Thái Đầu mà sốt cả ruột. Cái đồ ngốc , bản đói đến ngất xỉu một mà còn mau lót .
Sau đó nhóc thở dài một tiếng. Thôi , nếu lương thực, chắc chắn cũng dành hết cho nương, đại tỷ và tiểu thôi.
Cố Thanh Uyển cô bé đói đến mức tay run rẩy, đồ ăn mà vẫn nhịn ăn để dành cho nương, khỏi khẽ thở dài.
Diệp Tiểu Vân bên cạnh cũng thấy lòng thắt . Đứa trẻ ngoan bao, phận khổ cực đến thế. Bà đồng thời cũng lo lắng phụ nữ gánh gượng , bèn tiến tới bên cạnh Cố Thanh Uyển, nhỏ giọng :
“Uyển Nhi, chỗ của họ còn ở nữa . Bên phía chúng vẫn còn chỗ trống, là bảo họ sang đó dựng trại .”
Cố Thanh Uyển bãi chiến trường bừa bãi mắt, quả thực chỗ nào hồn. Nghĩ đến chỗ chọn vốn hẻo lánh và trống trải, ba qua đó cũng chẳng ảnh hưởng gì, nàng liền gật đầu.
Diệp Tiểu Vân vội vàng khập khiễng tới, với Triệu lão đại vài câu. Sau đó thấy Triệu lão đại cảm kích cúi đầu lia lịa với bà.
Triệu lão đại bế vợ qua , mới thu dọn chút đồ đạc ít ỏi.
Tới bên đó, lão dùng vải rách dựng tạm một cái lều bế vợ trong.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Sau khi Diệp Tiểu Vân , Lý thị cũng ôm nữ nhi về lều nhỏ của . Nhìn cảnh bên cứ tất bật dọn tới dọn lui, sắc mặt mụ mấy vui vẻ.
“Nương, ?” Trương Tiểu Nguyệt thấy nương sa sầm mặt mũi bèn cất tiếng hỏi.
Lý thị thấy Cố Thanh Uyển chui lều của nhà Triệu lão đại, khuôn mặt càng thêm kéo dài , mụ kéo nữ nhi lều: “Sao với trăng cái gì, mau ngủ .”
Trương Tiểu Nguyệt ngủ, bĩu môi: “Nương, con ăn thịt.”
Lý thị lườm con một cái: “Ăn ăn ăn, chỉ ăn thôi. Ngươi tưởng con nhóc nhà họ Cố là hạng lương thiện chắc? Nó còn cung phụng thịt cho ngươi ăn đấy ?”
Nghĩ đến việc lúc mụ chỉ cùng đường mà Cố Thanh Uyển trăm phương ngàn kế bằng lòng, giờ sốt sắng quản chuyện bao đồng của nhà khác. Rõ ràng là chỉ ghét bỏ hai con mụ mà thôi!
Phía bên , Cố Thanh Uyển thể giúp băng bó vết thương cho Triệu Phùng thị, bảo Triệu lão đại đun chút nước, đó nàng bước lều.
Nhìn Triệu Phùng thị đang đó, vết m.á.u mặt lau sạch, m.á.u cũng đông . Nàng đưa tay sờ lên trán bà , thấy bắt đầu phát sốt.
Cố Thanh Uyển liếc Triệu Tiểu Nha đang lau m.á.u cho nương ở bên cạnh: “Muội tên Tiểu Nha?”
Triệu Tiểu Nha vị tỷ tỷ mặt, nhớ tới việc chính nàng giúp đỡ gia đình , bèn ngoan ngoãn gật đầu.
“Muội sang lều của nhà , giúp lấy chút nước qua đây ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/bi-bo-roi-trong-luc-chay-nan-doi-ret-ta-mang-khong-gian-dan-ca-nha-song-sot-lam-giau/chuong-25-nguoi-tuong-con-nhoc-nha-ho-co-la-hang-luong-thien-chac.html.]
