“Suýt quên mất, khi cửa, hỏi cái cũng tính là bằng chứng.” Triển Chiêu , “Thôi, lát nữa đợi về hỏi thì rõ thôi.”
Triệu Hàn Yên Triển Chiêu đích điều tra Lễ bộ thượng thư Khúc Vinh Phát, bèn dặn nhất định cẩn thận.
Từ Tam Tư Đường , lúc về bếp, sẽ qua sân của Bạch Ngọc Đường ở. Triệu Hàn Yên tiện thể trong một cái, lúc thu ánh mắt về vô tình liếc lên một cái, sững sờ, kỹ, xác định vệt trắng mái nhà đúng là một đang ở đó.
Triệu Hàn Yên ngẩng đầu bước sân, hỏi Bạch Ngọc Đường: “Sao lên mái nhà , lật ngói ?”
Bạch Ngọc Đường đang gối đầu lên cánh tay, nhắm mắt, bỗng thấy tiếng Triệu Hàn Yên, chỉ mở mắt , những đám mây trắng bầu trời xanh thẳm thất thần.
“Chẳng lẽ ngủ quên ?” Triệu Hàn Yên vì ở nhà, thể thấy mặt Bạch Ngọc Đường. Vì nhận phản hồi, đoán rằng Bạch Ngọc Đường thể thật sự ngủ quên . Tiết trời mùa thu , mái nhà lạnh bao, Bạch Ngọc Đường mà thể ngủ ở đó, quả nhiên là vì thể quá .
Triệu Hàn Yên định , phía bên truyền đến tiếng chuyện.
“Đệ đến ?”
Triệu Hàn Yên ngẩng đầu, Bạch Ngọc Đường, “Ta còn tưởng ngủ chứ.”
Bạch Ngọc Đường thật vẫn ngủ, nãy lúc Triệu Hàn Yên câu đầu tiên, cũng thấy , nhưng ngờ chính chủ thật sự đến, và chuyện với .
Bạch Ngọc Đường từ mái nhà nhảy xuống, hỏi Triệu Hàn Yên: “Có việc gì ?”
“Bàng Ngôn Thanh gửi tin đến, ý chỉ Lễ bộ thượng thư Khúc Vinh Phát loại sở thích đặc biệt đó.” Triệu Hàn Yên thấy mặt Bạch Ngọc Đường vẻ gì là ngạc nhiên, hỏi , “Hai ngày nay cũng điều tra, thu tin tức gì ?”
“Cũng là , nhưng bắt chứng cứ, nên vội .” Bạch Ngọc Đường ánh mắt chắc chắn với Triệu Hàn Yên, “Nếu thật sự chuyện , chắc chắn ở trong phủ của .”
Triệu Hàn Yên động đậy tròng mắt, kinh ngạc hỏi Bạch Ngọc Đường: “Chẳng lẽ bắt tuỳ tùng bên cạnh tra khảo, gây án mạng ?”
“Không .” Bạch Ngọc Đường đáp.
“Thế e rằng sẽ kinh động kẻ thù.” Triệu Hàn Yên lo lắng .
“Rất nhiều gia đình quyền quý để tỏ lòng nhân từ, thương xót kẻ , mỗi năm mùa thu đều thả một vài ngoài. Ta hỏi những , họ sẽ phát hiện .” Bạch Ngọc Đường trấn an Triệu Hàn Yên, vẫn đến mức động não suy nghĩ.
“Trách lo xa .” Triệu Hàn Yên xin Bạch Ngọc Đường, “Thì tối qua việc , mà ngủ mái nhà, dễ phong hàn lắm đấy.”
Triệu Hàn Yên dứt lời, Bạch Ngọc Đường liền hắt một cái.
“Thấy , phong hàn thật .” Triệu Hàn Yên lập tức nắm “bằng chứng” để chứng minh lời của .
Bạch Ngọc Đường vẻ mặt kinh ngạc, lẽ vì đầu tiên cảm nhận cái cảm giác tương tự như sắp phong hàn .
“Đầu nóng ?” Triệu Hàn Yên thấy Bạch Ngọc Đường vẫn còn ngơ ngác, bèn tự đưa tay sờ trán , quả nhiên nóng hơn trán nàng. Triệu Hàn Yên vội vàng bảo Bạch Ngọc Đường theo về bếp.
“Tại tối qua ngoài?” Bạch Ngọc Đường theo Triệu Hàn Yên về phía bếp hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ban-an-nho-phu-khai-phong/chuong-239.html.]
