Bán Sự Sợ Hãi - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-13 21:59:31
Lượt xem: 3

 

 

 

1

 

Lúc dạo phố, một sạp hàng nhỏ thu hút sự chú ý của . Phía sạp dùng bốn tấm vải đen quây thành một căn buồng tạm bợ, phía treo một tấm biển tay:

 

"Bán truyện kinh dị, một trăm tệ một chuyện, sợ lấy tiền."

 

cảm thấy vô cùng mới mẻ, bởi đây là đầu tiên thấy đem bán những câu chuyện.

 

Cố Hiểu Lệ - cô bạn của thấy, hai mắt liền sáng rực lên. Hiểu Lệ vốn là một tín đồ cuồng nhiệt của thể loại kinh dị giật gân, hầu như tiểu thuyết và phim ma thị trường cô đều cày sạch. Thậm chí năm nào cô cũng dành thời gian thám hiểm những ngôi nhà ma nổi tiếng trong và ngoài nước. Đến nay, "đô" sợ hãi của Hiểu Lệ nâng lên một tầm cao ch.ót vót. Những bộ phim ma thể dọa bình thường sợ đến mức ban đêm dám vệ sinh, cô xem xong tim thậm chí còn chẳng đập nhanh hơn lấy một nhịp.

 

Hiểu Lệ chằm chằm tấm biển của sạp hàng, nhướng mày:

 

"Không sợ lấy tiền ?" "Hehe, khẩu khí lớn thật đấy." "Hôm nay để chị đây dạy cho cưng một bài học!"

 

Nói , cô kéo tuột về phía sạp hàng đó. Bên ngoài sạp ai, Hiểu Lệ định cất tiếng gọi thì tấm vải đen đột ngột vén lên. Nhìn bóng bước từ bên trong, giật thót . Người đó mặc một chiếc áo choàng đen rộng thùng thình, trùm kín mũ, bộ khuôn mặt đều chìm bóng tối.

 

"Anh là ông chủ ?"

 

Đối mặt với câu hỏi của Hiểu Lệ, kẻ áo đen lên tiếng mà chỉ tay tấm biển. Hiểu Lệ rút một trăm tệ đưa cho .

 

"Nếu thấy sợ, tiền trả cho đấy nhé."

 

Kẻ áo đen gật đầu, vén tấm vải lên, hiệu cho Hiểu Lệ bước . ló đầu thử, bên trong dường như biện pháp che chắn gì đó. Ánh sáng mặt trời lọt , tối tăm sâu thẳm đến dị thường. sợ hãi, khẽ níu ống tay áo của Hiểu Lệ.

 

"Hiểu Lệ, liệu nguy hiểm ? Hay là thôi, đừng nữa."

 

Hiểu Lệ vỗ nhẹ lên tay , mỉm trấn an:

 

"Anh chỉ giả thần giả quỷ thôi, dọa bình thường thì chứ chẳng ăn nhằm gì với tớ . Yên tâm , tớ ngay mà."

 

Chờ Hiểu Lệ trong, kẻ áo đen cũng chậm rãi chui theo. Cùng với tấm vải đen buông xuống, chẳng hiểu , tim cũng bất giác run lên một nhịp.

 

Thời gian dần trôi, bên trong tấm vải đen tĩnh lặng như tờ. Không bất kỳ động tĩnh nào phát , cứ như thể hai con bước bốc khỏi thế gian. Nửa tiếng trôi qua, Hiểu Lệ vẫn trở . Đủ loại vụ án bắt cóc, mất tích xẹt qua trong đầu . Ngay lúc chuẩn cất tiếng gọi thì Hiểu Lệ bước .

 

Bộ dạng của cô . Sắc mặt trắng bệch, hai tay nắm c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, đôi môi mất huyết sắc ngừng run rẩy. chút lo lắng, vội vàng cất tiếng hỏi:

 

"Hiểu Lệ, chứ?"

 

Hiểu Lệ đáp, chỉ ngẩng đầu lên một cái thật sâu. Ánh mắt của cô khiến hoảng sợ. Trong đôi mắt chứa đựng sự kinh hãi, cam tâm, thậm chí còn xen lẫn một tia oán hận.

 

Nhìn xong, Hiểu Lệ liền cắm đầu chạy thẳng. Cô chạy nhanh, ở phía căn bản đuổi kịp. nhắn tin, gọi điện cho cô , nhưng đều hồi âm.

 

chút khó tin, chẳng lẽ câu chuyện đó thực sự đáng sợ đến ? Mãi cho đến tận tối, Hiểu Lệ mới gọi cho . mừng rỡ bắt máy, kịp mở lời thấy tiếng hét đầy kinh hoàng từ đầu dây bên :

 

"Tuyệt đối đừng câu chuyện đó!"

 

 

 

2

 

Nói xong, cô liền tắt máy. Mãi đến ngày hôm , mới nhận tin dữ: Cố Hiểu Lệ nhảy lầu tự sát. Cô mở cửa sổ, lao thẳng từ tầng ba mươi sáu xuống đất, cả cơ thể nát bét thành một đống bầy hầy.

 

như ai đó đ.á.n.h một gậy thật mạnh đầu, tai ù . Nếu tin do Trần Dương - chồng sắp cưới của Hiểu Lệ báo cho , tuyệt đối sẽ nghi ngờ đây chỉ là một trò đùa ác ý.

 

Theo thấy, Hiểu Lệ căn bản bất kỳ lý do gì để tự sát. Cô đang công việc yêu thích, sự nghiệp định. Có bố yêu thương, vị hôn phu chiều chuộng, hơn nữa cô và Trần Dương chỉ còn một tháng nữa là tổ chức hôn lễ. Mới mấy hôm , Hiểu Lệ vẫn còn đang cùng bàn bạc các chi tiết cho đám cưới cơ mà.

 

thực sự thể nghĩ thông, tại đột ngột tự sát. Nhớ biểu hiện bất thường của cô ngày hôm qua, trong đầu lóe lên một khả năng. Lẽ nào cái c.h.ế.t của cô là do câu chuyện kinh dị của kẻ áo đen gây ? suy đoán nảy , ngay cả chính cũng cảm thấy vô cùng hoang đường.

 

Lúc ăn tối, một bàn thức ăn ngon lành do chính tay chồng - Chu Hà nấu, chẳng chút khẩu vị nào. Anh cởi tạp dề, bước tới ôm trọn lòng.

 

"Bội Bội, Hiểu Lệ mất em buồn. c.h.ế.t thể sống , nếu cô thấy em vì mà tiều tụy thế , cô cũng sẽ xót xa lắm."

 

Đôi mắt đỏ hoe, vùi đầu thật sâu l.ồ.ng n.g.ự.c Chu Hà:

 

"Chồng ơi, Hiểu Lệ tự sát quá đột ngột. Em cứ nghĩ mãi, liệu nguyên nhân là do cô câu chuyện kinh dị ? Có lẽ... em nên chỗ đó xem ..."

 

Sau khi Hiểu Lệ xảy chuyện, kể hết chuyện cho Chu Hà . Nghe , thể cảm nhận rõ ràng cơ thể Chu Hà khẽ run lên. Anh vỗ nhẹ lưng , nhưng giọng điệu mang theo sự kiên quyết thể chối cãi:

 

"Bội Bội, cho phép em . Hiểu Lệ tự sát chính là vì câu chuyện đó quá đáng sợ. Thế nên, khi c.h.ế.t cô mới gọi điện dặn em đừng nó."

 

 

 

 

 

Chương 2

 

 

 

Lời giải thích của Chu Hà nhẹ lòng hơn chút nào. thực sự thể tin nổi Hiểu Lệ một câu chuyện dọa đến mức tự sát. nếu do câu chuyện đó, thì tại lúc c.h.ế.t cô để cho một câu như ?

 

Đang giữa miên man suy nghĩ thì điện thoại của đổ chuông, là Trần Dương gọi tới. Giọng xen lẫn sự tiều tụy và bi thương khôn cùng.

