Bảo Bối Trên Tay Bạo Quân Ngạo Kiều - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-03-25 15:58:30
Lượt xem: 67
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn dám thẳng .
Giọng của nhỏ lí nhí như tiếng muỗi kêu.
“Trẫm… trẫm đó là căng thẳng.”
“Căng thẳng ?”
Ta hoài nghi nhầm .
Đường đường là bậc đế vương một nước.
Một tên bạo quân sát phạt quyết đoán.
Vậy mà căng thẳng khi mặt ?
Ngụy Triều hít sâu một .
Trông giống như kiểu vứt bỏ hết sĩ diện .
“Trẫm từng dỗ dành nữ nhân.”
“Trẫm thế nào để đối với nàng.”
“Thái phó từng dạy.”
“Làm vua thì hỉ nộ bộc lộ nét mặt.”
“Phải luôn uy nghiêm.”
“Trẫm sợ trẫm mà một cái.”
“Nàng cảm thấy trẫm quá mức bỡn cợt.”
“Huống hồ… mỗi nàng trẫm, ánh mắt đều như đang kẻ trộm .”
“Trẫm… trẫm càng căng thẳng hơn.”
Ta há hốc miệng.
Cằm suýt chút nữa thì rớt xuống đất.
Đây còn là tên bạo quân khiến danh sợ mất mật nữa ?
Vậy nên, mấy năm nay hai chúng .
Một thì giả vờ cao ngạo.
Một thì run sợ nép ?
Tất cả đều là vì giao tiếp hiểu ý ?
Ta đột nhiên cảm thấy buồn .
cũng chút chua xót.
Ngụy Triều thấy lên tiếng.
Hắn tưởng tin nên cuống cuồng cả lên.
“Nàng mà tin.”
“Trẫm bây giờ sẽ m.ó.c t.i.m cho nàng xem!”
Nói , vươn tay định cởi áo.
Ta giật b.ắ.n .
Ta vội vàng giữ c.h.ặ.t lấy tay .
“Tin tin tin.”
“Thần tin mà!”
Đêm hôm khuya khoắt thế .
Móc tim thì cần thiết .
Móc cái khác thì… khụ khụ.
Bàn tay Ngụy Triều ấn xuống.
Thân thể cứng đờ trong giây lát.
Sau đó lật tay , nắm c.h.ặ.t lấy tay .
Lòng bàn tay túa đầy mồ hôi.
“Vậy… nàng nữa chứ?”
Hắn đầy thận trọng.
Giống hệt một con sói lớn sợ chủ nhân vứt bỏ .
Trái tim mềm nhũn .
Ta nhẹ gật đầu.
“Không nữa.”
Chỉ cần lấy mạng .
Ta sẽ cứ ăn vạ ở đây hết.
Dù thì cơm nước trong cung ăn ngon thật.
Giường cũng êm ái.
Ngụy Triều thở phào nhẹ nhõm.
Cơ thể đang căng cứng của dần buông lỏng.
lúc , bên ngoài cửa đột nhiên truyền tới giọng lanh lảnh của thái giám tổng quản.
“Bẩm hoàng thượng.”
“Thẩm phu nhân và Thẩm tiểu thư túc trực ngoài cung môn ạ.”
“Họ là đội đêm gấp rút kinh.”
“Muốn xin diện kiến hoàng thượng một mặt.”
Trái tim treo ngược lên cành cây.
Mẫu nữ Thẩm gia chơi theo lẽ thường ?
Nửa đêm nửa hôm còn đòi tiến cung.
Đây rõ ràng là đ.á.n.h úp bất ngờ mà!
Màn đạn lập tức nổ tung:
[Tu la tràng tới , tu la tràng tới !]
[Ta Thẩm Thanh Uyển dạng mà.]
[Đêm hôm khuya khoắt.]
[Mẹ góa con côi đòi yết kiến.]
[Nhìn là đến để tranh sủng !]
[Khương Tứ sắp ngược .]
[Ngồi hóng bạo quân lật mặt thôi.]
Ta căng thẳng sang Ngụy Triều.
Sắc mặt Ngụy Triều quả nhiên biến đổi.
Sự ngại ngùng và ôn nhu lúc nãy biến mất.
