BỊ BỎ RƠI TRONG LÚC CHẠY NẠN ĐÓI RÉT, TA MANG KHÔNG GIAN DẪN CẢ NHÀ SỐNG SÓT LÀM GIÀU - Chương 53: Lương thực đều bị trộm sạch rồi! ---
Cập nhật lúc: 2026-02-08 08:49:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm hôm , trời tờ mờ sáng, khi còn đang chìm trong giấc nồng thì một tiếng hét kinh thiên động địa chợt vang lên phá tan bầu khí.
"Á...!!!"
Lũ chim ch.óc đang đậu cành cây tìm ấm giật , vỗ cánh bay tán loạn tứ phía.
Những đang ngủ cũng đ.á.n.h thức, lục tục kéo khỏi lều.
"Có chuyện gì ? Đã xảy chuyện gì thế?"
Mọi hoảng hốt chui , lo lắng đề phòng quan sát xung quanh nhưng chẳng thấy bất cứ thứ gì bất thường.
Thế nhưng ngay đó, liên tiếp nhiều gia đình khác cũng bắt đầu kinh hãi kêu la, c.h.ử.i rủa om sòm.
"Cái quân khốn kiếp nào trộm thịt của nhà !"
Ếch Ngồi Đáy Nồi
"Thịt của nhà cũng còn, trời đất ơi, kẻ nào mà thất đức thế , đây là đoạn tuyệt đường sống của cả nhà mà."
"Rốt cuộc là ai lấy, mau đem đây! Đều là cùng đoàn, nếu để bắt thì đừng trách khách khí!"
Tiếng c.h.ử.i bới giận dữ xen lẫn tiếng lóc t.h.ả.m thiết vang lên khắp nơi, doanh trại nhanh ch.óng rơi cảnh hỗn loạn. Những khác thấy tiếng mắng nhiếc cũng vội vàng kiểm tra phần thịt của nhà .
May mắn , đồ của bọn họ vẫn còn đó.
Cố Thanh Uyển cũng phiền mà bước khỏi lều, về phía đám đông đang nhốn nháo.
Trong đoàn nhà nào cũng lều bạt. Có chỉ xếp hành lý một chỗ dùng chăn trùm kín, vì sưởi ấm nên quấn chăn ngủ ngay cạnh đống lửa.
Mà những nhà mất thịt, đa phần đều là những lều che chắn...
Ngụy lão đại thấy tiếng động cũng tới. Nhìn thấy đám gào báo mất thịt, sắc mặt ông trở nên ngưng trọng, sải bước nhanh về phía đó.
"Chuyện gì thế ?"
"Ngụy lão đại, phần thịt hoẵng hôm qua nhà chia mất sạch , còn cả một ít lương thực nữa, cũng đều còn. Nhà giờ đến một hạt cơm cũng chẳng còn, còn đường sống nữa , thật sự còn đường sống nữa!"
Người là một hán t.ử trung niên ngoài năm mươi tuổi, ông đập tay xuống đùi, nước mắt tuôn rơi lã chã.
"Lương thực nhà cũng trộm , chẳng còn cái gì cả."
Trong phút chốc, tiếng than vang dội khắp doanh trại. Không ít chỉ mất thịt hoẵng mà ngay cả chút lương thực cuối cùng còn sót cũng cánh mà bay.
Vào thời điểm , lương thực chính là mạng sống. Lương thực mất , tính mạng của họ cũng treo đầu sợi tóc.
Sắc mặt Cố Thanh Uyển cũng nghiêm , đôi mày thanh tú khẽ nhíu. Nàng đưa mắt quan sát vòng quanh mấy nhà mất trộm, giọng trầm xuống: "Đám Ngô Lão Nhị đều thấy cả."
Lời thốt , mới đưa mắt về phía chỗ trống . Đó vốn là nơi Ngô Lão Nhị và mấy tên cùng làng sinh sống, lúc quả nhiên còn một bóng .
"Cái quân Ngô Lão Nhị c.h.ế.t tiệt, quân tạp chủng , chính trộm lương thực của chúng bỏ trốn!"
"Thật là tạo nghiệp mà, đúng là tạo nghiệp! Hắn nhất định sẽ quả báo, định hại c.h.ế.t chúng !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/bi-bo-roi-trong-luc-chay-nan-doi-ret-ta-mang-khong-gian-dan-ca-nha-song-sot-lam-giau/chuong-53-luong-thuc-deu-bi-trom-sach-roi.html.]
"Cái lũ súc sinh , g.i.ế.c c.h.ế.t bọn chúng!"
Có nộ hỏa xông lên đầu, xách liềm lên gào thét đòi tìm đám Ngô Lão Nhị liều mạng.
Sắc mặt Ngụy lão đại trầm đến đáng sợ. Nhìn những mất lương thực đang lóc t.h.ả.m thiết, trong lòng ông cũng chẳng dễ chịu gì. Ông ngăn hán t.ử đang vung liềm :
"Bọn chúng chắc chắn thừa cơ lúc nửa đêm chạy xa , ngươi đuổi cũng chẳng kịp ."