 

"Vương Bội, thấy lúc mất Hiểu Lệ gọi cho cô một cuộc điện thoại. Cô thể cho , cô gì với cô ?"

 

 

 

3

 

hé môi, nhưng chẳng gì. Lẽ nào thực sự cho Trần Dương sự thật? Ngay lúc còn đang do dự, giọng mang theo tiếng nức nở của Trần Dương vang lên.

 

" xem kỹ camera ở nhà. Hôm qua khi dạo phố với cô về, Hiểu Lệ cứ ôm khư khư chiếc gối, thu ở góc phòng khách run bần bật. Cô cứ như thế cho đến tận tối. Rồi tự nhiên cô la hét, lớn. Cuối cùng, Hiểu Lệ gọi cho cô một cuộc điện thoại, nhảy lầu tự sát... , rốt cuộc hai dạo phố gặp chuyện gì? Trong điện thoại Hiểu Lệ gì? Bội Bội, cô là bạn nhất của Hiểu Lệ, mong cô thể cho , ?"

 

Từng chữ Trần Dương thốt đều như rỉ m.á.u, trái tim tựa hồ vỡ nát. Đối mặt với lời khẩn cầu của , thực sự nỡ cự tuyệt. nếu Hiểu Lệ thực sự c.h.ế.t vì câu chuyện đó, chẳng cho Trần Dương là đang hại ? Thế nhưng, tại Hiểu Lệ chỉ dặn , mà bảo ngăn cản cả Trần Dương?

 

lúc đang lưỡng lự, điện thoại đột nhiên Chu Hà giật lấy.

 

"Bội Bội hiện giờ đang quá đau buồn, thể gì nữa . Chuyện kể với , lúc dạo phố hai hề gặp chuyện gì cả. Cuộc gọi cuối cùng của Hiểu Lệ cũng chỉ là dặn dò Bội Bội giữ gìn sức khỏe mà thôi. Cậu bớt đau buồn , vài ngày nữa chúng sẽ đến tiễn biệt Hiểu Lệ."

 

Sau khi cúp máy, Chu Hà nhạt giọng : "Không cho Trần Dương cho thôi."

 

chút kinh ngạc . Biểu cảm của Chu Hà vô cùng bình thản, trong cách xử lý chuyện , dường như quá mức bình tĩnh . Chẳng lẽ, điều gì đó ư?

 

 

 

4

 

Ngày hôm , lúc ngoài chợ, một bóng chợt lao đến chặn mặt . Đôi mắt Trần Dương hằn đầy tia m.á.u, mái tóc bết dính rũ rượi trán, dáng vẻ bệ rạc so với bộ dạng sạch sẽ điển trai ngày thường của cứ như hai khác biệt.

 

"Vương Bội, tối qua suy nghĩ lâu, vẫn cảm thấy Chu Hà đang lừa . Hôm đó Hiểu Lệ dạo phố với cô, chắc chắn xảy chuyện gì. Nếu , cô tuyệt đối thể nào chỉ gọi điện cho cô mà gọi cho !"

 

c.ắ.n c.h.ặ.t môi, cho . "Phịch" một tiếng, đàn ông cao lớn mắt quỳ gối xuống mặt .

 

"Vương Bội, cầu xin cô, cho ! Nếu Hiểu Lệ c.h.ế.t vì lý do gì, cả đời sẽ sống yên!"

 

Nhìn đàn ông chung tình mặt, cũng kìm mà rơi nước mắt. Cuối cùng, đành đem chuyện kể tường tận đầu đuôi cho Trần Dương. Anh một tiếng cảm ơn lưng bước thèm ngoảnh .

 

Nhìn theo bóng lưng , trong lòng sợ hãi, mơ hồ chờ mong. hy vọng Trần Dương thể điều tra hôm đó Hiểu Lệ rốt cuộc thấy gì trong căn buồng vải đen . Rốt cuộc là loại câu chuyện gì mang sức mạnh tà ác và khủng khiếp đến thế, thể khiến một bất chấp tất cả mà tìm đến cái c.h.ế.t.

 

Thời gian chậm chạp trôi qua trong sự chờ đợi. Mãi cho đến khi chìm giấc ngủ ban đêm, vẫn đợi tin tức gì từ Trần Dương. Sáng hôm tỉnh giấc, thấy thông báo tin nhắn màn hình điện thoại, liền tỉnh táo hẳn.

 

Là Trần Dương nhắn tin cho !

 

kích động nhấn xem, nhưng chẳng gì cả. Trần Dương gửi cho một tin nhắn lúc một giờ sáng, nhưng đó thu hồi. Rốt cuộc nhắn gì cho ? Tại thu hồi? lập tức nhắn cho Trần Dương, nhưng trôi qua một tiếng đồng hồ, vẫn hề phản hồi.

 

nhíu mày, gọi điện cho , nhưng chỉ nhận thông báo nhấc máy. Trong lòng lập tức "thịch" một tiếng, một dự cảm chẳng lành dâng lên. vội vàng lao khỏi cửa, lái xe lao như bay đến nhà Trần Dương.

 

Chẳng màng đến chuyện phạt vi phạm, vứt thẳng xe bên vệ đường lao v.út trong khu chung cư. Vừa chạy đến sảnh tòa nhà của Trần Dương, thấy tiếng còi xe cứu thương. Bên vây kín , những tiếng bàn tán ồn ào lọt tai , hệt như từng luồng điện chạy dọc sống lưng khiến cả run lẩy bẩy.

 

"Cậu thanh niên ở phòng 1702 tuổi còn trẻ thế , nghĩ quẩn chứ?" "Sợ c.h.ế.t , chẳng dám lên tầng 17 nữa ." "Mọi c.h.ế.t thế nào ? là chuyện từng thấy bao giờ luôn." ...

 

Phải mất một lúc lâu, mới xác nhận một sự thật tàn nhẫn. Trần Dương c.h.ế.t . Anh dùng một sợi dây thừng, treo cổ tự vẫn ngay bên cạnh bồn rửa mặt.

 

 

 

5

 

Trở về nhà, cả cứ như mất hồn. Bạn bè xung quanh hết đến khác nối đuôi tự sát, điều suýt chút nữa đ.á.n.h gục . Trần Dương khi kể chuyện hôm qua chắc chắn tìm đến sạp hàng đó. khi trở về, cũng giống hệt Hiểu Lệ, tự kết liễu sinh mệnh của chính .

 

Dùng dây thừng treo cổ tự sát bên cạnh bồn rửa mặt, chuyện qua cực kỳ vô lý.

 

 

 

 

 

Chương 3

 

 

 

Bởi vì trong quá trình nghẹt thở đó, chỉ cần nảy sinh dù chỉ một tia khao khát sống sót, thể dậy để tự cứu lấy . Hôm qua rốt cuộc Trần Dương trải qua chuyện gì, mới khiến kiên quyết c.h.ế.t đến ? Trước lúc c.h.ế.t, tin nhắn gửi thu hồi rốt cuộc là gì? tài nào nghĩ thông, chỉ để mặc cho nước mắt lã chã tuôn rơi.

 

"Cạch" một tiếng, Chu Hà về. nhào lòng , òa nức nở. Sau khi kể cho Chu Hà chuyện Trần Dương tự sát, gì, chỉ dịu dàng dỗ dành, an ủi . Đợi đến khi bình tĩnh , Chu Hà lơ đãng hỏi một câu:

 

"Bội Bội, khi c.h.ế.t Trần Dương gì với em ?" "Không , chẳng gì với em cả."

 

Không là ảo giác của , nhưng khi dứt lời, cảm giác dường như Chu Hà thở phào nhẹ nhõm. hít một thật sâu, với Chu Hà:

 

"Chồng , em thực sự thể để chuyện trôi qua như . Ngày mai, em đến sạp bán truyện kinh dị đó xem ."

