Bảo Bối Trên Tay Bạo Quân Ngạo Kiều - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-25 15:58:54
Lượt xem: 74

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tiên phụ chiến t.ử sa trường.”

“Thi cốt lạnh.”

“Thanh Uyển vốn nên lúc tiến cung kinh động thánh giá.”

“Thế nhưng đứa trẻ …”

Nói đoạn, nàng kéo cô bé bên cạnh gần.

Nước mắt nàng rơi là rơi ngay .

“Đứa trẻ ngày đêm mong ngóng… trưởng bối trong nhà.”

“Thanh Uyển thực sự đành lòng.”

“Cho nên mới mặt dày tới đây xin hoàng thượng một ân điển.”

Lời mới cao tay .

Không toẹt đây là con của Ngụy Triều.

mấy chữ “ngày đêm mong ngóng trưởng bối trong nhà” .

Lại cực kỳ dễ khiến mơ màng suy đoán.

Màn đạn phát rồ:

[Nghe .]

[Đây chính là ám chỉ đó.]

[Đứa trẻ chắc chắn là con của bạo quân.]

[Bạo quân mau tới nhận cốt nhục .]

Trong lòng cũng bắt đầu đ.á.n.h trống lô tô.

Tuy tối qua Ngụy Triều giải thích rõ ràng.

rủi đứa trẻ thực sự là món nợ phong lưu của đây thì ?

Ngay khoảnh khắc .

Nguyệt Nhi đang đùi Ngụy Triều đột nhiên cất tiếng.

Con bé chỉ tay về phía Thẩm Thanh Uyển.

Giọng con bé lanh lảnh ngây ngô.

“Phụ hoàng.”

“Tại vị di di mặc đồ trông giống hệt cái bánh chưng to đùng ?”

“Lại còn là loại gói kỹ, để lòi cả nhân trắng ngoài nữa kìa.”

Đại điện vắng lặng như tờ.

Ta suýt chút nữa thì phì thành tiếng.

Thẩm mĩ của Nguyệt Nhi quả nhiên là di truyền từ mà.

Khuôn mặt lê hoa đái vũ của Thẩm Thanh Uyển bỗng chốc cứng đờ.

Có lẽ nàng cũng chẳng ngờ một đứa trẻ lên ba bình phẩm cách ăn mặc ngay chốn đông .

Ngụy Triều cuối cùng cũng dời mắt khỏi chiếc trống bỏi.

Hắn lướt qua phía khẽ nhíu mày.

“Quả thực là chút nào.”

Hắn sang .

Giọng điệu vô cùng nghiêm túc.

“Vẫn là ái phi mặc đồ đỏ trông nhất.”

“Vừa vui tươi rực rỡ.”

“Lại còn trừ tà nữa.”

Ta nín lặng.

Thẩm Thanh Uyển cũng nín lặng.

Màn đạn: [???]

7

Thẩm Thanh Uyển rõ ràng là bậc thầy cung đấu cao thủ.

Bị chặn họng như .

Nàng những tức giận.

Ngược nước mắt còn tuôn rơi dữ dội hơn.

Nàng lôi từ trong vạt áo một miếng ngọc bội vẻ khá cũ kỹ.

Nàng cung kính dâng lên bằng hai tay.

“Hoàng thượng.”

“Người còn nhớ miếng ngọc bội ?”

“Đây là năm xưa đến Giang Nam …”

Nàng ngập ngừng thôi.

Trên mặt còn ửng lên hai vệt ửng hồng.

Màn đạn một nữa bùng nổ:

[Tín vật định tình kìa, bằng chứng rành rành !]

[Miếng ngọc bội từng thấy trong nguyên tác.]

[Là vật bất ly của bạo quân.]

[Hắn tự tay tặng cho yêu thương nhất!]

[Khương Tứ phen toi mạng .]

[Vật chứng rành rành đó.]

[Để xem nàng còn ngụy biện nữa !]

