Cậu học trò và đều nhưng thích bố . Bởi vì hễ khi nào bé nhà, ánh mắt lão và những lão vô tình chạm luôn khiến nổi da gà khắp mẩy.
Trước kỳ nghỉ đông, đề nghị từ chức với gia đình họ. Khi chuyện, câu đầu tiên bà là: "Có mày dạy , là mày đắc tội với con cái nhà ?"
ấp úng đáp: "Là bố của học sinh, ông cứ thích động tay động chân."
Mẹ im lặng hồi lâu bảo: "Chắc mày đa nghi quá thôi, tiền, vợ cũng hơn mày bao nhiêu, để mắt đến mày gì?"
"Mày gia sư nữa thì tao tiền cho mày sinh hoạt phí , tiền sính lễ của mày còn gom đủ đây ."
Những lời như thực sự khiến nghẹt thở.
Anh trai và cô bạn gái cuối cùng cũng chia tay. Cô gái đó chê nhà nhà cửa t.ử tế, thêm việc học tốn kém quá nhiều tiền. Kỳ nghỉ đông năm đó, trai suy sụp, cũng chẳng nể nang gì . Anh khi đó 24 tuổi, ở nông thôn là lứa thanh niên quá lứa nhỡ thì , cuống cuồng hết cả lên và đổ tất cả lên đầu .
Mùng mười Tết, thực sự chịu nổi bầu khí đó nên trường sớm. Ở trường, mới cảm thấy tự do.
Hè năm nhất về nhà mà tìm một công việc bán thời gian ở công ty t.h.u.ố.c lá. Mỗi tuần ba , theo lộ trình cố định để thăm viếng hơn hai mươi hộ đại lý, hỏi thăm tình hình tiêu thụ và phản ứng của thị trường với sản phẩm mới của công ty, đó tập hợp biểu mẫu nộp cho giám đốc. Mỗi chuyến như dài mười cây .
xe đạp, nào cũng bộ hết một vòng mới bắt xe buýt về. Một tháng kiếm 1500 tệ. Ngoài còn nhận thêm hai suất dạy kèm. Ngày nào cũng chạy ngược chạy xuôi ánh nắng gắt, đến kem chống nắng cũng chẳng dám mua.
Có một vì vội thời gian, đợi xe buýt nên đành bấm bụng bắt taxi. Kết quả là nửa đường thì tắc đường, trơ mắt cái đồng hồ tính tiền cứ nhảy từng đồng một mà bồn chồn yên. Cuối cùng xuống xe , chạy thục mạng mới đến văn phòng.
Cửa đóng.
15
thấp thỏm bất an gọi điện cho giám đốc, ông chỉ nhẹ tênh: "Lần nộp cả thể cũng , ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/banh-quy-co-nhan/chuong-9.html.]
Cúp điện thoại, mới nhận quần áo ướt đẫm, rõ cả hình dáng nội y bên trong. bệt xuống bậc thềm thở dốc, tóc tai bù xù. Cách chỗ xa một cái bát mẻ. Một đàn ông trung niên ngang qua một cái, rút từ túi tờ hai mươi tệ ném trong bát.
Đó là tiền sinh hoạt phí của trong hơn một ngày.
chằm chằm tờ hai mươi tệ đó hồi lâu, gọi đàn ông : "Chú ơi, cháu ăn xin, cháu đang thêm ạ."
Người đàn ông ngẩn đầy kinh ngạc, mặt đỏ bừng lên và rối rít xin . Cuối cùng, chú nhất định mời uống một ly sữa. Một ly tám tệ, thêm nửa ly trân châu. Bây giờ đều sữa là "hóa chất và phẩm màu" nhưng với lúc đó, nó là món mỹ vị vô song.
Lần gặp gỡ cho một cơ hội. Chú Trương là chủ một gian hàng Taobao, chú hỏi thêm . Chú mối lấy hàng và bé chính hãng giá thấp từ các tổng kho, đó treo lên mạng bán lẻ hoặc bán sỉ lượng lớn cho các cửa hàng trực tiếp. Việc cần là kiểm kê hàng xuất kho và xử lý hậu mãi.
Thời đó Taobao vẫn chế độ miễn phí vận chuyển, thời gian giao hàng cũng chẳng nhanh như bây giờ. Có những khi khách đặt nhiều, chú Trương sẽ tự gọi xe tải chở thẳng đến nơi. Một chuyến như thể lãi đến cả vạn tệ.
Cũng chính từ lúc đó, càng cảm nhận một cách sâu sắc và trực quan về sự chênh lệch của thế giới . Hóa những sẵn sàng bỏ vài trăm tệ để mua một cái bình sữa, vài nghìn tệ cho một cái nôi. Những đứa trẻ đó, chúng sinh ở ngay "vạch đích" La Mã. Còn , đến một viên gạch của La Mã cũng chẳng sờ tới nổi.
Chú Trương luôn tương lai thuộc về những sinh viên như chúng . lao động rẻ mạt bóc lột cứ hết lứa đến lứa khác mọc lên, các chị khóa đều bảo công việc ngày càng khó tìm. Tương lai liệu thực sự thuộc về những bình dân như ?
Công việc ở chỗ chú Trương khó, lẽ vì từng giúp bác gái trông cửa hàng và sổ sách nên bắt nhịp nhanh. Chú kiếm nhiều nên cũng hào phóng với . ăn tiêu tằn tiện, trong tay một khoản tiền tiết kiệm là 5000 tệ.
tranh thủ thời gian về thăm nhà một chuyến, đem trả bớt tiền nợ các bác và các cô. Bác cả và các cô đều bảo vội. Thế nhưng chuyện đến tai bố .
Mẹ nổi trận lôi đình, mắng nhiếc xối xả: "Có tiền mày đưa cho tao, lo giữ sính lễ cho mày, đưa cho họ cái gì?"
" con nợ tiền họ mà."
"Họ đều tiền cả, còn thiếu vài nghìn của mày chắc? Mày chẳng nghĩ cho cái nhà gì cả, đúng là đồ ăn cháo đá bát!"
Họ mắng nhiếc suốt ba ngày trời. Mẹ náo loạn, ép nộp hết tiền đó . Bà chỉ để cho đúng một trăm tệ tiền sinh hoạt phí.