Bảo Bối Trên Tay Bạo Quân Ngạo Kiều - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-03-25 15:59:21
Lượt xem: 97
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn mở .
Hắn lướt qua hai vòng.
Sau đó, ngẩng đầu lên.
Hắn dùng một ánh mắt cực kỳ kỳ quái Thẩm Thanh Uyển.
“Thẩm thị.”
“Ngươi chắc chắn đây là di chiếu của Tiên đế ?”
Thẩm Thanh Uyển quỳ thẳng lưng.
Giọng nàng vô cùng bi tráng.
“Thiên chân vạn xác.”
“Đây là nét b.út do chính tay tiên đế ngự phê năm xưa.”
“Thanh Uyển luôn coi đây là trân bảo.”
“Lúc nào cũng mang theo sát bên !”
Ngụy Triều gật gật đầu.
Hắn vứt cuộn lụa tay .
“Ái phi.”
“Nàng xem thử .”
Ta cúi đầu lướt qua.
Trên đó quả thực là b.út tích của tiên đế.
Thế nhưng nội dung thì…
[Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu .]
[Trẫm quan sát thứ nữ Thẩm thị Thanh Uyển.]
[Phẩm tính đoan trang, tài hoa xuất chúng, thực là hiền thê lương mẫu.]
[Đặc biệt ban hôn cho…]
Những chữ đằng đó đều một vệt mực đen xì che khuất .
.
Bị che khuất thấy gì nữa.
Nhìn cứ như ai đó vô ý đổ mực lên.
Hay là bọ nhấm ?
Cái phần tên tuổi quan trọng nhất thì mờ tịt chả chữ nào.
Ngụy Triều ung dung mở miệng.
“Tiên đế năm xưa quả thực ban cho trẫm và ngũ mỗi một mối hôn sự.”
“Thế nhưng đó ngũ chiến t.ử sa trường.”
“Mối hôn sự cũng theo đó mà hủy bỏ.”
“Thẩm thị.”
“Trên tờ di chiếu của ngươi.”
“Rốt cuộc là ban hôn cho trẫm, là ban hôn cho ngũ ?”
Mặt Thẩm Thanh Uyển trắng bệch còn hột m.á.u.
Màn đạn cũng náo loạn cả lên:
[Trời đất quỷ thần ơi?]
[Còn thể thao tác như nữa ?]
[Cho nên Thẩm Thanh Uyển bản nàng cũng chẳng là ban hôn cho ai ?]
[Cái vệt mực nhòe đúng chỗ thật đấy chứ!]
Ta cố nhịn .
Ta nhịn đến mức suýt thì nội thương.
Thẩm Thanh Uyển quỳ đất.
Toàn nàng lảo đảo.
Nước mắt lã chã rơi như chuỗi ngọc đứt dây.
“Hoàng thượng.”
“Thanh Uyển đối với ngài một mảng chân tâm.”
“Tuyệt đối nửa điểm dối trá!”
“Di chiếu …”
“Di chiếu là gia phụ khi lâm chung giao phó cho Thanh Uyển.”
“Gia phụ …”
Nàng thể tiếp nữa.
Bởi vì Ngụy Triều lôi từ trong n.g.ự.c một cuộn gấm lụa màu minh hoàng khác.
Y hệt cuộn ban nãy.
“Thứ ngươi tới là cái ?”
Hắn mở toang cuộn lụa đó .
Trên đó vô cùng rành rành rõ chữ: [Ban hôn cho Ngũ hoàng t.ử Ngụy Lan, trạch nhật hôn.]
Phía là con ấn tỳ hưu của tiên đế.
Ngày tháng cũng trùng khớp.
Thẩm Thanh Uyển trố mắt .
Cả nàng như sét đ.á.n.h trúng.
“Cái …”
“Chuyện thể nào…”
Ngụy Triều lạnh lùng nàng .
“Tiên đế ban hôn, một chiếu hai bản.”
“Một bản giao cho ban thưởng.”
“Một bản lưu trong tàng thư các của cung đình.”
“Bản mà Thẩm tướng quân năm xưa nhận .”
“Chắc chắn chính là bản đang ở trong tay trẫm đây.”
“Còn về phần bản trong tay ngươi…”
Hắn ngừng một nhịp.
Giọng điệu mang theo vẻ châm chọc sâu cay.