 

Trong khoảnh khắc, cơ thể Chu Hà chợt cứng đờ. Anh cúi đầu, chằm chằm mắt :

 

"Bội Bội, khi c.h.ế.t Hiểu Lệ dặn em tuyệt đối đừng , em nỡ lòng nào trái di nguyện của cô ?"

 

giàn giụa nước mắt, liều mạng lắc đầu:

 

"Câu đó lúc c.h.ế.t của Hiểu Lệ, em sẽ mãi mãi ghi nhớ. em thực sự cam tâm và Trần Dương cứ thế c.h.ế.t trong uẩn khúc. Anh đừng khuyên em nữa, ngày mai em nhất định đến đó một chuyến."

 

"Xoảng!" một tiếng chát chúa vang lên, chiếc cốc thủy tinh bàn Chu Hà hung hăng hất văng xuống đất.

 

"Vương Bội, em !"

 

dáng vẻ của Chu Hà cho hoảng sợ. Ở bên bao lâu nay, đây là đầu tiên nổi nóng với . Chu Hà lúc ánh mắt hung ác, nét mặt lạnh lẽo như băng, so với đàn ông ôn hòa tao nhã ngày thường quả thực như hai xa lạ. đau lòng đến cùng cực, ngờ Chu Hà vì chuyện mà nổi giận với . lóc chạy ào phòng ngủ, úp mặt xuống giường nức nở.

 

Ở bên Chu Hà ròng rã mười năm trời, cùng từ tấm áo đồng phục cho đến chiếc váy cưới, chúng từng cãi vã đỏ mặt với lấy một . Sau khi nghiệp đại học, tự khởi nghiệp, sự nghiệp lên như diều gặp gió, tuổi đời còn trẻ nhưng đạt tự do tài chính. Sau khi kết hôn, Chu Hà giao hết thẻ ngân hàng cho , bảo từ chức để nuôi. Bao năm qua, luôn về nhà đúng giờ, công tác cũng báo cáo đầy đủ, tình cảm giữa hai chúng luôn là niềm ngưỡng mộ của những xung quanh.

 

Thế nhưng Chu Hà của ngày hôm nay, dường như vô tình để lộ một bộ mặt khác, xa lạ đến mức khiến cảm thấy khiếp sợ. Không bao lâu , cánh cửa phòng khẽ mở. Chu Hà bước đến bên cạnh , cất giọng dịu dàng:

 

"Bội Bội, xin em. Sở dĩ đồng ý cho em , cũng chỉ vì lo cho sự an của em mà thôi. Hay là thế nhé, chiều mai sẽ cùng em."

 

Trong lòng trào dâng một cỗ ấm áp, hóa Chu Hà quan tâm nên mới phản ứng gay gắt như . Nghĩ tới đây, vội vã dậy, ôm chầm lấy . Chu Hà vỗ nhẹ lưng , thủ thỉ:

 

"Đừng sợ, đây ."

 

vô tình liếc mắt tấm gương. Trên hình ảnh phản chiếu từ mặt kính phía , sắc mặt Chu Hà vẫn lạnh lẽo đến rợn , hề lấy nửa điểm ý . Nhìn nữa, vẻ lạnh lùng mặt biến mất, cứ như thể cảnh tượng chỉ là ảo giác của .

 

 

 

6

 

Ba giờ chiều hôm , Chu Hà họp xong từ công ty trở về, chúng lái xe tiến về phía sạp hàng nọ. khi đến nơi, lập tức sững sờ. Cả con phố vắng tanh, những sạp hàng rong biến mất tăm. Bên cạnh dựng một tấm biển, đó : "Do chỉnh trang đô thị, các sạp hàng phố tạm thời đóng cửa, dự kiến một tháng mới khôi phục hoạt động bình thường."

 

Chu Hà thấy tấm biển bèn thở dài:

 

"Bội Bội, xem chúng đành đợi một tháng nữa mới ."

 

chằm chằm tấm biển, trong lòng vô cùng khó chịu. Tại chỉnh trang sớm, chỉnh trang muộn, mà cứ nhằm ngay lúc định đến mới bắt đầu? Trên đời chuyện trùng hợp đến ? sự , cũng hết cách, chỉ đành đợi dịp khác .

 

, theo Chu Hà về nhà mà lấy cớ tâm trạng , dạo một cho khuây khỏa. Chu Hà khuyên can , đành lái xe rời . lầm lũi rảo bước con phố phần đìu hiu, nhớ những khoảnh khắc vui vẻ cùng Hiểu Lệ nơi đây, cõi lòng thêm trĩu nặng. Thời gian quen Hiểu Lệ chẳng hề ngắn hơn Chu Hà, giờ cô , thực sự .

 

Đi một lúc, thấy hai cô mặc đồng phục quản lý trật tự đô thị tiến gần. Cuộc đối thoại của họ thu hút sự chú ý của .

 

"Mấy cái sạp cuối cùng cũng dọn xong, mệt c.h.ế.t ." "Đều tại gã thanh niên ban sáng, nếu tố cáo thì chúng thêm một đống việc thế ."

 

Cơ thể run bần bật, một suy nghĩ kinh hoàng thể kìm nén dâng trào trong tâm trí. Bước nhanh đến mặt hai cô, chỉ bức ảnh Chu Hà điện thoại, run rẩy hỏi:

 

"Cô ơi, đến tố cáo ban sáng ạ?"

 

Cô nhân viên nheo mắt một lúc gật đầu cái rụp. " nhớ nhầm , chính là !"

 

Trời đất xung quanh phút chốc cuồng, suýt chút nữa vững. Chu Hà ban sáng căn bản hề họp, để ngăn đến sạp hàng đó, trực tiếp báo cáo dẹp loạn cả con phố . Tại như ?

 

 

 

 

 

Chương 4

 

 

 

Tại ngăn cản đến đó? dám cá mười mươi rằng, tuyệt đối sợ truyện ma tự sát giống Hiểu Lệ.

 

Người đàn ông ngày ngày chung chăn gối với , rốt cuộc đang che giấu chuyện gì? c.ắ.n c.h.ặ.t răng, trong lòng thầm thề, nhất định điều tra rõ ngọn ngành sự việc.

 

"Cô ơi, cho cháu hỏi, cô ông chủ sạp bán truyện kinh dị ?"

 

Cô nhân viên lắc đầu. "Nhiều sạp hàng thế , thể hết ?"

 

Cũng , con phố bao nhiêu bán hàng rong, bây giờ tìm ông chủ đó quả thực chẳng khác nào mò kim đáy bể. Ngay lúc sắp tuyệt vọng, cô nhân viên lên tiếng:

 

"Cháu thể sang khu chung cư Minh Viễn cạnh đây xem thử. Ở đó giá thuê rẻ, gần, mấy bán rong phần lớn đều trọ ở đấy."

 

Tinh thần lập tức xốc , khi cảm ơn cô, cắm đầu cắm cổ chạy thẳng về phía chung cư Minh Viễn. Khu Minh Viễn cách con phố chỉ mười phút bộ. Đây là một khu tái định cư cũ kỹ, bên trong tồi tàn bẩn thỉu, nước thải chảy lênh láng mặt đất, một thứ mùi kỳ quái cứ xộc thẳng mũi . Dưới tầng trệt chất đầy những chiếc xe đẩy và đồ lề buôn bán. trừng lớn hai mắt, ánh đảo liên tục, hy vọng thể tìm thấy tấm biển bán truyện kinh dị .

 

lùng sục khắp cả khu chung cư mà vẫn bặt vô âm tín. lúc định tìm vòng thứ hai, cánh cửa phòng bên cạnh đột nhiên mở toang, một bàn tay thò bịt c.h.ặ.t lấy miệng lôi tuột trong. Cùng lúc cánh cửa đóng sập , thấy chiếc áo choàng đen trùm đầu quen thuộc.

 

dùng sức vùng khỏi tay , kích động hét lớn:

 

"Rốt cuộc gì với bạn , tại bọn họ tự sát!"

