Bảo Bối Trên Tay Bạo Quân Ngạo Kiều - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-03-25 15:58:05
Lượt xem: 73
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
3
Đêm đến, một bộ y phục cung nữ tề chỉnh nhưng mấy bắt mắt.
Ta cũng cho Nguyệt Nhi một bộ y phục của tiểu thái giám.
Nguyệt Nhi cảm thấy thú vị.
Con bé cứ khúc khích mãi.
Ta nhét một miếng bánh hoa quế miệng con bé.
Ta bịt c.h.ặ.t miệng nó .
“Suỵt, đừng lên tiếng.”
“Bị bắt là sẽ đ.á.n.h đòn đấy.”
Ta vác theo chiếc tay nải nặng trịch.
Ta ôm c.h.ặ.t Nguyệt Nhi.
Ta lén lút như một tên trộm mò đến cái lỗ ch.ó gần lãnh cung.
Đây là đường lui mà thăm dò từ khi tiến cung.
Không ngờ ngày dùng đến nhanh thế .
Chỉ cần chui ngoài là sẽ tới dòng sông hộ thành.
Ta bơi.
Ta sẽ dẫn Nguyệt Nhi bơi qua đó.
Sau đó chúng sẽ cao chạy xa bay.
Chúng sẽ đến Giang Nam, đến Tái Bắc…
Chỉ cần tránh xa cái hoàng cung là .
Ta nhét tay nải ngoài .
Sau đó thả Nguyệt Nhi xuống.
“Nguyệt Nhi ngoan.”
“Con chui .”
“Mẫu phi sẽ ngay đây.”
Nguyệt Nhi tuy bình thường nghịch ngợm.
đến thời khắc mấu chốt vẫn khá lời.
Con bé chổng m.ô.n.g lên bắt đầu bò ngoài.
Ngay khoảnh khắc nửa Nguyệt Nhi mới ló ngoài.
Một bóng mặc hoàng bào đột nhiên xuất hiện bên ngoài lỗ ch.ó.
Mượn ánh trăng mờ ảo, rõ khuôn mặt lạnh lẽo như sương giá .
Là Ngụy Triều.
Trong tay đang xách một chiếc l.ồ.ng đèn.
Hắn cúi đầu Nguyệt Nhi kẹt ngang trong lỗ ch.ó.
Trong miệng Nguyệt Nhi vẫn còn ngậm nửa miếng bánh hoa quế.
Đôi mắt to tròn của con bé chớp chớp.
Sau khi thấy Ngụy Triều, con bé lúng b.úng gọi một tiếng.
“Phụ hoàng!”
Hai mắt tối sầm .
Ta suýt chút nữa thì ngất xỉu.
Xong .
Ông trời diệt mà.
Ngụy Triều cúi xuống.
Hắn giống như đang nhổ củ cải .
Hắn nhẹ nhàng nhấc bổng Nguyệt Nhi từ trong lỗ ch.ó ngoài.
Hắn ôm con bé lòng.
Sau đó, ngẩng đầu lên.
Đôi mắt sâu thấy đáy chiếu thẳng qua lỗ ch.ó.
Ánh mắt khóa c.h.ặ.t lấy đang bò ở đầu bên .
“Ái phi đang cái gì ?”
Giọng của nhẹ.
trong đêm khuya thanh vắng vang lên vô cùng rõ ràng.
Đại não vận hành với tốc độ ánh sáng.
Ta cố gắng tìm kiếm một lời giải thích hợp lý nhất.
“Thần …”
“Thần đang dẫn Nguyệt Nhi trải nghiệm cuộc sống.”
“Trải nghiệm cuộc sống chui lỗ ch.ó ?”
Giọng của Ngụy Triều mang theo một tia trào phúng.
Màn đạn bắt đầu nhảy điên cuồng:
[Chỉ IQ của Khương Tứ đúng là cạn lời luôn.]
[Hoàng cung đại nội canh gác nghiêm ngặt đến mức nào.]
