“Thơm quá, thực đơn hôm nay mới cập nhật món sườn cừu nướng, xem vận may của thật đấy.” Streamer rướn cổ về phía , thể chờ đợi thêm để nếm thử xem đồ nướng ở đây ngon đến mức nào.
Ngay khi streamer xếp đến vị trí thứ ba, cuối cùng cũng sắp đến lượt giải đề để gọi món, thì một ông lão dắt theo một bé chín tuổi ngang qua gần đó.
Cậu bé dường như ngửi thấy mùi thơm bay từ quầy đồ nướng, liền nhặng xị đòi ăn, nhưng ông lão đồng ý, thế là hai bên giằng co.
“Cháu cứ ăn đồ nướng cơ!”
Cậu bé xong liền hất tay ông lão , chạy đến gần xe bán đồ ăn bệt xuống đất.
Ông lão thấy chỉ đành vội vàng chạy kéo nó dậy: “Đồ nướng gì ngon , là rác rưởi thôi, lát nữa ăn đau bụng bây giờ.”
Các vị khách thấy lời thì chút vui, cảm thấy đồ nướng là rác rưởi , nguyên liệu nhà ông chủ lắm đấy, chẳng còn lành mạnh hơn bao nhiêu loại thực phẩm ngoài thị trường. họ cũng đôi khi phụ vì con cái lời nên mới cố tình , nên chỉ thầm phàn nàn trong lòng vài câu.
“Cháu cứ ăn, ăn cơ...” Cậu bé xong liền vật đất bắt đầu ăn vạ.
“Nhìn thế chắc cũng học tiểu học nhỉ? Sao mà còn nghịch ngợm, đổ đốn thế.”
“Ông nó cũng thật đáng thương...”
Trong lúc ít vị khách đang cảm thấy đồng cảm với ông, thì tinh mắt nhận : “Khoan , đây chẳng lão già dàn cảnh ăn vạ với Khang Khang ?”
“Đậu! Hình như đúng là lão thật!”
“ là “ ngay thẳng, ắt loạn lạc”, ông thế nào thì dạy đứa cháu thế nấy.”
“Lão chẳng mấy chú cảnh sát đưa ? Sao vẫn còn lượn lờ ở ngoài thế ?”
“Tầm tuổi lão , đưa cũng chỉ là phê bình giáo d.ụ.c là chính, mà nhốt lâu .”
“Hèn gì lão dám ngang ngược thế.”
Có vị khách vốn ghét ác như thù, cảm thấy lão già ăn vạ và đứa trẻ ngỗ nghịch đều đáng ghét, liền cố ý cầm xiên đồ nướng về phía đó vài bước, ăn lớn: “Oa, sườn cừu nướng ngon quá, giòn rụm thơm phức, c.ắ.n một miếng ngập mồm thịt, món sườn cừu nướng ngon thế …”
Anh chỉ đơn thuần là trêu cho hai kẻ đáng ghét thèm thuồng, ngờ đ.á.n.h giá thấp sự gan lì của đứa trẻ ngỗ nghịch. Đứa bé vốn thèm, thấy tiếng liền bật dậy khỏi mặt đất, lao tới định cướp đồ nướng tay .
Vãi thật!
Vị khách nó dọa cho giật , dẻ sườn cừu tay suýt chút nữa rơi xuống đất, cũng may nhờ bản năng của một kẻ sành ăn giúp kịp chộp dẻ sườn , liên tục lùi về mới tránh đứa trẻ đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ban-do-nuong-truoc-cong-truong-dai-hoc/chuong-130.html.]
Đứa bé còn đuổi theo, nhưng bạn đồng hành của vị khách kịp quát một tiếng và đẩy nó , lúc nó mới dám tiếp tục cướp đồ nữa.
Mộc Thiêm thấy tiếng động liền sang, chút kinh ngạc, rõ ràng là từng thấy đứa trẻ nào ngỗ ngược đến thế. điều khiến mở mang tầm mắt hơn còn ở phía , khi phụ của đứa trẻ đó thốt câu:
“Các lớn tướng thế còn bắt nạt một đứa trẻ?”
Sau khi đối phương mở miệng, Mộc Thiêm mới nhận ông chính là lão già từng dàn cảnh ăn vạ Khang Khang. Trong lòng lập tức thấy xui xẻo, cảm giác da mặt lão cũng dày thật, mà còn mặt mũi ngang qua khu .
Da mặt lão chỉ dày, khi vị khách mua đồ nướng chỉ hành vi của đứa cháu , lão còn : “Trẻ con thì ăn bao nhiêu, nó ăn thì cho nó chút , lớn đừng keo kiệt thế.”
Vị khách tức đến bật : “Ông hào phóng ? Hào phóng thì giỏi đem hết tiền nhà ông cho !”
“Thôi thôi, khuyên đừng với ông nữa, nhỡ lát nữa ông ăn vạ thì coi như xong đời.”
Truyện của -Gió-
Nghe họ mỉa mai , lão già tức đến mức đ.á.n.h . Có một vị khách , liền thẳng với đứa cháu: “Nhóc con, ông nội cháu thương cháu , đến đồ nướng cũng chịu mua cho cháu ăn.”
“Ông ơi, cháu ăn đồ nướng, cháu ăn đồ nướng!”
Đứa trẻ hư lẽ cảm nhận thái độ của những xa lạ xung quanh đều mấy thiện, nên cũng dám loạn với ngoài nữa, sang tiếp tục quấn lấy chính ông nội .
Lão già thể giở trò vô với ngoài, nhưng chẳng cách nào với cháu , chỉ đành cúi đầu dỗ dành: “Đồ nướng gì ngon , nào, ông dẫn cháu mua kẹo ăn.”
“Cháu ăn kẹo, cháu chỉ ăn đồ nướng!”
Nói xong, bé lập tức lăn đất tiếp tục ăn vạ, thậm chí còn gân cổ lên gào , chẳng là thật giả.
Khang Khang vốn đang chơi ở bên cạnh, thấy tiếng thì thu hút : “Em trai, nhè kìa, thì nữa …”
Khang Khang vẫn còn nhớ chuyện lão già bóp đau tay , lúc chỉ dám xem từ xa, dám gần, mà bên cửa xe với Mộc Thiêm.
Mộc Thiêm , tiện tay đưa cho một dẻ sườn cừu nướng, bảo ăn xem.
Không xa đó, lão già cháu quậy đến hết cách, ánh mắt vô thức về phía quầy đồ nướng. Tuổi tác của lão lớn thật, nhưng mắt vẫn mù, đương nhiên nhận Mộc Thiêm chính là nhà của đối tượng mà lão từng ăn vạ.
da mặt lão đúng là dày thật, dám con đường đành, đến khi cháu loạn đến chịu nổi, lão còn thật sự định dẫn nó mua đồ nướng.
Một vị khách để ý thấy ánh mắt của lão, mắng thầm trong lòng là đồ hổ mở miệng: “Đồ nướng của ông chủ ở đây là giải đề đấy, giải thì mua .”
Lão già là thấy , trực tiếp dẫn cháu trai phía xếp hàng, xếp hàng lầm bầm c.h.ử.i bới: “Cái thứ đồ nướng rách nát gì , ngửi thì thơm đấy nhưng mùi gia vị thôi, thực chất là lấy cá thối thịt ươn nướng chứ gì…”