 

Kẻ trùm đầu đáp lời, mà chậm rãi tháo chiếc mũ xuống ngay mặt . Khi rõ khuôn mặt ẩn lớp mũ , như điện giật, hoảng loạn hét lên một tiếng.

 

 

 

7

 

Đó là khuôn mặt mà cả đời chán ghét nhất, bao giờ thấy nhất. Gã đàn ông mặt mũi bặm trợn, ánh mắt hung tợn mặt chính là Lý Phương - bạn học cùng lớp cấp ba của .

 

Lý Phương luôn thích , dùng đủ thủ đoạn để theo đuổi . Sau khi từ chối, vẫn can tâm, liên tục bám đuôi, lén lút rình rập, thậm chí còn diễn biến tới mức định giở trò đồi bại với . Cái đêm định sàm sỡ , may mà Hiểu Lệ phát hiện . Cô chạy tìm Chu Hà, Chu Hà đ.á.n.h cho Lý Phương một trận nhừ t.ử cứu thoát nạn. Cũng vì chuyện nảy sinh tình cảm với Chu Hà, đó chúng chính thức đến với .

 

Có sự bảo vệ của Chu Hà, Lý Phương bắt đầu dần biến mất khỏi cuộc sống của . ngờ, bao nhiêu năm trôi qua mà vẫn âm hồn bất tán, vẫn luôn rắp tâm chuyện với . vô thức lùi mấy bước, chỉ thẳng mặt Lý Phương, gay gắt quát:

 

"Lý Phương, gì! Hiểu Lệ và Trần Dương do hại c.h.ế.t !"

 

Lý Phương lo lắng , thỉnh thoảng ngoái đầu ngoài cửa sổ, bộ dạng như thể đang ai truy sát .

 

"Vương Bội, cô , ác ý. chỉ với cô, hãy mau ch.óng rời khỏi Chu Hà , !"

 

khẩy, cẩn thận lùi từng bước về phía cửa. "Lý Phương, câu thấy nực ? Ở đây kẻ nhất chính là đấy!"

 

Mặt Lý Phương đỏ gay, kích động hét lên với : "Cô thử suy nghĩ cho kỹ , cô thực sự hiểu Chu Hà ?"

 

lạnh lùng , khóe mắt liếc về phía cửa , thầm tính toán cơ hội trốn thoát. " và Chu Hà ở bên từ thời cấp ba. Bốn năm đại học, ba năm trường. Tổng cộng mười năm trời, đời ai hiểu Chu Hà hơn cả."

 

Lý Phương nghiến răng nghiến lợi, trong mắt hừng hực lửa giận:

 

"Được, nếu cô từ cấp ba ở bên , chỉ cần cô kể một việc từng chung với Chu Hà hồi cấp ba, lập tức thả cô !"

 

định mở miệng mỉa mai thì chợt khựng . Lắc đầu thật mạnh, thể tin nổi trân trân Lý Phương. mà... chẳng nhớ nổi bất kỳ chuyện gì liên quan đến Chu Hà thời cấp ba.

 

Ký ức trong đầu cho , thuở và Chu Hà yêu năm cấp ba vô cùng thanh xuân, vô cùng hạnh phúc. một khi cố tình đào sâu để nhớ , thì tìm mỏi mắt cũng chẳng thấy bất cứ hồi ức cụ thể nào. Giống hệt như một quả bóng bay rực rỡ sắc màu nhưng bên trong trống rỗng, chỉ cần chọc nhẹ một cái là vỡ tan tành.

 

Nhìn thấy phản ứng của , hai mắt Lý Phương sáng rực lên, vội vã dồn ép:

 

"Bây giờ thì cô phát hiện điểm bất thường chứ?"

 

lắc đầu, gân cổ cãi :

 

"Chuyện thời cấp ba qua lâu quá , nhớ cũng là lẽ thường tình. mặc kệ mục đích gì, nhưng châm ngòi ly gián quan hệ giữa và chồng ư, !"

 

Lý Phương sốt ruột vò đầu bứt tai: "Được, cấp ba lâu quá đúng , cô cứ tùy ý kể một chuyện xảy hồi đại học !"

 

gằn, chán ghét :

 

"Ngại quá, e là thất vọng . Hồi đại học, và Chu Hà nhiều chuyện mà các cặp tình nhân thường . Cùng du lịch, cùng sách trong thư viện, cùng đón giao thừa... Những chuyện đó đều là hồi ức hạnh phúc của chúng , nhớ cực kỳ rõ."

 

Lý Phương liếc mắt ngoài cửa sổ, dường như đang sợ hãi một thứ gì đó.

 

"Vậy cô thể miêu tả chi tiết một trong những chuyện cô kể ?"

 

há miệng, nhưng lời định nghẹn ứ nơi cổ họng. Quá kỳ lạ. rõ ràng nhớ và Chu Hà từng du lịch chung, nhưng tài nào nhớ nổi chúng , bằng máy bay tàu hỏa, càng nhớ một chút cảnh sắc nào đường .

 

 

 

 

 

Chương 5

 

 

 

Cho dù trí nhớ của kém cỏi đến , cũng thể tồi tệ đến mức độ !

 

Khác với việc ký ức thời cấp ba chỉ là một mảng mờ nhạt, ký ức thời đại học và khi trường giống hệt một văn bản chỉ tiêu đề. thể thấy tiêu đề, đại khái nội dung là gì, nhưng thể từng câu chữ chi tiết bên trong.

 

"Vương Bội, cô suy nghĩ cho kỹ , đoạn tình cảm giữa cô và Chu Hà, là quá mức hảo !" Tiếng quát lớn của Lý Phương dội màng nhĩ khiến giật b.ắ.n .

 

, trải nghiệm giữa và Chu Hà giống hệt cặp tình nhân hảo trong tiểu thuyết. Đi cùng từ đồng phục đến váy cưới, đôi bên đều là tri kỷ của đời . Chưa từng đỏ mặt, từng cãi vã, là hình mẫu lý tưởng khiến bao ngưỡng mộ. Quả thực giống như lời Lý Phương , nó quá mức mỹ. Giống như một viên kim cương, mỹ đến mức lấy một tì vết.

 

Thế nhưng, viên kim cương mỹ nhất, thường là đồ nhân tạo.

 

Khoảnh khắc ý nghĩ lóe lên, chính cũng tự kinh hãi. trớ trêu , nó bén rễ thật sâu trong tâm trí , cách nào xóa bỏ nữa.

 

Lý Phương dang hai tay, tỏ ý bản ác ý, chậm rãi bước về phía :

 

"Bội Bội, cô tin , bộ mặt thật của Chu Hà khác xa những gì cô thấy ngày thường. Chỉ khi rời khỏi , cô mới thể..."

 

Hắn còn hết câu, mặt hiện lên vẻ kinh hoàng tột độ. Lý Phương vội vã trùm mũ lên đầu, lưng cắm đầu chạy thục mạng về phía căn phòng. Ngay khoảnh khắc lao , một tiếng động đinh tai nhức óc vang lên, cánh cửa ngay phía lưng đạp tung.

 

Khuôn mặt Chu Hà vặn vẹo tàn độc, đôi mắt ghim c.h.ặ.t bóng lưng của Lý Phương. Hung quang trong mắt khiến lạnh buốt cả sống lưng.

 

 

 

8

 

Thấy vẻ mặt sững sờ của , Chu Hà lập tức khoác dáng vẻ ôn hòa thường ngày. Anh ân cần :

 

"Bội Bội, Lý Phương rốt cuộc gì với em? Em ngàn vạn đừng tin lời !"

 

Nghe Chu Hà , tim lập tức đ.á.n.h "thịch" một tiếng. Nhìn xoáy thẳng mắt Chu Hà, vặn :

 

"Sao đó là Lý Phương?"