“Hoặc là ngươi nhớ nhầm.”
“Hoặc là cha ngươi nhớ nhầm .”
Màn đạn vỡ tổ:
[Cho nên Thẩm Thanh Uyển căn bản là vị hôn thê của bạo quân.]
[Nàng là vị hôn thê của ngũ hoàng t.ử ?]
[Ngũ hoàng t.ử c.h.ế.t từ đời tám hoành nào .]
[Vậy chẳng nàng là…]
[Phải thủ tiết ?]
[Bạch nguyệt quang biến thành quả phụ?]
[Ha ha ha ha ha ha!]
Ta gác tay bên cạnh.
Ta khuôn mặt sống bằng c.h.ế.t của Thẩm Thanh Uyển.
Đột nhiên thấy đồng tình với nàng .
Thế nhưng sự đồng tình cũng chỉ duy trì vỏn vẹn ba giây.
Bởi vì Nguyệt Nhi lên tiếng .
Con bé chỉ Thẩm Thanh Uyển.
Con bé ngây thơ hỏi.
“Phụ hoàng.”
“Vị di di trông quá.”
“Còn hơn cả mẫu phi giẫm phân ch.ó tu tu nữa.”
Gì cơ?
Cái gì gọi là giẫm phân ch.ó tu tu hả?
Ta giẫm phân ch.ó từ lúc nào chứ?
Ngụy Triều cúi đầu con bé.
“Mẫu phi con giẫm phân ch.ó ?”
Nguyệt Nhi gật đầu lia lịa.
“Vâng ạ.”
“Mẫu phi đó là đôi hài thêu hoa mà thích nhất.”
“Mẫu phi rống lên mất cả một buổi chiều.”
“Mẫu phi còn bảo Ngự thiện phòng đem bộ ch.ó trong hoàng cung hầm thịt hết.”
Ngụy Triều sang .
Ánh mắt vô cùng phức tạp.
Ta gượng hai tiếng.
“Chuyện đó…”
“Lúc đó thần còn nhỏ tuổi hiểu sự đời.”
“Thần hiểu chuyện…”
Ngụy Triều im lặng mất hai giây.
Sau đó cất tiếng căn dặn Lý công công.
“Truyền ý chỉ của trẫm.”
“Sau Ngự thiện phòng thịt ch.ó.”
“Nhớ ưu tiên đem qua cho quý phi bồi thường đôi hài.”
Lý công công á khẩu.
Ta cũng cạn lời.
Thẩm Thanh Uyển: ???
Chắc Thẩm Thanh Uyển cảm thấy phớt lờ.
Nàng ngẩng phắt đầu lên.
Hốc mắt nàng đỏ ngầu.
Thần sắc vặn vẹo dữ tợn.
“Hoàng thượng.”
“Thanh Uyển từ nhỏ ngưỡng mộ ngài.”
“Vì ngài mà khổ tâm chờ đợi bao nhiêu năm qua.”
“Giờ đây ngài nhục nhã Thanh Uyển đến mức .”
“Thanh Uyển…”
“Thanh Uyển chi bằng c.h.ế.t cho khuất mắt!”
9
Nói đoạn.
Nàng bật dậy lao đầu thẳng cột đình bên cạnh.
Tốc độ cực nhanh.
Tư thế cực chuẩn.
Nhìn qua là dân nghề .
Màn đạn thi hoảng hốt:
[Trời đất ơi, xảy án mạng kìa!]
[Mau cản nàng !]
[Nếu nàng c.h.ế.t ở đây thì danh tiếng của bạo quân cũng tan tành mất!]
Theo phản xạ tự nhiên định lên ngăn cản.
Thế nhưng Ngụy Triều ấn c.h.ặ.t t.a.y .
Sắc mặt cực kỳ bình thản.
Thậm chí còn mang theo dáng vẻ xem kịch vui nữa.
Quả nhiên.
Thẩm Thanh Uyển lao đến sát cột.
Lúc cách cột chỉ còn chừng ba tấc.
Nàng phanh khựng một chỗ vô cùng vững vàng.
Nàng đầu thử.
Phát hiện chẳng ai chạy ngăn cản .
Một tia ngượng ngùng lướt qua mặt nàng .
Nàng đợi thêm một lúc nữa.