[Nàng tưởng chỉ cần cái lỗ ch.ó là chui ?]
[Lần bạo quân chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình .]
[Tự ý xuất cung là trọng tội đó nha!]
Ta nước mắt.
Ngụy Triều cũng thèm thêm lời nào.
Hắn chỉ ôm Nguyệt Nhi xoay bước .
Mới hai bước, dừng chân.
Hắn đầu .
“Còn mau bám theo?”
“Lẽ nào nàng trẫm túm cổ nàng lôi ?”
Ta đành lủi thủi vòng qua cửa hông bên .
Ta cúi gằm mặt theo lưng .
Dọc đường ai với ai lời nào.
Bầu khí vô cùng áp bách.
Về đến tẩm điện.
Ngụy Triều giao Nguyệt Nhi cho nhũ mẫu bế xuống.
Sau đó hạ lệnh cho bộ cung nhân lui ngoài.
Bên trong đại điện thênh thang lúc chỉ còn hai chúng .
Ngụy Triều ghế.
Hắn đang vuốt ve cái tay nải mà kịp mang .
Mấy nén vàng ch.óe bên trong lộ cả ngoài.
“Ái phi tích cóp ít tiền riêng nhỉ.”
Ta quỳ rạp mặt đất.
Toàn run rẩy.
“Chỗ đều là hoàng thượng ban thưởng.”
“Thần chỉ là…”
“Chỉ là mang đếm một chút thôi.”
“Đếm tiền mà cần ăn mặc thế ?”
“Cần chui lỗ ch.ó ?”
Ngụy Triều ném phịch cái tay nải lên bàn.
Một tiếng vang trầm đục nện thính giác.
Hắn phắt dậy.
Hắn chậm rãi bước từng bước về phía .
Mỗi một bước của là trái tim chìm xuống một phần.
Cho đến khi đôi giày thêu chỉ vàng hoa văn mây khói dừng mặt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/bao-boi-tren-tay-bao-quan-ngao-kieu/chuong-2.html.]
“Khương Tứ, nàng rời xa trẫm đến ?”
Giọng của chút khàn khàn.
Nghe một tia… ủy khuất?
Ta mạnh bạo ngẩng phắt đầu lên.
Ánh mắt vô tình va đôi mắt hằn đầy tia m.á.u đỏ rực của .
Hắn ngủ ngon giấc ?
Cũng thôi.
Ngày mai bạch nguyệt quang tiến cung .
Hắn chắc chắn là kích động đến mức mất ngủ chứ gì.
Ta nghiến răng một cái.
Ta hạ quyết tâm trong lòng.
“Hoàng thượng, thần tự .”
“Ngày mai Thẩm tỷ tỷ tiến cung .”
“Cái loại thô bỉ như thần ở đây cũng chỉ tổ chướng mắt.”
“Không bằng hoàng thượng cứ thả thần và Nguyệt Nhi rời .”
“Thần xin thành cho hoàng thượng và Thẩm tỷ tỷ một nhà đoàn tụ!”
Ta vô cùng dõng dạc đại nghĩa lẫm liệt.
nước mắt tranh khí mà lã chã tuôn rơi.
Ngụy Triều ngây .
Hắn cứ chằm chằm .
Giống như đang một kẻ ngốc .
Hồi lâu , mới rặn một câu qua kẽ răng.
“Kẻ nào với nàng là trẫm cùng Thẩm gia một nhà đoàn tụ hả?”
4
Ta sững .
Lẽ nào ?
Rõ ràng màn đạn như mà.
[Khương Tứ ngu ?]
[Thẩm Thanh Uyển trở về là để lên hậu vị đấy.]
[Một vị quý phi quèn như nàng thì tính là cái thá gì chứ?]
[ .]
[Bạo quân vì Thẩm Thanh Uyển mà giữ như ngọc bao nhiêu năm nay.]
[Ngoại trừ việc từng sủng hạnh Khương Tứ sinh một đứa con.]