 

Mí mắt Chu Hà khẽ giật giật, lập tức giải thích:

 

"Lúc nãy xông thấy mặt . Không ngờ bao năm trôi qua , Lý Phương vẫn âm hồn bất tán, vẫn còn nung nấu ý định giở trò đồi bại với em!"

 

Lòng run rẩy, nhưng vẫn cố gắng duy trì biểu cảm mặt chút biến đổi. Bởi vì nhớ cực kỳ rõ ràng, khi Chu Hà đạp cửa xông , Lý Phương trùm kín chiếc mũ lên đầu. Hơn nữa, chiếc áo choàng Lý Phương mặc vô cùng rộng thùng thình, Chu Hà tuyệt đối thể nào chỉ một cái bóng lưng mà nhận .

 

Chu Hà tuyệt đối đang giấu giếm chuyện gì đó! Lẽ nào đúng như lời Lý Phương , dáng vẻ ngày thường của Chu Hà chỉ là lớp vỏ bọc ngụy trang, còn một bộ mặt thật ẩn giấu mà hề ?

 

Nghĩ đến đây, lòng đớn đau tột cùng. Trong trái tim , Chu Hà vốn luôn là một bức tượng điêu khắc trắng ngần chút tì vết. giờ phút , bức tượng chằng chịt những vết nứt vỡ.

 

Chu Hà bước tới nắm lấy tay :

 

"Anh nghi ngờ Hiểu Lệ và Trần Dương tự sát, họ đều Lý Phương hại c.h.ế.t. Bội Bội, em một tên sát nhân như nhắm đến, hiện giờ nguy hiểm. Em mau theo về nhà, sẽ ở nhà cạnh em, chúng hết."

 

Chu Hà còn định thêm điều gì, nhưng cắt ngang. Đây là đầu tiên chủ động hất văng bàn tay đang nắm c.h.ặ.t lấy tay của .

 

"Chu Hà, rốt cuộc đang ở đây?"

 

9

 

Chu Hà sững sờ đó. Sắc mặt liên tục biến đổi, cuối cùng khẽ thở dài:

 

"Anh xin , Bội Bội. Anh cài máy định vị em..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ban-su-so-hai/chuong-1.html.]

 

Tuy chuẩn sẵn tâm lý, nhưng khi Chu Hà , vẫn cảm giác như ai giáng một gậy đầu, tai ù . dám tin :

 

"Tại chứ?"

 

Chu Hà ngẩng đầu , nét mặt trở nên kiên định:

 

"Bội Bội, sự việc đến nước , cũng giấu em nữa. Thực , từ một tháng , phát hiện kẻ âm thầm theo dõi chúng . Sợ em hoảng sợ, nên âm thầm điều tra, cuối cùng phát hiện kẻ đó chính là Lý Phương.

 

Bởi vì chỉ bám theo chúng ở cự ly gần, hành động gì quá giới hạn, nên cũng thể báo cảnh sát. sợ giở trò với em, nên mới lén cài một phần mềm định vị ẩn trong điện thoại của em. May mà , nên mới thể kịp thời chạy đến cứu em."

 

Gương mặt Chu Hà tràn ngập vẻ sợ hãi xen lẫn xót xa. Nhìn bộ dạng của , những nghi ngờ trong lòng chợt vơi một nửa. tin rằng, tình yêu thương dành cho trong ánh mắt Chu Hà thể nào là giả vờ .

 

Chu Hà ôm lòng, nhẹ giọng giải thích:

 

"Lúc tin Cố Hiểu Lệ đến sạp hàng đó truyện kinh dị tự sát ngay trong đêm, lờ mờ đoán chuyện khả năng do Lý Phương . Chắc em cũng , mà Lý Phương hận nhất ngoài , lẽ chính là Cố Hiểu Lệ. Năm xưa nếu Hiểu Lệ phát hiện định giở trò đồi bại với em gọi đến giúp, thì chắc chắn đắc thủ . Nếu Cố Hiểu Lệ, thể chúng cũng chẳng đến với . Vậy nên, g.i.ế.c Cố Hiểu Lệ, ngụy tạo cái c.h.ế.t của cô thành một vụ tự sát."

 

nhíu mày, nỗi băn khoăn trong lòng:

 

" camera an ninh rành rành, rõ ràng Hiểu Lệ tự sát. Hơn nữa, khi c.h.ế.t cô còn gọi điện cho em mà."

 

 

 

 

 

Chương 6

 

 

 

Chu Hà lắc đầu:

 

"Bội Bội, bây giờ công nghệ AI phát triển lắm, dùng AI để tạo một đoạn video giả cảnh Cố Hiểu Lệ tinh thần hoảng loạn nhảy lầu tự sát tráo đổi với camera an ninh là việc gì khó. Còn chuyện dùng phần mềm giả giọng Cố Hiểu Lệ gọi điện cho em, thì càng dễ như trở bàn tay."

 

ngẫm nghĩ một lát, với sức mạnh của công nghệ AI hiện nay, việc tạo những video giả như thật quả thực là điều thể. Thế là c.ắ.n môi, đặt một câu hỏi khác:

 

"Cho dù Hiểu Lệ Lý Phương g.i.ế.c, tại còn chuyện thừa thãi là dùng điện thoại của cô để với em câu đó?"

 

Chu Hà chán ghét hừ lạnh một tiếng:

 

"Đây chính là sự xảo quyệt của Lý Phương. Hắn mượn miệng Cố Hiểu Lệ để câu đó nhằm hai mục đích. Thứ nhất, khiến tất cả đinh ninh Cố Hiểu Lệ tự sát, và nguyên nhân tự sát là do câu chuyện kinh dị . Như sẽ chẳng ai rảnh rỗi kiểm chứng độ chân thực của đoạn camera an ninh đó nữa.

 

Thứ hai, chính là để khơi dậy sự tò mò trong em, khiến em đích đến sạp hàng đó tìm . Như , mới cơ hội tay với em. Em cũng đấy, chúng giống Cố Hiểu Lệ. Chúng sống ở khu chung cư vị trí đắc địa nhất, an ninh nghiêm ngặt nhất, Lý Phương khó cơ hội giở trò với em. Hơn nữa, bình thường em ít khi khỏi nhà, nên đành nghĩ cách lừa em ngoài."

 

thất thần, lẩm bẩm:

 

" em , mà kể cho Trần Dương . Trần Dương chắc chắn phát hiện điều gì đó, nên cũng Lý Phương g.i.ế.c. Nếu cả bạn và chồng sắp cưới của cô đều vì câu chuyện kinh dị mà tự sát, em chắc chắn sẽ điều tra chân tướng."

 

Chu Hà nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc :

 

"Bội Bội, cái c.h.ế.t của Trần Dương và Cố Hiểu Lệ của em. Việc quan trọng nhất của chúng bây giờ là tìm Lý Phương, đưa ánh sáng pháp luật, báo thù cho Hiểu Lệ và Trần Dương. Chỗ an , chúng cứ rời khỏi đây , từ từ nghĩ cách."

 

gật đầu, theo Chu Hà lên xe. Trên đường , cẩn thận nhớ những chuyện xảy , hạt giống hoài nghi bắt đầu nảy mầm trong đầu.

 

Vừa nãy khi chạm mặt Lý Phương, nảy sinh một cảm giác chán ghét mãnh liệt. Thế nhưng nếu cố nhớ kỹ những chuyện từng với , chẳng thể nhớ nổi bất kỳ chi tiết nào. Hơn nữa, trong thời gian ngắn ngủi tiếp xúc với Lý Phương, thể cảm nhận hề ý định hại .

 

Quan trọng hơn, cũng tài nào nhớ những chi tiết cụ thể khi ở bên Chu Hà. Rốt cuộc chuyện ?

 

 

 

10

 

Về đến nhà, Chu Hà gọi điện sai mang tới một đống lớn thực phẩm.

 

"Bội Bội, bàn giao xong công việc ở công ty . Ba ngày tới, chúng cứ ở nhà đừng ngoài. Đợi ba ngày , Lý Phương sẽ bao giờ đến phiền chúng nữa."