Vẫn chẳng ai thèm ngăn cản.
Nàng c.ắ.n răng một cái.
Lần nàng lấy đà lao cột tiếp.
Lần cách cột đúng một tấc.
Nàng dừng .
Đại điện vắng lặng như tờ.
Tất cả đều trơ mắt nàng diễn tuồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/bao-boi-tren-tay-bao-quan-ngao-kieu/chuong-5.html.]
Khuôn mặt Thẩm Thanh Uyển đỏ bừng như gan lợn.
Nàng chôn chân cái cột.
Đụng cũng , mà đụng cũng chẳng xong.
Màn đạn nghiêng ngả:
[Ha ha ha ha ha ha.]
[Đây là hiện trường xã t.ử kiểu gì trời!]
[Tông chứ, tự nhiên dừng?]
[Ta nàng chỉ đang bộ tịch thôi mà.]
[Làm gì kẻ nào thật sự c.h.ế.t mà đ.á.n.h tiếng báo như thế?]
Nguyệt Nhi nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ.
Con bé hỏi một câu xoáy thẳng tâm hồn.
“Phụ hoàng.”
“Vị di di đang gì ?”
“Di di đang chơi đùa với cái cột ?”
Ngụy Triều điềm đạm cất lời.
“Ừ.”
“Một trò chơi tên là ‘Sói đến ’.”
Thẩm Thanh Uyển cuối cùng cũng sụp đổ .
Hai chân nàng nhũn .
Nàng ngã khuỵu xuống nền đất.
Cô bé Niệm Nhi chạy tới ôm chầm lấy mẫu .
Hai mẫu nữ ôm gào t.h.ả.m thiết.
Ta bọn họ.
Trong lòng dâng lên một cỗ cảm xúc lẫn lộn.
Nói thật lòng.
Nếu như đám màn đạn .
Có lẽ thực sự sẽ bọn họ lừa gạt .
bây giờ.
Ta chỉ cảm thấy thật nực .
Ngụy Triều phẩy tay một cái.
“Lý Đức Hải.”
“Dẫn bọn họ lui xuống.”
“Tiền phủ tuất của Thẩm tướng quân vẫn phát như cũ.”
“Thẩm thị phạm tội khi quân.”
“Nể tình Thẩm tướng quân.”
“Trẫm sẽ khoan hồng xử lý.”
“Lệnh cấm túc tại Thẩm phủ.”
“Không thánh chỉ thì cấm bước nửa bước khỏi nhà.”
Trong lúc Thẩm Thanh Uyển lôi .
Nàng vẫn ngoái đầu gào thét.
“Hoàng thượng.”
“Thanh Uyển thực sự trao trọn trái tim cho ngài mà!”
“Cái nữ nhân căn bản hề xứng với ngài!”
Ngụy Triều ngay cả chớp mắt cũng chẳng thèm chớp.
Đợi khuất bóng .
Hắn mới đầu .
“Nàng nàng xứng với trẫm.”
Ta bĩu môi.
“Vậy hoàng thượng cảm thấy ?”
Ngụy Triều nghiêm túc ngẫm nghĩ một hồi.
Sau đó đáp.
“Là trẫm xứng với nàng.”
Ta sững .
Màn đạn cũng ngây ngốc theo:
[???]
[Bạo quân gì cơ?]
[Hắn bảo xứng với Khương Tứ ?]
[Tai vấn đề ?]
Khuôn mặt Ngụy Triều hiếm khi để lộ biểu cảm tự nhiên.
Giọng trầm xuống thấp.
“Trẫm lời ý .”
“Không dỗ dành khác.”
“Không vẽ mày.”
“Trẫm … nhiều thứ.”
“Nàng theo trẫm.”
“Đã chịu nhiều ủy khuất .”
Hắn năng ấp úng lộn xộn.
Thế nhưng từng chữ từng chữ gõ mạnh tim .
Ta mấp máy môi.
Ta gì đó.
nhận hốc mắt nóng bừng bừng.
Nguyệt Nhi .
Lại Ngụy Triều.
Con bé dáng cụ non thở dài thườn thượt.
“Phụ hoàng với mẫu phi thật sến súa quá .”
Con bé trượt khỏi chân .
Nó sải đôi chân ngắn ngủn của chạy lon ton ngoài.