Thay đó là vẻ mặt đầy mất kiên nhẫn và ngập tràn sát khí.
Hắn lạnh lùng quát lớn bên ngoài.
“Không gặp!”
“Bảo bọn họ đến dịch trạm mà chờ!”
“Ngày mai thiết triều tính tiếp!”
“Đêm hôm khuya khoắt.”
“Bộ trẫm còn bồi quý phi ngủ ?”
Ta á khẩu.
Thái giám tổng quản cũng cạn lời.
Màn đạn chỉ là dấu chấm hỏi: [???]
Ngụy Triều đầu .
Hắn bộ dáng mặt mày ngơ ngác của .
Hắn đột ngột khom lưng bế bổng lên.
Hắn sải bước dài tiến về phía long sàng.
“Nếu nữa.”
“Vậy thì chút chuyện chính sự thôi.”
“Trẫm chứng minh cho nàng thấy.”
“Thể xác và linh hồn trẫm.”
“Tất cả đều chỉ thuộc về một nàng.”
Ta đôi mắt bỗng chốc trở nên rực lửa của .
Ta ực một ngụm nước bọt.
Cái quá trình chứng minh .
Có là tốn sức dằn eo quá ?
Lớp màn the mỏng nhẹ nhàng buông xuống.
Nó che khuất cảnh xuân sắc kiều diễm trong phòng.
Còn cái đám bình luận vẫn đang trôi điên cuồng ư?
Ai mà thèm quan tâm chứ?
5
Ngày hôm thức dậy.
Toàn ê ẩm nhức mỏi.
Ta cảm giác như xe ngựa nghiền qua .
Vừa mở mắt .
Ta liền thấy Ngụy Triều đang mép giường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/bao-boi-tren-tay-bao-quan-ngao-kieu/chuong-3.html.]
Trên tay cầm một cây cọ vẽ mày dát vàng.
Chân mày nhíu c.h.ặ.t.
Bộ dạng trông cứ như đang phê duyệt tấu chương hệ trọng quốc gia .
Thấy tỉnh dậy.
Tay run lên một cái.
Suýt chút nữa thì vẽ một chữ Vương lên trán .
“Tỉnh ?”
Hắn đặt cọ vẽ mày xuống.
Hắn khẽ hắng giọng một cách đầy mất tự nhiên.
“Trẫm thấy trong thoại bản .”
“Phu thê bình thường đều sẽ thú vui… vẽ chân mày cho .”
“Trẫm cũng thử một chút.”
Ta đầu ngón tay dính chút mực đen của .
Chút bực dọc khi thức dậy ban sớm liền tan biến dấu vết.
Thay đó là một loại cảm giác hoang mang mang tên thụ sủng nhược kinh.
Bạo quân vẽ chân mày cho ?
Khung cảnh quá đỗi mĩ miều, thực sự dám .
Ta còn kịp mở miệng.
Đám bình luận mắt bắt đầu âm hồn bất tán trôi qua.
[Nhìn , cái gọi là tiên lễ hậu binh đó.]
[Đây chính là bữa ăn cuối cùng !]
[Trước khi t.ử tù hành hình đều ăn một bữa ngon.]
[Phải ăn mặc tươm tất.]
[Bạo quân như là để Khương Tứ c.h.ế.t tôn nghiêm một chút thôi.]
[Lát nữa tới đại điện.]
[Nhìn thấy nữ chính đích thực Thẩm Thanh Uyển.]
[Cái đồ hàng nhái Khương Tứ sẽ lột sạch hoa phục ngay tại trận.]
[Trực tiếp ném lãnh cung cho chuột gặm!]
Chút bong bóng màu hồng nhen nhóm trong lòng .
Thế là vỡ vụn thành bã.
Ta bật dậy cái rụp.
Ta cũng chẳng còn rảnh mà quan tâm đến cái eo đang đau nhức nữa.
“Mau lên.”
“Mang bộ hồng bào thêu kim phượng hoàng của bổn cung tới đây.”
“Cả bộ trang sức điểm thúy nữa.”
“Mau đem tới đeo hết lên cho bổn cung!”
Thua chứ thể thua trận.
Dù hôm nay hết vai.
Ta cũng là nhất cái hậu cung .