 

Giọng điệu quả quyết của Chu Hà khiến thấy kỳ lạ. Sao chắc chắn Lý Phương sẽ xuất hiện ba ngày nữa đến ? đem thắc mắc hỏi , nhưng chỉ nhận sự lảng tránh qua loa.

 

Thời gian lặng lẽ trôi, thoắt cái ba ngày. Tối ngày thứ ba, và Chu Hà sofa xem tivi. Anh lơ đãng liếc đồng hồ, mặt lộ rõ vẻ nhẹ nhõm:

 

"Bây giờ là mười rưỡi tối . Chỉ còn một tiếng rưỡi nữa thôi, sẽ chẳng còn kẻ nào đến phá hoại cuộc sống hạnh phúc của chúng nữa."

 

Nghe , chợt nhớ một chuyện, bất giác mở lời:

 

"Chồng ơi, còn nhớ chuyện hồi cấp ba chúng yêu ? Anh kể cho em , em cảm thấy hình như quên quên ."

 

Nào ngờ, dứt lời, sắc mặt Chu Hà bỗng chốc biến đổi. Anh gượng hai tiếng, cố nặn một nụ :

 

"Sao tự nhiên hỏi chuyện ? Lâu quá , cũng nhớ rõ nữa."

 

chút cam tâm, tiếp tục gặng hỏi:

 

"Vậy kể chuyện hồi đại học ? Chuyến du lịch đầu tiên của hai đứa thế?"

 

Chu Hà mỉm , ánh mắt dịu dàng :

 

"Đồ ngốc, đương nhiên là Tân Cương - nơi mà em đến nhất . Kì nghỉ hè năm nhất chúng cùng đấy, lúc máy bay, em còn kêu ù tai khó chịu lắm cơ mà."

 

Ký ức dần hiện về, nhớ quả thực cùng Chu Hà Tân Cương du lịch năm nhất đại học. chẳng hiểu , tim bất giác đập chệch một nhịp. Bởi vì chợt nhớ , gia cảnh của và Chu Hà đều mấy khá giả. Hơn nữa, mùa cao điểm như kỳ nghỉ hè, giá vé máy bay từ chỗ chúng đến Tân Cương vô cùng đắt đỏ. Cộng thêm chi phí cho chuyến du lịch của hai , đó là một khoản tiền hề nhỏ.

 

Hai đứa lấy tiền? Là thêm kiếm ?

 

Thế nhưng khi cố gắng lục lọi những ký ức về vấn đề , chẳng nhớ gì, thậm chí đầu còn đau âm ỉ. lúc chuẩn hỏi tiếp, Chu Hà bỗng đen mặt chằm chằm điện thoại bật phắt dậy. thấy màn hình điện thoại là một ứng dụng camera giám sát.

 

Là Lý Phương đến !

 

 

 

11

 

Chu Hà bóng mặc áo choàng đen màn hình, gằn:

 

"Tao ngay mày sẽ đến mà. Cũng , tao sẽ tiễn mày sớm một tiếng rưỡi!"

 

Anh vỗ nhẹ lên tay :

 

"Bội Bội, em cứ ở nhà đợi , sẽ về ngay."

 

Nói xong, Chu Hà vội vã lao khỏi cửa. Nhìn bộ dạng đó của , bắt đầu hoảng loạn. Chu Hà định gì, lẽ nào g.i.ế.c Lý Phương? hình Lý Phương to béo như , Chu Hà chắc là đối thủ của . Ngay lúc còn đang do dự xem nên báo cảnh sát thì chuông cửa reo vang.

 

Giọng dồn dập của Chu Hà truyền đến: "Bội Bội, mở cửa!"

 

 

 

 

 

Chương 7

 

 

 

cuống cuồng mở cửa, nhưng khi rõ bóng bước , sợ hãi hét lên một tiếng. Người bước là Chu Hà, mà là Lý Phương!

 

kinh hoàng lùi thật xa, vơ lấy con d.a.o gọt hoa quả chĩa thẳng :

 

"Anh rốt cuộc gì? Chồng ?"

 

Khuôn mặt Lý Phương tràn ngập sự phẫn nộ, giậm mạnh chân xuống đất:

 

"Bội Bội, mới là chồng của em!"

 

Nhìn khuôn mặt béo nọng, bóng nhẫy của , chán ghét nhổ nước bọt xuống sàn:

 

"Đồ súc sinh, đồ g.i.ế.c ! Hiểu Lệ và Trần Dương đều do hại c.h.ế.t!"

 

Lý Phương đau đớn lắc đầu:

 

"Họ đúng là c.h.ế.t, nhưng cả hai đó đều tự sát. chỉ cho họ hai sự thật mà thôi. Hơn nữa, hai bọn họ bắt buộc c.h.ế.t! Chỉ khi họ c.h.ế.t, em mới thể sống!"

 

sững sờ. Lượng thông tin trong lời của quá lớn, khiến nhất thời phản ứng kịp.

 

"Rốt cuộc là sự thật gì mà thể khiến hai con đang sống sờ sờ xong tự sát?"

 

Lý Phương liếc chiếc đồng hồ treo tường, giọng càng thêm gấp gáp:

 

"Là giả, tất cả thứ đều là giả! Khi một rằng thứ xung quanh , thậm chí ngay cả bản họ cũng chỉ là những điều hư cấu ... thì việc tinh thần suy sụp, thậm chí là kết liễu sinh mệnh, đều là những lựa chọn hết sức bình thường."

 

Nghe đến đây, đầu óc như nổ tung.

 

"Rốt cuộc sự thật là gì, mau !"

 

Lý Phương há miệng định , nhưng ngoái đầu ngoài cửa, khuôn mặt lộ vẻ kinh hoàng. thấy tiếng gầm thét cùng tiếng bước chân dồn dập của Chu Hà vang lên từ ngoài cửa. Lý Phương lao nhanh về phía .

 

"Bội Bội, còn nhiều thời gian nữa. Lúc nãy dụ Chu Hà chỗ khác, ngờ phản ứng nhanh như . Em nhớ kỹ, bộ sự thật đều cất giấu trong ngôi nhà ở quê của em!"

 

Nói , Lý Phương lao thẳng về phía . la hét, quơ loạn xạ con d.a.o gọt hoa quả, lưỡi d.a.o xé rách áo của . căn bản hề chạm , mà lách qua mở toang cửa sổ. Cùng lúc đó, Chu Hà cũng đạp tung cửa phòng xông .

 

Khuôn mặt Chu Hà méo mó, Lý Phương chằm chằm bằng ánh mắt tàn độc. kinh hãi phát hiện , nửa Lý Phương nhoài ngoài cửa sổ. Hắn nở một nụ quỷ dị với , đạp mạnh chân, gieo lao thẳng xuống lầu.

 

Mắt tối sầm , lập tức ngất xỉu. Trước khi lịm , vẫn còn thấy tiếng vật nặng rơi xuống đất và tiếng gào thét tức tối, điên cuồng của Chu Hà.

 

 

 

12

 

Khi tỉnh nữa, thấy đang chiếc giường trong phòng ngủ. Chu Hà gục đầu ngủ gật ngay bên mép giường. Tiếng động lúc tỉnh dậy đ.á.n.h thức . Đôi mắt thâm quầng, hằn đầy tia m.á.u, qua là cả đêm hề chợp mắt.

 

Nhìn thấy sự lo lắng ánh lên trong mắt Chu Hà, lòng chợt ấm . câu hỏi tiếp theo của đẩy thẳng xuống vực sâu. Chu Hà hề hỏi , mà hỏi một câu khác:

 

"Bội Bội, Lý Phương gì với em?"

 

Trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả, nhàn nhạt đáp :

 

"Anh với em Hiểu Lệ và Trần Dương đều sự thật nên mới tự sát. Còn bảo em đến một nơi, đến đó em sẽ sự thật là gì."

