổi chạy, đùa giỡn một hồi lâu.

Đợi bánh nhân cua xong hết, Triệu Hàn Yên bèn sai Tú Châu mang phân phát cho , còn thì duỗi cánh tay mệt mỏi, lười biếng về. Sắp đến cửa viện, thấy Bạch Ngọc Đường đang chắp tay lưng ở đó.

“Sao nghỉ ngơi?”

Bạch Ngọc Đường dừng bước, sững sờ, ý thức thất thần, thế mà đến gần mà hề .

“Có một điều nghi hoặc.” Bạch Ngọc Đường lập tức khôi phục bình tĩnh, bước sải chân lớn đến mặt Triệu Hàn Yên.

Một luồng hương hoa mai lạnh lẽo theo gió bay tới.

Triệu Hàn Yên ngước mắt Bạch Ngọc Đường.

Truyện của -Gió-

“Bốn điểm đó, tổng kết từ , ?”

Đầu óc Triệu Hàn Yên trống rỗng, dời ánh mắt, chạy nơi khác.

“Chuyện …”

Bạch Ngọc Đường chuyên chú Triệu Hàn Yên.

“Ta thông minh ?” Triệu Hàn Yên hỏi.

Khi đối mặt với câu hỏi chất vấn của khác, thể sự thật, cách nhất chính là chuyển sự chú ý, hỏi ngược .

Bạch Ngọc Đường gật đầu.

“Vậy thấu lòng ?” Triệu Hàn Yên hỏi.

Bạch Ngọc Đường gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ban-an-nho-phu-khai-phong/chuong-238.html.]

“Thế là , là tài năng khiến đúc kết bốn điểm .” Triệu Hàn Yên ho một tiếng, “Chúng sinh đều khổ, đây lúc ở trong chùa, theo mấy vị đại sư thấy ít tám nỗi khổ nhân gian, việc đúc kết thật chẳng thấm . Nếu đầu về đó ở vài tháng, đúc kết còn lợi hại hơn .”

Bạch Ngọc Đường nghĩ thấy cũng lý, dặn dò Triệu Hàn Yên buổi tối nghỉ ngơi cho , và đặc biệt nhấn mạnh nhắc nhở buổi tối chú ý đắp chăn cẩn thận.

Triệu Hàn Yên gật đầu, cảm ơn sự quan tâm của Bạch Ngọc Đường. là một nam nhân ấm áp, chuyện đắp chăn cũng nhớ.

Triệu Hàn Yên ngáp một cái, thấy phòng , chỉ thấy mệt mỏi trèo đầy , vội vàng xông trong phòng, bệt xuống giường.

Đêm, đen kịt nồng đậm, mang theo gió lạnh, từ từ thổi suốt một đêm. Có ngủ say mộng mị, trằn trọc ngủ .

Phương đông hửng sáng, gần phía chân trời ẩn ẩn bắt đầu đỏ lên, một vầng hồng nhật từ từ dâng lên, chiếu sáng cả bầu trời xanh, mây trắng thỉnh thoảng lững thững bay qua, là một buổi sáng mùa thu trời cao khí mát lành.

Triệu Hàn Yên mới cho gạo nồi nấu bữa sáng, thấy Vong Trần trong bếp nhỏ.

Triệu Hàn Yên vội mời , định pha cho .

Vong Trần cảnh trong bếp, lịch sự lắc đầu : “Truyền lời xong về ngay, công t.ử bên còn đang chờ hầu hạ.”

“Có tra tin tức ?” Triệu Hàn Yên hỏi.

Vong Trần gật đầu, thấy trong bếp vẫn còn đang bận rộn, tiện chuyện.

Triệu Hàn Yên dẫn đến một nơi yên tĩnh để .

“Lễ bộ thượng thư.” Vong Trần chỉ đơn giản bốn chữ .

“Hết ?” Triệu Hàn Yên hỏi.

“Tam công t.ử chỉ cần bốn chữ là đủ .” Vong Trần xong, liền hành lễ với Triệu Hàn Yên, cáo từ.

Triệu Hàn Yên tìm Triển Chiêu và Công Tôn Sách, hỏi hai họ hiểu gì về Lễ bộ thượng thư Khúc Vinh Phát.

“Háo danh, sợ việc, sợ phiền phức. Đệ quên ? Việc tiếp đón Đoạn tiểu vương gia vốn dĩ là công việc của Lễ bộ thượng thư, lấy cớ thoái thác sang phủ Khai Phong chúng . Hơn nữa xe ngựa nhà Lễ bộ thượng thư cũng khỏi thành thời gian xảy vụ án.” Triển Chiêu lập tức đ.á.n.h giá.

“Ta còn nhớ vụ án Kim Thủy Liên, từng lời khai Lễ bộ thượng thư và Bàng thái sư đều từng đến Tùy Ý Trai.” Triệu Hàn Yên nhíu mày , “Xem , Khúc Vinh Phát giống như một quan ?”

Công Tôn Sách gật đầu, cảm thấy hiềm nghi lớn, với Triệu Hàn Yên và Triển Chiêu: “Bao đại nhân từ đến nay thích , cư chức cao mà chẳng việc gì, chỉ giỏi nịnh bợ. Những năm nay chỉ vì chạy theo Bàng thái sư, mới thăng tiến cực nhanh, bốn năm vốn dĩ chỉ là Lễ bộ lang trung.”

Triệu Hàn Yên: “Vậy chúng điều tra kỹ , tìm chứng cứ xem .”

Triển Chiêu và Công Tôn Sách đều đồng ý.

Triển Chiêu ngay đó hỏi Triệu Hàn Yên Bạch Ngọc Đường đang ở , “Sao thấy cùng ?”

“Ta sáng sớm ở trong bếp cơm , tự nhiên thể cùng , lẽ việc gì đó, bảo báo cho .” Triệu Hàn Yên đáp.

Xuân Lai lúc đến bẩm báo, thông báo Triệu Hàn Yên rằng Bạch Ngọc Đường căn bản trong phòng.

“Chẳng lẽ khỏi phủ ?” Triển Chiêu sai hỏi tiểu sai gác cổng, đó đều thấy Bạch Ngọc Đường rời buổi sáng.

Loading...