Ta chọc mù mắt cặp mẫu nữ bạch nguyệt quang mới .
Ngụy Triều sững sờ trong giây lát.
Sau đó liền cau mày.
“Bộ y phục đó nặng.”
“Trang sức cũng nặng kém.”
“Cơ thể nàng… chịu nổi ?”
Hắn đưa mắt đầy ngụ ý về phía vòng eo của .
Mặt nóng ran.
Ta nghiến răng nghiến lợi dõng dạc .
“Chịu nổi!”
“Bổn cung thể khỏe mạnh tráng kiện.”
“Có thể đ.ấ.m c.h.ế.t một con bò đấy!”
Khóe miệng Ngụy Triều dường như nhếch lên một nụ cực kỳ nhạt.
Nụ lướt qua thật nhanh.
“Tùy nàng .”
Hắn tự tay hầu hạ y phục rửa mặt chải đầu.
Động tác tuy vẫn phần lóng ngóng.
kiên nhẫn đến lạ kỳ.
Khi khoác lên bộ hồng bào nặng mười mấy cân.
Ta cảm giác giống hệt một cái bao lì xì di động.
Ngụy Triều phía .
Hắn trong gương.
Ánh mắt phần ngây ngốc.
“Rất .”
Hắn khẽ lẩm bẩm một câu.
Màn đạn buông lời mỉa mai:
[Mặc đồ đỏ ch.ói lọi thế .]
[Trông tục tằn thật sự!]
[Thẩm Thanh Uyển là đóa hoa cao lãnh.]
[Chỉ mặc y phục trắng thôi mà thanh tao như tiên nữ .]
[Khương Tứ đúng là Đông Thi hiệu tần.]
[Ngồi hóng nữ chính xuất hiện dạy nàng cách !]
Ta hít sâu một .
Ta oai phong lẫm liệt nắm c.h.ặ.t lấy tay Ngụy Triều.
“Đi thôi.”
“Đi hội kiến cặp mẫu nữ xem !”
6
Trên điện Kim Loan.
Bầu khí căng thẳng đến nghẹt thở.
Ta gác tay bên cạnh Ngụy Triều.
Nguyệt Nhi thì chễm chệ đùi .
Trong tay con bé vẫn đang cầm cái trống bỏi.
Con bé cũng chẳng buồn lắc, chỉ trợn tròn hai mắt tò mò xuống phía .
Chính giữa đại điện.
Có hai bóng một lớn một nhỏ đang quỳ gối.
Người nữ nhân vận bộ bạch y tang phục trắng toát, đầu chỉ cài duy nhất một đóa hoa lụa trắng .
Chắc chắn là Thẩm Thanh Uyển .
Không thể thừa nhận.
Nữ nhân quả thực phong vị riêng.
Mặc dù đang quỳ gối.
sống lưng nàng vẫn thẳng tắp.
Trên nàng toát một cảm giác yếu đuối mong manh khiến sinh lòng thương xót.
đồng thời cũng vô cùng kiên cường bất khuất.
Cô bé quỳ bên cạnh nàng cũng mặc y phục trắng bóc.
Cô bé rụt rè cúi gằm mặt xuống.
Màn đạn lập tức đạt cao trào:
[A a a a, Uyển Uyển cuối cùng cũng xuất hiện .]
[Khí chất đúng là tuyệt trần.]
[Đây mới là phong thái của bậc chính cung chứ.]
[Cái đồ hồ ly tinh lẳng lơ như Khương Tứ đè bẹp dí .]
[Mọi ánh mắt của bạo quân kìa.]
[Chắc chắn là xót xa đến nhói lòng !]
Ta lén liếc mắt Ngụy Triều.
Khuôn mặt chút biểu cảm.
Ánh mắt … ánh mắt đang dán c.h.ặ.t cái trống bỏi trong tay Nguyệt Nhi.
Dường như đang nghiên cứu xem thế nào để món đồ xoay nhanh hơn.
Thẩm Thanh Uyển dập đầu một cái.
Giọng của nàng nghẹn ngào thê lương.
“Tội phụ Thẩm Thanh Uyển.”
“Dẫn theo tiểu nữ bái kiến hoàng thượng.”
“Bái kiến quý phi nương nương.”