Ta miếng ngọc bội .

Trái tim cũng khẽ chệch một nhịp.

Màu ngọc cực kỳ trong trẻo tinh khiết.

Nhìn là ngay đây là vật phẩm quý giá trong cung.

Lẽ nào tối qua Ngụy Triều thực sự lừa ?

Ta sang Ngụy Triều.

Khóe mắt cay xè.

“Hoàng thượng…”

Ngụy Triều thấy miếng ngọc.

Mắt bỗng nhiên nheo .

Hắn vẫy vẫy tay.

Thái giám tổng quản Lý công công lập tức bước xuống rước lấy miếng ngọc dâng lên.

Ngụy Triều cầm lấy ngọc bội.

Hắn lật qua lật quan sát.

Sau đó nở một nụ lạnh lùng.

“Trẫm đương nhiên là nhớ rõ.”

Xong .

Lòng lạnh ngắt như tro tàn.

Hắn nhớ.

Hắn quả nhiên vẫn còn nhớ.

Trên mặt Thẩm Thanh Uyển hiện lên một tia vui mừng.

Nàng định mở miệng.

Câu tiếp theo của Ngụy Triều liền giáng thẳng nàng xuống 18 tầng địa ngục.

“Năm xưa trẫm hành thích ở Giang Nam.”

“Trẫm đ.á.n.h mất một miếng ngọc bội.”

“Bởi vì chuyện mà trẫm còn phạt cả một toán hộ vệ.”

“Hóa …”

“Là ngươi ăn cắp ?”

Nụ của Thẩm Thanh Uyển cứng đờ mặt.

Trông nó còn khó coi hơn cả .

“Hoàng… hoàng thượng?”

“Cái …”

“Cái rõ ràng là năm xưa ngài ban thưởng cho gia phụ mà!”

Ngụy Triều hừ lạnh một tiếng.

Hắn ném phạch miếng ngọc lên bàn.

“Ăn xằng bậy!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/bao-boi-tren-tay-bao-quan-ngao-kieu/chuong-4.html.]

“Đây là tư ấn tùy của trẫm.”

“Sao thể tùy tiện ban thưởng cho hạ thần cơ chứ?”

“Lý Đức Hải.”

“Mau tra xét hồ sơ Nội vụ phủ năm đó cho trẫm!”

Lý công công vội vàng lĩnh mệnh rời .

Sắc mặt Thẩm Thanh Uyển tái nhợt như tờ giấy.

Cơ thể nàng lảo đảo chực ngã.

Hướng gió màn đạn đổi:

[Chuyện …]

[Cốt truyện theo hướng đúng ?]

[Sao bạo quân chơi theo lối mòn thế ?]

[Lẽ nào miếng ngọc thực sự là ăn cắp ?]

[Hình tượng của Thẩm Thanh Uyển sụp đổ ?]

Ta vẻ mặt “đừng đụng lão t.ử” của Ngụy Triều.

Tự dưng cảm thấy sảng khoái vô cùng.

Nam nhân một khi độc mồm độc miệng thì đúng là đòi mạng mà.

Thẩm Thanh Uyển thấy chiêu hiệu nghiệm.

Nàng liền c.ắ.n răng đẩy cô bé bên cạnh lên phía .

“Hoàng thượng.”

“Cho dù chuyện ngọc bội chút hiểu lầm.”

“Thế nhưng Niệm Nhi con bé vô tội mà.”

“Người hãy ngũ quan của con bé xem.”

“Người thấy… thấy thuộc ?”

Cô bé ngẩng đầu lên.

Nó rụt rè trộm Ngụy Triều.

Phải công nhận là cũng chút giống thật.

Nhất là đôi mắt .

Màn đạn bắt đầu ầm ĩ:

[Nhìn .]

[Đây chính là sức mạnh của gen di truyền đấy.]

[Cặp mắt giống như đúc từ một khuôn kìa.]

[Đây gọi là huyết mạch tương liên đó!]