“Hai vành mắt đều thâm quầng , rõ ràng thức trắng đêm, nếu tối qua ngoài, chẳng lẽ giường mở to mắt suốt đêm ?”
Bạch Ngọc Đường gì.
Triệu Hàn Yên nhận điều : “Chẳng lẽ tối qua ngoài, chỉ là mất ngủ? Thật sự tâm sự?”
Bạch Ngọc Đường nhớ việc Triệu Hàn Yên tối qua truy vấn “tâm sự” của , sợ truy cứu đến cùng, bèn gật đầu coi như thừa nhận chuyện ngoài.
Truyện của -Gió-
Lúc Triệu Hàn Yên nấu canh gừng, vì sợ Bạch Ngọc Đường thấy quá cay, đặc biệt cho thêm nhiều đường đỏ, còn chuẩn một đĩa mứt gừng cho .
“Phải thổi từng chút một, uống lúc còn nóng mới hiệu quả.” Triệu Hàn Yên đặt bát canh gừng mặt Bạch Ngọc Đường dặn dò.
Bạch Ngọc Đường uống một ngụm, nhíu mày: “Cháo giải phong hàn vị ngon hơn.”
“Huynh đến mức , cháo ăn thua . Chạy nhảy cả đêm, bay lên mái nhà nghỉ ngơi chứ, thật sự coi cơ thể là sắt đá ?” Triệu Hàn Yên cằn nhằn xong, giục Bạch Ngọc Đường uống nhanh lên.
“Ừm.”
Bạch Ngọc Đường đáp lời, cụp mắt xuống, từ từ uống cạn cả một bát canh gừng lớn.
Triệu Hàn Yên bảo mau ch.óng về ngủ bù, đắp chăn cẩn thận.
“Chuyện vụ án đừng bận tâm nữa, đợi ngủ ngon, tinh thần hãy tiếp.”
Triệu Hàn Yên đích đưa Bạch Ngọc Đường về phòng, lên giường xong, khẽ khàng bước ngoài, đóng cửa .
Trong phòng, Bạch Ngọc Đường lắng tai tiếng bước chân của Triệu Hàn Yên càng lúc càng xa, cho đến khi biến mất còn một tiếng động nào nữa, mới dần dần nhắm đôi mắt mệt mỏi.
Phủ Khai Phong nhận trình báo, cách thành Đông Kinh về phía Nam năm dặm, con đường tất yếu dẫn đến chùa Tương Quốc, trong bụi cỏ rậm ven đường phát hiện một nữ thi.
“Khoảng mười tuổi, t.h.i t.h.ể phân hủy một nửa, vì bốc mùi hôi thối nên đường mới chú ý. Trên cổ vết siết, rõ ràng là vết thương chí mạng. Hơn nữa, nữ thi hình như mù hai mắt, thấy đôi mắt bình thường.” Công Tôn Sách chắc chắn , “ vì t.h.i t.h.ể phân hủy, cụ thể thì đợi về tra xét kỹ lưỡng thêm mới xác định .”
Triệu Hàn Yên kỹ ngũ quan, mơ hồ vẫn thể phân biệt dáng vẻ lúc sống của nàng xinh xắn.
“Tuổi tác, dung mạo, nếu thêm đôi mắt mù, chắc chắn liên quan đến hai vụ án . Tiền Thạch bắt cóc Tố Tố và Lan Nhi, cũng chừng tuổi .”
“Sau khi về, đến Hình bộ tra xem danh sách những mất tích trình báo trong một hai năm gần đây.” Công Tôn Sách lập tức phân phó cho Vương Triều.
Trở về phủ Khai Phong, Công Tôn Sách khám nghiệm t.ử thi thêm bước nữa, nhận kết quả: “ là mù, hơn nữa đứa nhỏ còn điểm khác biệt so với hai nữ t.ử c.h.ế.t đó, vẫn là thể trong trắng.”
Nói xong câu , chính Công Tôn Sách cũng cảm thấy lời tường thuật quá tàn nhẫn.
Triển Chiêu nắm c.h.ặ.t thanh Cự Khuyết Kiếm trong tay, nén giận nghiến răng : “Nếu hai nữ t.ử là do tranh giành tình cảm mà mất mạng, còn cô bé ? Mới mười tuổi, hiểu gì gọi là tranh giành tình cảm! Nàng tại c.h.ế.t?”
Triển Chiêu lập tức đỏ hoe mắt về phía Triệu Hàn Yên, cố gắng tìm kiếm câu trả lời.