[Mấy vị phi tần khác ngay cả ngón tay còn từng chạm qua.]
[Khương Tứ chẳng qua cũng chỉ là ăn may thôi.]
[Khuôn mặt vài phần giống với Thẩm Thanh Uyển.]
[Nếu thì sớm ném lãnh cung mục xương .]
Ta chỉ tay lên trời.
“Bọn họ .”
Ngụy Triều nhíu mày ngẩng đầu lên xà nhà.
Ngoại trừ vài mảng mạng nhện thì chẳng thứ gì cả.
Hắn chắc chắn đang nghĩ điên .
Hắn thở dài một .
Hắn xổm xuống.
Động tác của chút vụng về khi lau giọt nước mắt mặt .
“Khương Tứ.”
“Trong đầu nàng rốt cuộc đang suy nghĩ mấy cái thứ linh tinh gì ?”
“Mẫu nữ Thẩm gia tiến cung là bởi vì Thẩm tướng quân t.ử trận sa trường.”
“Thẩm phu nhân dẫn theo di cô kinh chịu phong thưởng.”
“Trẫm nể tình Thẩm tướng quân hy sinh vì nước.”
“Cho nên mới hạ chỉ ưu ái bọn họ.”
“Cái gì mà bạch nguyệt quang.”
“Cái gì mà một nhà đoàn tụ chứ?”
“Hoàng hậu của trẫm.”
“Vị trí từ đến nay đều chỉ dành cho một .”
“Và cũng chỉ giữ cho đúng một mà thôi.”
Hắn , với ánh mắt đầy thâm tình.
Ta chớp chớp mắt.
Đại não đột nhiên đình trệ.
“Vậy… còn đứa bé thì ?”
“Không là cốt nhục của ?”
Sắc mặt Ngụy Triều đen như đ.í.t nồi ngay lập tức.
“Khương Tứ!”
Hắn nghiến răng nghiến lợi gọi tên .
“Trong mắt nàng, trẫm là loại sẽ lăng nhăng bên ngoài ?”
“Mấy năm nay, ngoại trừ chỗ của nàng .”
“Trẫm từng đặt chân đến cung nào ?”
“Trẫm từng chạm nữ nhân nào ?”
“Đứa bé năm nay năm tuổi.”
“Năm năm trẫm vẫn còn đang đ.á.n.h giặc ở biên cương.”
“Lẽ nào trẫm thể xuyên gian tằng tịu với nàng chắc?”
Ta rụt cổ .
Hình như… cũng lý thật.
màn đạn rõ ràng …
Ta ngẩng đầu những dòng bình luận .
Ta phát hiện hướng gió đột nhiên đổi .
[Trời đất ơi?]
[Cốt truyện giống với nguyên tác thế ?]
[Trong nguyên tác Thẩm Thanh Uyển là nữ chính ?]
[Bạo quân yêu nàng đến c.h.ế.t sống cơ mà?]
[Lẽ nào đây là bản đồng nhân?]
[Hay là chúng bỏ sót tình tiết nào ?]
Ta cạn lời.
Hóa cái đám bình luận cũng chỉ là lũ dở thích c.h.é.m gió ?
Ta bọn họ hại thê t.h.ả.m !
Hiểu lầm tuy cởi bỏ.
vẫn cảm thấy chỗ nào đó đúng.
Nếu Ngụy Triều thích Thẩm Thanh Uyển.
Vậy tại lúc nào cũng bày cái khuôn mặt lạnh lùng đó với ?
Ta cẩn thận dè dặt lên tiếng.
“Nếu hoàng thượng đuổi thần .”
“Vậy tại … tại lúc nào cũng lạnh nhạt với thần ?”
“Thần còn tưởng…”
Gốc tai Ngụy Triều đột nhiên đỏ bừng.
Màu đỏ khả nghi nhanh ch.óng lan dần xuống tận cổ.
Hắn mặt chỗ khác.