 

Nhìn biểu cảm căng thẳng của Chu Hà, bất giác dối:

 

" lúc chuẩn cho em đó là nơi nào, thì bước , nhảy lầu tự sát. Chu Hà, rốt cuộc gì? Có đang giấu em chuyện gì ?"

 

Nghe thấy Lý Phương kịp cho địa điểm, Chu Hà rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.

 

"Bội Bội, tên Lý Phương đó là một kẻ điên. Những lời , em đừng tin lấy một chữ. Em xem lúc nhảy lầu còn cơ mà, kẻ điên thì là gì?"

 

Nghe Chu Hà , cũng thấy vô cùng kỳ lạ. Với thể hình của Lý Phương, nếu thực sự đ.á.n.h , Chu Hà chắc là đối thủ. Thế nhưng Lý Phương vẻ sợ Chu Hà, thậm chí để trốn tránh, tiếc nhảy lầu tự sát. Điểm nghĩ nát óc cũng thể hiểu nổi.

 

Thấy gật đầu, Chu Hà mỉm mãn nguyện. Anh ở nhà bên suốt một tuần, mãi đến khi hồi phục trạng thái bình thường.

 

Những ngày đó, chúng về quỹ đạo cuộc sống ban đầu. Bình yên, ấm áp, chút áp lực muộn phiền. Thế nhưng trong đầu , câu cuối cùng của Lý Phương cứ liên tục hiện về. Trí tò mò tựa như cỏ dại mọc lan tràn, khiến ăn ngủ yên.

 

Lại một tháng nữa trôi qua, đợi Chu Hà , lái xe khỏi khu chung cư. quyết định về ngôi nhà ở quê xem rốt cuộc ở đó thứ gì. Dọc đường , liên tục hít thở sâu, tự tiếp thêm sức mạnh cho . Bởi vì ngôi nhà ở quê chính là nơi khiến sợ hãi nhất.

 

 

 

13

 

Năm lên tám tuổi, bố đều mắc bạo bệnh, tiền chữa trị. Bị những cơn đau đớn dữ dội hành hạ, họ quyết định dùng cách treo cổ để kết liễu sinh mạng của .

 

Hôm đó, học về, thấy ai ngoài sân. Đẩy cửa bước phòng bố , thứ đầu tiên đập mắt là bốn cái chân lủng lẳng giữa trung. Tiếp theo là nhãn cầu lồi ngoài, làn da tím tái và chiếc thõng dài đến tận cằm của bố .

 

dọa sợ đến mức ngất lịm . Lo liệu xong hậu sự cho bố , chuyển đến sống cùng ông bà ngoại. Kể từ đó, bao giờ bước chân ngôi nhà cũ thêm một nào nữa. Bởi vì chỉ cần đến gần, khuôn mặt khi c.h.ế.t của bố hiện lên mồn một mắt. sẽ thấy lạnh toát, nôn mửa, thậm chí là ch.óng mặt.

 

Đỗ xe ngôi nhà, hít một thật sâu bước xuống. Ngôi nhà cũ bao năm ai tu sửa, cỏ dại trong sân mọc cao ngang lưng.

 

 

 

 

 

Chương 8

 

 

 

Vừa đặt chân sân, cảnh tượng đập mắt năm tám tuổi rõ mồn một như in. c.ắ.n c.h.ặ.t môi, c.ắ.n đến ứa m.á.u mới miễn cưỡng điều khiển đôi chân chậm chạp tiến về phía .

 

Từng bước, từng bước một.

 

tìm lục tung ngóc ngách trong những căn phòng khác, ngoại trừ bụi bặm và đồ đạc hỏng hóc, chẳng điều gì bất thường. Cuối cùng, chỉ còn căn phòng của bố . Lúc bước tới cửa phòng, cảm giác tim như nhảy ngoài l.ồ.ng n.g.ự.c. Dạ dày liên tục co thắt, tựa hồ giây tiếp theo sẽ nôn thốc nôn tháo.

 

nắm c.h.ặ.t t.a.y, móng tay cắm sâu da thịt. Dưới sự kích thích của cơn đau, đẩy cánh cửa . Một lớp bụi dày đặc phả thẳng mặt khiến hắt xì . Bước phòng, cảnh tượng năm xưa tái hiện, như biến thành cô bé tám tuổi năm nào. Cố nén nỗi sợ hãi tột cùng, đảo mắt quan sát xung quanh.

 

Giây tiếp theo, sững sờ. Bởi vì thể cảm nhận rõ ràng, từ đỉnh đầu vọng xuống những tiếng động khe khẽ. Tiếng động phát từ xà nhà. Chính là từ thanh xà nhà từng treo cổ bố ...

 

nuốt nước bọt, dùng hết chút sức tàn, run rẩy ngẩng đầu lên . Phía đó, là một khuôn mặt trắng bệch.

 

 

 

14

 

Hai chân nhũn , khuỵu thẳng xuống sàn, khống chế mà nôn khan liên tục. Mãi cho đến khi thấy một giọng vô cùng quen thuộc.

 

"Bội Bội, em ngoan chút nào."

 

ngẩng đầu lên, kinh hãi khuôn mặt quen thuộc . Là Chu Hà!

 

Anh nhảy từ xà nhà xuống, với ánh mắt giận thương:

 

"Anh ngờ trí tò mò của em lớn đến , mà dám kìm nén sự sợ hãi để mò đến tận đây."

 

miễn cưỡng dậy, phẫn nộ lườm :

 

"Rốt cuộc sự thật là gì? Tại sợ đến thế?"

 

Vừa dứt lời, bỗng khựng . Bởi phát hiện , bức tường mục nát , khảm một cánh cửa mới. Cánh cửa mang đậm phong cách hiện đại, lạc lõng với gian của ngôi nhà.

 

Chu Hà mặt biến sắc, bước tới chặn cửa:

 

"Bội Bội, những lúc quá nhiều chẳng hạnh phúc . Đi thôi, chúng về nhà. Sau , sẽ đổi một ngôi nhà lớn trang khóa mật mã. Như , em sẽ bao giờ rời khỏi nữa."

 

Nói xong, bước tới tóm c.h.ặ.t lấy cánh tay , lôi tuột ngoài. liều mạng giãy giụa, nhưng sức của Chu Hà lớn đến mức đáng sợ.

 

"A!"

 

Kèm theo tiếng hét t.h.ả.m thiết, Chu Hà buông tay . nắm c.h.ặ.t con d.a.o gọt hoa quả dính m.á.u trong tay, nhân cơ hội lao về phía cánh cửa dư thừa . Chu Hà ôm lấy cánh tay rỉ m.á.u, khuôn mặt vặn vẹo :

 

"Bội Bội, đừng đó! Nghe lời ? Chẳng lẽ em còn yêu nữa ?"

 

lạnh lùng , chậm rãi nắm lấy tay nắm cửa. Trong tiếng hét tuyệt vọng của Chu Hà, mở toang cánh cửa.

 

Một luồng ánh sáng trắng ch.ói lòa nuốt chửng vạn vật, cảm thấy bản dần mất tri giác. Khi mở mắt nữa, thấy đang một chiếc giường. Trên chỉ mặc đồ lót, xung quanh cắm đầy những ống nhựa và linh kiện điện t.ử. Bao quanh là những cỗ máy nhấp nháy đèn, thi thoảng phát những tiếng "tít tít".

 

Đưa mắt sang bên cạnh, giật thót . Bên cạnh là một chiếc giường giống y hệt, nhưng đang đó là Lý Phương! Trên cũng cắm đầy máy móc điện t.ử, hai mắt nhắm nghiền, vẫn đang trong trạng thái hôn mê.

 

Ngay khi còn đang hoang mang tột độ, cửa phòng bật mở, Chu Hà dẫn theo vài bác sĩ mặc áo blouse trắng xông . Anh kích động nhào về phía , giọt nước mắt hạnh phúc tuôn rơi.

 

"Bội Bội, cuối cùng em cũng tỉnh !"