Triệu Tiểu Nha lời dậy, lập tức chạy biến ngoài.
Trong lều chỉ còn Cố Thanh Uyển và Triệu Phùng thị. Thấy nọ lúc thần trí mơ hồ, Cố Thanh Uyển từ trong gian lấy t.h.u.ố.c kháng viêm và t.h.u.ố.c hạ sốt, động tác cực nhanh đút cho bà uống.
Sau đó nàng vết thương trán, dùng nước oxy già rửa qua một lượt, tìm một miếng vải sạch, nhân lúc ai chú ý liền rắc t.h.u.ố.c sát trùng băng bó .
Đợi khi Triệu Tiểu Nha , nàng cho Triệu Phùng thị uống chút nước lui ngoài, về lều nhà .
Thái Đầu vẫn đang đó đợi đại tỷ. Thấy nàng về, nhóc lập tức thẳng , lén nàng một cái áy náy tự trách mà cúi đầu, giọng lí nhí: “Đại tỷ, xin tỷ. Là đa sự, gây thêm phiền phức cho tỷ .”
Cố Thanh Uyển biểu lộ cảm xúc gì, nhóc một hồi lâu mới khẽ thở dài, kéo trong lều xuống.
“Thái Đầu.”
Giọng của Cố Thanh Uyển vài phần nghiêm nghị khiến Thái Đầu rùng một cái, lưng càng ưỡn thẳng hơn, đầu càng cúi thấp.
“Đại tỷ đa sự. Người gọi là , bởi vì con tình cảm, thiện ác, rõ thị phi. Đệ còn nhỏ, đại tỷ cũng hy vọng giữ một tấm lòng xích t.ử.”
Thái Đầu , đột nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng lấp lánh. Tuy hiểu , nhưng cảm thấy đại tỷ chắc là đang khen , ý đại tỷ là sai?
Đang định toét miệng , thấy Cố Thanh Uyển tiếp lời, ngữ khí càng thêm lạnh lùng.
“Thế nhưng, điều đó nghĩa là những gì hôm nay là đúng. Khi suy nghĩ thấu đáo hấp tấp giúp , từng nghĩ tới, vạn nhất đối phương tâm thuật bất chính, tính ?”
Thái Đầu sững sờ, gãi gãi đầu, não bộ chút xoay chuyển kịp: “ mà, cảm thấy họ , hơn nữa, họ quá t.h.ả.m thương.”
“Đệ cảm thấy? Đệ tưởng chỉ bằng một cái là thể thấu suốt của lòng ? Vậy , nhà họ Cố vốn là chí mà nhẫn tâm kéo tỷ đổi lương thực, đuổi cả nhà khỏi đội ngũ mà chia lấy một hạt gạo ?”
Thái Đầu hỏi đến mức nên lời.
“Cho dù gia đình họ là , nhưng phô bày hành động của mặt kẻ khác, tự đẩy nơi nguy hiểm. Nếu lúc đó tỷ kịp đến, hoặc tỷ cũng đ.á.n.h tên Ngô Cẩu T.ử , sẽ thế nào? Nhà chúng sẽ ?”
Thái Đầu đờ . Những điều từng nghĩ tới, chỉ đưa miếng bánh nhỏ cho Triệu Tiểu Nha, vì con bé sắp c.h.ế.t đói thật .
Cố Thanh Uyển thêm gì nữa, chỉ Thái Đầu với khuôn mặt nhăn nhó như quả mướp đắng.
Một lúc lâu , Thái Đầu mới nàng, đôi mắt sáng rực trong đêm tối.
“Đại tỷ cho giúp khác, mà là khi giúp , suy xét kỹ cảnh ngộ của và cách thức giúp đỡ, cũng như những mối nguy hiểm tiềm tàng xung quanh. Phải đảm bảo bản an thì mới giúp !”