“Nhi thần tìm Lý công công chơi đây.”
“Hai cứ tiếp tục sến súa nhé!”
10
Cánh cửa điện khép .
Bên trong đại điện Kim Loan thênh thang lúc chỉ còn hai chúng .
Hắn nắm c.h.ặ.t lấy tay .
Lòng bàn tay vẫn ướt đẫm mồ hôi.
“Khương Tứ.”
“Dạ?”
“Sau chuyện gì.”
“Cứ trực tiếp hỏi trẫm.”
“Đừng tự đoán mò nữa.”
“…Vâng.”
“Cũng đừng xem mấy cái màn đạn lộn xộn nữa.”
“Trẫm sai điều tra .”
“Cái thứ đó là do một thứ gọi là hệ thống xuyên thư phát .”
“Trẫm sai phá hủy nó .”
Ta trợn tròn hai mắt.
“Cái thứ mà cũng phá hủy ?”
Ngụy Triều gật đầu.
“Đám Công Bộ nghiên cứu ròng rã ba ngày.”
“Bọn họ đó là một loại pháp khí đặc biệt.”
“Dựa việc hấp thụ oán niệm và cảm xúc của con để vận hành.”
“Trẫm liền hạ lệnh xích bộ ch.ó trong kinh thành và cho chúng sủa gâu gâu thứ đó suốt một đêm.”
“Thế là nó tịt ngòi luôn.”
Ta cạn lời.
Vậy nên cái màn đạn của là ch.ó sủa cho tan biến ?
Ngụy Triều biểu cảm của .
Hắn nghĩ tin.
Nên nghiêm túc bồi thêm một câu.
“Thật đấy.”
“Lần mà còn cái thứ xuất hiện.”
“Trẫm vẫn sẽ gọi ch.ó đến sủa cho tịt thì thôi.”
Ta nhịn nổi bật thành tiếng.
Đang thì nước mắt tự nhiên rơi xuống.
Ngụy Triều luống cuống tay chân.
Hắn vụng về vội vã lau nước mắt cho .
“Sao ?”
“Có khó chịu ở ?”
“Trẫm gọi thái y tới nhé…”
Ta nắm c.h.ặ.t lấy tay .
Ta lắc đầu khe khẽ.
“Thần .”
“Chỉ là cảm thấy…”
“Có chút may mắn thôi.”
Hắn sững .
Ta thẳng mắt .
Giọng vô cùng kiên định.
“May mắn tối hôm đó chui khỏi cái lỗ ch.ó .”
“May mắn gặp chính là .”
Vành tai Ngụy Triều đỏ bừng bừng.
Hắn ngoảnh mặt chỗ khác.
Hắn lẩm bẩm.
“Vậy trẫm cũng thấy may mắn.”
“Gì cơ?”
Hắn đầu .
Đôi mắt sâu thẳm của đong đầy ý vị ôn nhu.
“May mắn đêm hôm đó chặn lỗ ch.ó tóm gọn nàng.”
Ta .
Hắn cũng .
Sau đó, cúi đầu nhẹ nhàng phủ lấy đôi môi .
Từ ngày hôm đó trở .
Trong cung bớt một vị quý phi kiêu căng ngạo mạn.
Lại thêm một vị hoàng hậu sủng ái lên tận trời xanh.
Ngụy Triều vẫn giữ bộ mặt lạnh lùng băng giá như cũ.
Thế nhưng mỗi khi đưa mắt .
Đôi mắt đều ngập tràn sự ấm áp thể nào tan .
Nguyệt Nhi ngày một khôn lớn.
Con bé trở thành vị tiểu công chúa coi trời bằng vung nhất cái hậu cung .
Còn về cái màn đạn ư?
Nghe của Công Bộ cải tạo cái thứ đó thành công cụ dự báo thời tiết.
Mỗi ngày lúc thiết triều.
Lý công công đều sẽ liếc một cái.
“Hôm nay mưa.”
“Hoàng thượng nhớ mang theo ô.”
Hoặc là:
“Hôm nay gió lớn.”
“Bộ liễn của quý phi nương nương nhất là nên rủ thêm rèm che chắn.”
Dùng cũng tiện phết đấy chứ.
Đỡ hơn là mấy cái kịch bản nhảm nhí .
Chuẩn xác hơn nhiều.