Ngụy Triều chằm chằm cô bé một lúc lâu.

Ta cũng căng thẳng đến mức lòng bàn tay túa đầy mồ hôi.

Rồi Ngụy Triều sang .

Khuôn mặt hiện rõ vẻ nghi hoặc.

“Mắt của đứa trẻ nhỏ tí hí ?”

“Còn bằng một nửa của Nguyệt Nhi nhà .”

“Thân thuộc ở chỗ nào chứ?”

Ta nghẹn lời.

Nguyệt Nhi lập tức trợn trừng đôi mắt to như chuông đồng.

Con bé ưỡn bộ n.g.ự.c nhỏ nhắn đầy kiêu hãnh.

thế.”

“Mắt của là to nhất.”

Thẩm Thanh Uyển sụp đổ.

“Hoàng thượng.”

“Tại tuyệt tình đến ?”

“Năm xưa ở Giang Nam.”

“Rõ ràng ngài từng …”

“Trẫm ở Giang Nam vỏn vẹn đúng ba ngày.”

Ngụy Triều thiếu kiên nhẫn ngắt lời nàng .

“Ngày đầu tiên hành thích.”

“Ngày thứ hai dưỡng thương.”

“Ngày thứ ba hồi kinh.”

“Trẫm ngay cả cổng Thẩm phủ mở hướng nào còn .”

“Trẫm gì với ngươi hả?”

“Trẫm quả thực từng sẽ hậu đãi di cô của Thẩm gia.”

trẫm từng sẽ cái loại oan đại đầu gánh vỏ ốc cho kẻ khác!”

Sắc mặt Thẩm Thanh Uyển lúc xanh lúc trắng.

Trông y hệt như hộp màu vẽ lật úp lên mặt .

Cô bé tên Niệm Nhi thì dọa sợ đến mức òa lên.

Nước mắt nước mũi tèm lem hết cả khuôn mặt.

Ta định mở miệng vài câu.

Màn đạn bắt đầu spam điên cuồng:

[Xong xong .]

[Thẩm Thanh Uyển sắp hắc hóa !]

[Theo mô típ nguyên tác.]

[Tiếp theo nàng sẽ tung con bài tẩy cuối cùng.]

[Di chiếu của Tiên đế!]

[Di chiếu gì cơ?]

[Là di chiếu ban hôn của tiên đế năm xưa đó.]

[Bạo quân và Thẩm Thanh Uyển hôn ước với đấy!]

Trái tim giật thót một cái.

Ta theo bản năng liền sang Ngụy Triều.

Hôn ước ?

Tiên đế ban hôn ?

Vậy và Nguyệt Nhi tính là cái gì?

8

Thẩm Thanh Uyển quả nhiên lôi từ trong tay áo một cuộn gấm lụa màu minh hoàng.

Bàn tay nàng run rẩy.

Nàng nâng cuộn lụa cao quá đỉnh đầu.

“Hoàng thượng.”

“Nếu niệm tình xưa.”

“Vậy Thanh Uyển đành thỉnh di chiếu của tiên đế !”

“Năm xưa khi tiên đế còn tại thế.”

“Người đích hứa gả Thanh Uyển cho ngài.”

“Trên di chiếu rành rành từng chữ!”

Cả đại điện bỗng chốc im ắng đến mức cây kim rơi xuống đất cũng thể thấy.

Chân mày Ngụy Triều cau .

Trái tim cũng chìm sâu tận đáy vực.

Màn đạn hân hoan reo hò:

[Tới tới .]

[Vũ khí tối thượng đây !]

[Lần xem bạo quân còn chối cãi nữa .]

[Di chiếu của Tiên đế.]

[Kẻ nào dám kháng chỉ chứ?]

[Khương Tứ chuẩn cuốn gói là !]

Lý công công lạch bạch chạy xuống.

Lão cẩn thận dâng cuộn lụa vàng lên cao.

Ngụy Triều nhận lấy.

Loading...