Bắt Đầu Ngự Thú Từ Số 0 - Chương 126: Đội tuyển lớp 11

Cập nhật lúc: 2026-01-15 08:15:26
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"A!!!"

 

Tiếng thét ch.ói tai thê lương vang vọng bầu trời trường Thánh Thủy.

 

Kiều Tang từng mơ mộng khế ước sủng thú thể đưa bay lên trời, nhưng cô bao giờ nghĩ tới con sủng thú đó là Nha Bảo.

 

Trong xã hội, sủng thú bay chở phổ biến nhất vẫn là hệ Phi hành.

 

Sủng thú hệ Siêu năng lực thực thể dùng Niệm lực đưa di chuyển trung, nhưng một mặt là do hệ Siêu năng lực quá hiếm và đắt đỏ, mặt khác để duy trì việc đưa bay quãng đường dài tiêu tốn lượng năng lượng khổng lồ, cấp bậc sủng thú ít nhất từ cấp Cao trở lên.

 

Dù sủng thú hệ Siêu năng lực đạt đến mức thể đưa bay xa hàng chục cây thì cũng chẳng ai .

 

Ngồi yên lưng sủng thú hệ Phi hành sướng hơn ? Tự nhiên bày trò lơ lửng cảm giác an , tốc độ nhanh.

 

Có điều hai điểm Nha Bảo thì cần lo lắng. Bởi vì nó thể cưỡi .

 

Chỉ riêng điểm thôi, khi thông tin về Viêm Linh Khuyển công bố, chắc chắn sẽ gây chấn động dân.

 

Tuy nhiên, Kiều Tang lúc cảm giác phấn khích. Cô run rẩy xuống mặt đất từ lưng Nha Bảo, tức khắc cảm thấy hoa mắt ch.óng mặt.

 

"Nha Bảo, nhóc chạy lên trời gì hả?" Kiều Tang hỏi với giọng run rẩy.

 

"Nha!" Nha Bảo dõng dạc trả lời.

 

Nó tất nhiên là hái cho em trai !

 

"Tầm! Tầm tìm!" Tiểu Tầm Bảo Quỷ lập tức reo hò cổ vũ.

 

Kiều Tang: "..." Gần đây Nha Bảo ngoan quá nên cô suýt quên mất cái thói tạo chuyện bất ngờ của nó.

 

Cuối cùng tất nhiên nó là hái . Kiều Tang phát hiện một khả năng. Cô thể bay lên trời sớm mà cần khế ước sủng thú hệ Phi hành.

 

Nói cũng , bộ lông của Nha Bảo mượt mà thoải mái, đôi cánh lớn che khuất tầm , quả thực là một thú cưỡi mỹ.

 

Dù sủng thú hệ Siêu năng lực tự di chuyển tốn bao nhiêu năng lượng, nhưng Nha Bảo mới tiến hóa, còn cõng thêm cả cô và Tầm Bảo, Kiều Tang thực sự yên tâm nên cứ hối nó bay về ngay.

 

Cũng may Nha Bảo vẫn lời cô. Còn chuyện bay lượn , chờ cô kiểm tra xong giới hạn thể năng và năng lượng của nó mới tính tiếp .

 

Ngày hôm , mùng 3 tháng 8.

 

Mãi đến hơn 8 giờ Kiều Tang mới vật lộn bò dậy khỏi giường.

 

Tiểu Tầm Bảo Quỷ đang ôm bình sữa bên mép giường, ngẩng đầu trời với vẻ mặt đầy khao khát.

 

Nha Bảo vẫn nỗ lực như khi, sáng sớm dùng Niệm lực lơ lửng giữa phòng để luyện tập.

 

Ba bình sữa bay lơ lửng mặt, Niệm lực điều khiển lượt đưa miệng nó.

 

Vẫn nên đổi từ sữa sang cơm năng lượng thôi. Kiều Tang bình sữa tương xứng với kích cỡ của Nha Bảo lúc mà nghĩ.

 

Vệ sinh cá nhân xong xuôi, cô bước phòng khách thì thấy Kim Phi Phàm đang cầm điện thoại xem gì đó.

 

"Cậu dậy ." Kim Phi Phàm ngẩng đầu lên reo vui.

 

"Ừm." Kiều Tang ngáp một cái.

 

"Có hôm qua cũng ngủ ?" Kim Phi Phàm vẻ mệt mỏi của Kiều Tang hỏi.

 

" là ngủ ngon."

