Chẳng mấy chốc năm lớp 12 tới. Anh trai nghiệp trường nghề máy tính nhưng tìm việc lương cao như mong đợi. Thời đó, những nhân lực máy tính trình độ thấp như bão hòa thị trường. Anh miền Nam đến Quảng Đông thuê, tiền kiếm chẳng bao nhiêu, căn bản tiền để hiếu kính bố .
thêm nhiều giấy nợ để mượn tiền học phí lớp 12. Những tờ giấy nợ đó giống như những ngọn núi lớn đè nặng vai . Các bạn cùng lớp đều mua nhiều bộ đề luyện thi nổi tiếng, nhiều tiền nên thường mượn bài thi của khác giờ nghỉ trưa hoặc giờ cơm tối để chép những dạng đề điển hình.
Các thầy cô bộ môn đều , chiếu cố hết mực. Các kỳ thi thử một, hai, ba, thành tích của đều trong tốp 50 khối. Giáo viên chủ nhiệm nếu giữ vững phong độ, đỗ trường top đầu (985) là chuyện thành vấn đề.
lẽ phận , ba ngày kỳ thi Đại học, cảm, đầu óc cuồng, nước mắt nước mũi giàn giụa kèm theo cơn ho khan. gọi điện về cho bố , bảo: "Tự mua ít t.h.u.ố.c mà uống, em gái mày cũng đang bệnh, đang định đưa nó tiêm đây."
Đến ngày thi, trạng thái của vẫn tệ. dám uống t.h.u.ố.c vì sợ t.h.u.ố.c ngấm sẽ gây buồn ngủ. cứ thế gồng thi cho xong, bước khỏi phòng thi, liền ngất xỉu.
11
Lúc tỉnh nữa, đang ở trong bệnh viện trường.
Thấy cũng đang ở bên giường, lòng chút ấm áp, cất giọng khàn đặc gọi bà một tiếng.
Bà tỏ vẻ cực kỳ thiếu kiên nhẫn: "Cứ nhằm lúc thi cử là đổ bệnh, đúng là cái loại phú quý."
"Tiền ba năm cấp ba coi như mất trắng , thế thà để mày nghiệp cấp hai thuê còn hơn."
Ngay ngày hôm đó chúng lấy t.h.u.ố.c về nhà. Chuyện ngất xỉu cả làng đều .
Thím Vương tặc lưỡi: " sớm , con gái con lứa cần học nhiều gì, đấy xem , học cho lắm cũng bằng thừa."
Những khác phụ họa theo: " thế, cứ như , mấy vạn bạc bay vèo cái là hết."
"Đại học mà dễ đỗ thế thì làng bao nhiêu năm nay chẳng đến mức nổi một sinh viên nào."
"Phải đấy, bao nhiêu đứa con trai còn chẳng đỗ, nó là con gái mà đỗ cho ." ...
Không chỉ , trai còn dẫn một cô bạn gái về nhà, bảo là sang năm kết hôn. nhà cửa trống huếch trống hoác thế chắc chắn , bố bắt đầu bàn tính chuyện đưa thuê.
Họ tính tính , nếu và em gái cùng dây chuyền sản xuất mỗi ngày 12 tiếng đồng hồ thì chắc là đủ kiếm tiền sính lễ cho trai.
Một tuần , cơn ho của vẫn dứt hẳn, cùng em gái chuyến tàu hỏa màu xanh về phía Nam. Nó hưng phấn, mong chờ thế giới bên ngoài. Còn , lòng tĩnh lặng như mặt hồ chút gợn sóng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/banh-quy-co-nhan/chuong-7.html.]
Làm việc nửa tháng, một ngày thấy chị lớn ở vị trí việc bên cạnh hồ hởi : "Con trai 523 điểm, đỗ đại học hệ công lập !"
Xung quanh vang lên những lời chúc mừng, chị rạng rỡ: "Dù đập nồi bán sắt cũng nuôi nó ăn học chứ, học nó văn phòng, vất vả như chúng ."
Khoảng thời gian đó cứ thẫn thờ mãi. Đến giờ nghỉ trưa, em gái kéo tiệm net: "Chị ơi, cũng tra điểm ."
cứ ngỡ quên sạch nhưng khi trang web tra điểm mở , vẫn nhập báo danh một cách trơn tru, hề khựng .
, cuộc đời thể khác , tất cả ở mấy con .
Hồi đó mạng internet chậm, mười mấy giây chờ đợi trang web tải dữ liệu dài đằng đẵng như cả mấy thế kỷ. Cuối cùng, trang web cũng chuyển hướng, điểm của hiện .
12
Ngữ văn 121, Toán học 118, Tiếng Anh 125, Tổ hợp Tự nhiên 240. Tổng điểm: 604.
Năm đó, điểm sàn đại học khối Tự nhiên là 572. Dựa theo điểm ba năm gần nhất, với thành tích , chắc chắn đỗ các trường đại học trọng điểm (tốp 211).
gào nức nở ngay trong tiệm net, nước mắt nước mũi giàn giụa khắp mặt, khiến xung quanh đều ngoái . Bạn thấy đấy, vận mệnh cuối cùng cũng mỉm với . Giữa đống phế tích tuyệt vọng, đóa hoa rực rỡ nhất khai nở!
Em gái cũng theo: "Tốt quá , chị ơi, chị giỏi quá!"
"Sau chị sẽ là sinh viên đại học ."
"Chị đừng lo tiền học phí, em thể kiếm tiền nuôi chị ăn học mà!"
Vì về quê để đăng ký nguyện vọng, đến gặp giám đốc để xin nghỉ việc. Ông ngày thường vốn khắc nghiệt, chút tình , chế độ lao động thời đó cũng chẳng thiện như bây giờ. cứ ngỡ ông sẽ trừ một khoản tiền lớn trong lương của , ngờ ông chỉ trả đủ mà còn đưa thêm cho một trăm tệ nữa.
"Con gái sang năm cũng thi đại học, mong là nó cũng thể giống như cô, thi điểm cao thế ."
Lúc về đến nhà là chạng vạng tối, bố đang uống rượu với .
Từ đằng xa thấy giọng oang oang của ông: " ngay là con bé nhất định sẽ mà, từ nhỏ nó thông minh ."
", Dương Lão Định, nuôi dạy sinh viên đại học đầu tiên trong cái thôn đấy."