Nói xong, ông lướt qua đám đông, giọng phần khàn đặc: "Là với . Lẽ ngay từ đầu nên đuổi đám Ngô Lão Nhị , nếu cũng chẳng xảy chuyện ..."
Có vẫn còn , im lặng gì, cũng thấu tình đạt lý mà khàn giọng lên tiếng:
"Ngụy lão đại, đây trách nhiệm của ngài. Ai mà ngờ tên Ngô Lão Nhị thể cái loại chuyện ."
"Sao ngờ tới? Tên Ngô Lão Nhị đó xưa nay loại lành gì . Hắn cướp lương thực của trắng trợn bao nhiêu , chuyện trộm gà bắt ch.ó chẳng gì lạ cả. Trước nên đuổi , cớ còn giữ trong đoàn gì!" Có kẻ cam lòng gào lớn.
"Hức hức... Lương thực nhà mất sạch , sống đây trời ơi. Ngô Lão Nhị thiên đao vạn quả, đáng c.h.ế.t, đáng c.h.ế.t lắm!"
Ngụy lão đại mặt mày tối sầm. Chuyện đúng là do ông sơ suất. Một khi đồng ý dẫn dắt đám cùng thì lẽ tính toán chu mặt.
Ông mấy gia đình trộm đến trắng tay, sang nhóm sống cách xa chỗ đám Ngô Lão Nhị, ánh mắt sâu thẳm. Phải một lúc lâu , ông mới mở lời:
"Ta vài lời thế . Thịt hoẵng hôm qua chia cho mỗi nhà lẽ nhiều, may là nhà mất trộm cũng quá lớn. Ta hy vọng thể trích một phần thịt hoẵng của ngày hôm qua để san sẻ cho những nhà đứt bữa."
Nói xong, ánh mắt sắc lẹm của Ngụy lão đại lướt qua phản ứng của . Không đợi ai kịp lên tiếng phản đối, ông bổ sung thêm một câu: "Dẫu cùng chung một đoàn, nhưng cũng thể cưỡng ép các vị. Việc tùy tâm, ai nguyện ý tuyệt ép buộc."
Cố Thanh Uyển thấy lời của Ngụy lão đại, đôi mắt khẽ chớp động. Nàng liếc ông, đại khái đoán mục đích của vị thủ lĩnh , đáy mắt thoáng qua một tia tán thưởng.
Lời Ngụy lão đại dứt, doanh trại bỗng chốc rơi tĩnh lặng. Những đang lóc cũng im bặt, ánh mắt tràn đầy hy vọng về phía những mất trộm.
Nằm ở ngoài rìa, Lý thị thấy liền kéo nữ nhi chui tọt lều, giả vờ như gì.
Người lên tiếng đầu tiên là Từ lão thái thái: "Nhà lão nguyện ý. Nhà lão thanh niên trai tráng, lúc săn mấy con hoẵng vốn dĩ chẳng giúp gì. Mọi chia cho lão nhiều thịt thế , lão vô cùng cảm kích . Nhà lão chỉ giữ một ít, còn đều đưa cho các vị."
Mọi đều ngờ đầu tiên hưởng ứng là Từ lão thái thái. Phải rằng, ở Từ gia, tuy việc đều do bà lão nhưng nắm quyền thực sự bà.
Mọi ánh mắt theo bản năng đều đổ dồn về phía lều của Từ gia. lạ , tiếng mắng nhiếc quát tháo dự kiến hề vang lên. Bên trong im lặng đến lạ thường, khiến nghi ngờ nàng dâu góa của bà ngủ dậy thấy lời bà bà .
Ngay đó, khác lên tiếng: "Ta là kẻ què quặt, lên đường chỉ thể gắng gượng bám theo . Ta bản lĩnh, chẳng gì, chỉ thể gặm vỏ cây mà sống. Suốt chặng đường đều nhờ chăm sóc, con hoẵng vốn cũng chẳng liên quan gì đến . Các vị thương tình chia cho nhiều thế , giờ cần nữa. Ăn vỏ cây cũng chẳng c.h.ế.t , chỉ cần c.h.ế.t đói thì sẽ khỏi đây , phần thịt xin trả ."
"Nhà cũng lấy . Hoẵng là do bọn họ săn , bọn họ chia cho chúng , giờ thịt của chính họ trộm mất, chúng thể để những thực sự bỏ công sức gì để ăn."
"Nhà cũng ."
"Chúng xin góp một nửa."
"Lương thực nhà chẳng còn bao nhiêu. Lúc săn hoẵng nhà hai trai tráng tham gia, nhưng bọn họ sức dài vai rộng, nhịn ăn một chút cũng chịu , nhà xin góp một nửa."
"Hừ, từng một đều vẻ hào phóng. Nhà đông miệng nhiều, chỉ thể chia cho các nửa cân thôi."