 

chớp mắt, chậm rãi cất lời:

 

"Chu Hà, rốt cuộc chuyện ?"

 

"Chu Hà" thở dài, thâm trầm đáp lời:

 

"Bội Bội, là Lý Phương."

 

 

 

15

 

Qua lời kể của , cuối cùng bộ sự thật.

 

Người chiếc giường bên cạnh , mang khuôn mặt "Lý Phương", thực chất tên là Chu Hà, kẻ từng theo đuổi . Còn "Chu Hà" bước , chính là Lý Phương - chồng hiện tại của .

 

Chu Hà khi theo đuổi thất bại thì bỏ cuộc, ngược còn nghiên cứu một cỗ máy mô phỏng ý thức. Cỗ máy thể chiết xuất ý thức của hai đưa một gian ảo do sử dụng tạo .

 

Hắn tìm cơ hội bắt cóc , đưa ý thức của hai chúng gian ảo đó. Trong thế giới hư cấu do tạo , lấy tên là Lý Phương, trở thành tình hảo của . Còn chồng thực sự của ngoài đời - Lý Phương, miêu tả thành một kẻ ác ôn đáng ghét, từng giở trò đồi bại với .

 

Sau khi tiến gian ảo, cài đặt hệ thống tự động khóa c.h.ế.t. Chỉ cần lực tác động từ bên ngoài cưỡng ép tách ý thức của chúng , cỗ máy sẽ tự động hủy diệt, và chúng sẽ vĩnh viễn mắc kẹt trong thế giới ảo đó. Để giải thoát cho , chỉ một cách duy nhất là để tự bước khỏi lối thoát duy nhất của gian đó.

 

Thế là, Lý Phương (chồng thật) tìm cách đưa ý thức của trong gian ảo. chỉ thể ở đó tối đa một tháng, một tháng, Lý Phương sẽ tự động hệ thống đá văng ngoài. Trong vòng một tháng đó, Lý Phương tìm cách khiến tự nguyện từ lối thoát. Hơn nữa, tuyệt đối để Chu Hà tóm . Một khi tóm, ý thức của sẽ xóa bỏ . Ý thức một khi xóa bỏ, cơ thể Lý Phương ngoài đời thực cũng sẽ trở thành thực vật.

 

Điều chí mạng hơn cả là, trong vùng ký ức do Chu Hà tạo , sinh ác cảm mãnh liệt với Lý Phương. Nếu Lý Phương xuất hiện mặt , tuyệt đối sẽ chịu lời .

 

Cuối cùng, Lý Phương quyết định tay từ những xung quanh .

 

 

 

 

 

Chương 9

 

 

 

Cố Hiểu Lệ và Trần Dương đều là những nhân vật ảo do Chu Hà tạo . Ý nghĩa tồn tại của họ là để bầu bạn cùng , giảm xác suất phát hiện "bug" () của thế giới .

 

Bởi vì thế giới ảo do Chu Hà tạo hề mỹ tì vết. Điểm sơ hở lớn nhất, chính là phần ký ức mà ban tặng cho . Những chuyện từng trải qua, sẽ thể nào miêu tả chi tiết . Thế nên, chỉ nhớ rằng và Chu Hà từ đồng phục đến váy cưới, là một cặp đôi hảo. sâu chi tiết của những sự kiện đó, chẳng thể nhớ nổi nửa điểm.

 

Lý Phương khoét sâu sơ hở , cố tình mở sạp hàng nhỏ, dùng truyện kinh dị để thu hút Cố Hiểu Lệ, cho cô sự thật:

 

"Cô chỉ là một nhân vật hư cấu, một nhân vật tạo vì Vương Bội mà thôi."

 

Cố Hiểu Lệ xong, cẩn thận rà soát ký ức của chính . Quả thực giống hệt như lời Lý Phương , cô chỉ nhớ đại khái. Cuộc đời cô, hệt như một cuốn tiểu thuyết chỉ phần đề cương tóm tắt. Cố Hiểu Lệ chuyện, tinh thần suy sụp ngay tại chỗ, cuối cùng chọn cách tự sát. Trước khi c.h.ế.t, cô sợ sự thật sẽ chịu nổi cú sốc nên mới gọi điện cảnh báo . Trần Dương tự sát cũng vì nguyên nhân tương tự.

 

Liên tiếp hai bạn tự sát khơi gợi sự tò mò trong , thôi thúc trốn ngoài. Lý Phương cuối cùng cũng cơ hội gặp riêng . Chu Hà kiểm soát quá gắt gao, đủ thời gian và cơ hội để thong thả sự thật. Cuối cùng, đành chỉ cho lối thoát ở , nhảy lầu tự sát để thoát khỏi gian ảo đó.

 

Anh cố gắng đến mức giới hạn , chặng đường cuối cùng đành dựa chính bản .

 

ở chỗ lối thoát, Chu Hà thiết lập thêm một bức tường lửa. Hắn hư cấu cho một bóng ma tuổi thơ bi t.h.ả.m, khiến bao giờ dám bén mảng đến ngôi nhà cũ. ngờ, chiến thắng nỗi sợ hãi, thành công thoát khỏi thế giới ảo đó.

 

Trong căn nhà của và Lý Phương, nhâm nhi ly sữa ấm, chậm rãi tiêu hóa những ký ức khôi phục.

 

và Lý Phương cũng từ đồng phục đến váy cưới. Hiện tại là Tổng giám đốc của một công ty niêm yết, còn là một vị phu nhân giàu lui về nội trợ. Cuộc hôn nhân của chúng cũng là một hình mẫu khiến bao ngưỡng mộ.

 

Trong phòng khách, A Phương - giúp việc nhà - đang nhẹ nhàng bóp vai cho .

 

"Phu nhân, dạo Lý tổng lo cho cô lắm đấy, chẳng chợp mắt mấy giấc . Tìm đàn ông như , đúng là phúc phần của phu nhân."

 

đáp lời, chỉ ngơ ngẩn bức ảnh cưới treo trong phòng. Trong ảnh, và Lý Phương xứng đôi lứa, môi nở nụ ngập tràn hạnh phúc. những gì trải qua trong gian ảo để cho một bóng ma tâm lý quá lớn.

 

A Phương, buột miệng hỏi một câu bâng quơ:

 

"A Phương, quê chị ở thế?"

 

A Phương là lắm lời, chị thao thao bất tuyệt kể về phong tục tập quán ở quê, cùng những ký ức vui vẻ thời thơ ấu. nhắm mắt , ký ức tuổi thơ của cũng hiện về rõ nét, những kỷ niệm từng chút một ở bên Lý Phương cũng nhớ rành rành.

 

lẳng lặng thở phào nhẹ nhõm.

 

Đột nhiên, một cơn đau quặn thắt truyền đến từ bụng, trán lập tức túa mồ hôi lạnh. A Phương vội vã rút từ trong túi một gói băng vệ sinh:

 

"Phu nhân mau b.ăn.g v.ệ si.nh , để lấy túi chườm nóng pha cho cô bình nước đường đỏ nhé."

 

hồ nghi A Phương:

 

"Sao chị đến kỳ kinh nguyệt?"

 

A Phương hiền lành:

 

"Chu kỳ kinh nguyệt của phu nhân nhớ rõ lắm, chiều ngày mùng bảy hàng tháng, lúc ba giờ."

 

sững .

 

"Chị nhớ cái gì? Kinh nguyệt tháng nào cũng sẽ xê dịch ?"

 

A Phương bật :

 

"Phu nhân đùa , phụ nữ ai đổi chu kỳ kinh nguyệt bao giờ. đun nước đây, phu nhân tự nhà vệ sinh nhé."

 

Nhìn bóng lưng A Phương, trái tim như ngừng đập. Cùng lúc đó, trong đầu vang lên một câu :

 

"Người tạo thế giới ảo, bao giờ thể hư cấu những chuyện mà bản từng trải qua..."

Loading...