 

Đêm qua Nha Bảo tuy lời bay về nửa chừng, nhưng đêm tối mịt mù, nó hạ cánh nhầm chỗ, chẳng trong trường Thánh Thủy.

 

Chờ cô lết về đến cổng trường thì cổng đóng.

 

Cũng may Nha Bảo vượt tường, đó cửa ký túc xá cũng khóa, cô nhờ Nha Bảo bay thẳng lên ban công phòng ngủ mới .

 

Loay hoay một hồi thì quá muộn.

 

"Cậu cũng ngủ ngon ?" Kiều Tang để ý bạn cùng phòng dùng từ "cũng".

 

" , đêm qua chẳng phát tiếng thét ch.ói tai kinh dị như trong phim ma , sợ c.h.ế.t, cả đêm cứ lo bên ngoài chuyện gì." Kim Phi Phàm vẫn còn sợ hãi: "Hôm qua gõ cửa phòng thấy trả lời. Cậu thấy tiếng đó ?"

 

Kiều Tang lắc đầu: "Chắc lúc đó trong phòng nên thấy."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/bat-dau-ngu-thu-tu-so-0/chuong-126-doi-tuyen-lop-11.html.]

Kim Phi Phàm sững , mặt trắng bệch, nỗi sợ trỗi dậy: "Chẳng lẽ chỉ thấy ? Tiếng đó vang lắm mà."

 

Kiều Tang vẻ mặt nhát gan của bạn , khựng một chút hỏi: "Cậu thấy lúc mấy giờ? Để nhớ xem."

 

"Tầm 7 giờ 40 tối."

 

Kiều Tang hồi tưởng... lúc đó cô đang ở sân vận động huấn luyện cho Nha Bảo... thấy gì cả.

 

Khoan ...

 

Biểu cảm mặt Kiều Tang cứng đờ.

 

Tiếng thét kinh dị trong phim ma... lẽ là ?

 

"Cậu nhớ ?" Kim Phi Phàm mong đợi. "Ha ha, ."

 

Buổi chiều, khi kết thúc buổi tập, Kiều Tang gọi .

 

"Cô Tần, chuyện gì ạ?" Cô bước tới hỏi.

 

"Hai ngày tập huấn qua em thấy thế nào?" Tần Văn mỉm hỏi ngược .

 

"Em thấy đen ạ." Kiều Tang nghiêm túc đáp.

 

Ở quê cô tập chỗ mát, tới đây phơi nắng ngoài sân vận động suốt, mới hai ngày đen một tông.

 

Tần Văn: "..." Ai hỏi em cái đó!

 

im lặng vài giây : "Em thể cho Tầm Bảo Quỷ học kỹ năng Màn Đen, nó thể bao phủ sự vật trong bóng tối, dùng để che nắng cho cũng gây hại gì ."

 

"Tầm!" Tầm Bảo Quỷ chớp mắt vẻ hiểu.

 

"Về chuyện chính, em khế ước hai sủng thú, trong đó một con cấp Trung, huấn luyện cùng tân học sinh còn phù hợp nữa. Sáng mai 8 giờ em tới sân huấn luyện 5 tập hợp, từ giờ em sẽ tập cùng đội tuyển lớp 11." Tần Văn thẳng vấn đề.

 

Mắt Kiều Tang sáng lên. Hóa nhà trường tính toán cả !

 

"Đáng lẽ hôm qua cho em qua đó, nhưng mấy ngày nay đội tuyển bận nhiệm vụ, chiều nay mới về." Tần Văn tiếp tục.

 

"Nhiệm vụ ạ?" Kiều Tang tò mò.

 

" , lớp 11 khác lớp 10. Những đội tuyển đều là học sinh ưu tú hai sủng thú cấp Trung. Ngoài tập luyện cơ bản, cô còn cho các bạn lên Hiệp hội Ngự thú nhận nhiệm vụ để rèn luyện thực tế."

 

"Em thuộc tổ Đối chiến cá nhân nên sẽ nhận nhiệm vụ cá nhân. Huấn luyện viên bên đó là thầy Trịnh Quốc Bình, chắc em gặp lúc tuyển đặc cách ." Tần Văn .

 

"Có thầy trọng tài ạ?" Kiều Tang hỏi.

 

"Không." Tần Văn khựng một chút: "Là cái thầy giọng cực to và tính tình cực kỳ nóng nảy ."

 

Kiều Tang: "..."

 

" thầy ." Tần Văn bổ sung thêm một câu.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...