BỊ BỎ RƠI TRONG LÚC CHẠY NẠN ĐÓI RÉT, TA MANG KHÔNG GIAN DẪN CẢ NHÀ SỐNG SÓT LÀM GIÀU - Chương 58: Khéo cái gì mà khéo! Rõ ràng là oan gia ngõ hẹp!

Cập nhật lúc: 2026-02-08 08:49:27
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gia đình Triệu Đại Nguyên khi tách khỏi Ngụy lão đại và chừng nửa ngày, cũng lời từ biệt với nhà họ Cố.

Trước lúc , Phùng thị và Triệu Tiểu Nha đều luyến tiếc nỡ. Triệu Tiểu Nha bám mép chiếc xe trượt tuyết nhỏ, đôi mắt trông mong Xảo tỷ và Tiểu Hôi.

“Xảo Xảo, Tiểu Hôi, sẽ nhớ các ngươi.”

Xảo tỷ cũng bám mép xe, vẫn thật sự hiểu nỗi buồn chia ly là gì, chỉ dùng sức gật đầu, giọng non nớt đáp:

“Nhớ ngươi nha, ”

Triệu Tiểu Nha dáng vẻ chọc , , bàn tay nhỏ ngừng xoa xoa cái đầu của Tiểu Hôi.

Ở bên cạnh, Thái Đầu đang kiểm kê đồ đạc của nhà , liền tò mò ngẩng đầu lên, trong lòng thắc mắc: Sao nhắc đến nhỉ?

Hàn huyên vài câu, Triệu Đại Nguyên liền dẫn theo vợ con lên đường tìm .

Còn nhà Cố Thanh Uyển, từ chỗ náo nhiệt khi gia nhập đội của Ngụy lão đại, trở về cảnh vắng vẻ của bốn một ch.ó.

Cố Thanh Uyển quanh đám nạn dân ngày một đông, trong lòng thầm nhẩm lộ tuyến mà Ngụy lão đại dặn dò.

“Nương, tối nay chúng tìm chỗ vắng vẻ một chút để nghỉ chân nhé.”

Phần lớn chạy nạn vì tiện đường đều chọn nghỉ ngay ven quan đạo. Dù lương thực ít, chẳng ai tốn thêm sức lực tìm nơi dừng chân.

Cố Thanh Uyển thiếu đồ ăn, tự nhiên vội vã. Với nàng, sự yên và thoải mái ban đêm mới là điều quan trọng nhất.

Diệp Tiểu Vân sớm quen theo chủ ý của trưởng nữ, liền gật đầu, kéo chiếc xe trượt tuyết nhỏ theo .

Cố Thanh Uyển dựa theo địa hình mà Ngụy lão đại từng nhắc đến, tìm về một hướng hoang vắng bóng .

Ban đầu chỉ định tìm một chỗ đất trống rộng rãi để dựng trại, ngờ vô tình phát hiện một ngôi miếu hoang. Đôi mắt Cố Thanh Uyển chợt sáng lên, khóe môi khẽ cong.

“Xem vận khí của chúng cũng tệ.”

Ngôi miếu nhỏ hẹp, bốn phía lùa gió, may mà mái nhà vẫn còn nguyên vẹn. Dẫu trông tiêu điều cũ nát, nhưng dù cũng hơn ngủ lộ thiên ngoài hoang dã.

Có lẽ vì vị trí hẻo lánh, trong miếu một bóng . Tâm trạng Cố Thanh Uyển lập tức trở nên hơn, cảm thấy tối nay hẳn sẽ ngủ một giấc yên .

“Nương, ở đây nhiều rơm khô lắm, lót dày lên một chút. Lát nữa con nhặt ít củi, tối nay ăn bữa ngon, ngủ một giấc thật .”

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Diệp Tiểu Vân mỉm đáp lời, nhanh tay thu dọn, Thái Đầu cũng hiểu chuyện chạy tới chạy lui phụ giúp.

Xảo tỷ thì ôm Tiểu Hôi trong xe trượt tuyết ngủ say sưa, đang ở .

Không bao lâu , Cố Thanh Uyển ôm một bó củi . Đang chuẩn nhóm lửa nấu ăn thì bên ngoài miếu bỗng vang lên tiếng chuyện khe khẽ xen lẫn tiếng bước chân.

Cố Thanh Uyển lập tức bật dậy, Diệp Tiểu Vân cũng giật , theo bản năng chắn mấy đứa trẻ.

Cố Thanh Uyển nắm lấy tay nàng, trấn an:

“Nương, đừng sợ. Con ngoài xem thử, sẽ .”

Nói xong, nàng bước đến cửa, nghiêng ngoài. Vừa liếc mắt một cái, cả nàng lập tức sững sờ.

Mà nhóm đến gần miếu. Một thiếu niên đầu đang quan sát ngôi miếu hoang, bắt gặp cái đầu nhỏ thò từ bên trong.

Ánh mắt hai chạm , cả hai đều khựng . Thiếu niên giữa vòng vây lập tức giơ tay chỉ về phía Cố Thanh Uyển, kinh ngạc kêu lên:

“Lại là ngươi!”

Cố Thanh Uyển sờ sờ ch.óp mũi, thầm cảm khái:

Vận mệnh … đúng là thích trêu ngươi .

Nàng liếc nhanh qua bảy mặt, trong đầu xoay chuyển mấy vòng, ánh mắt dừng nơi chiếc xe đẩy phía bọn họ , bọc kín bằng vải dầu, chất hàng cao ngất. Trong lòng nàng lập tức tính toán.

Thiếu nữ bỗng nở nụ tươi, hướng về Phó Trì lộ một nụ ôn hòa:

“Ây da, công t.ử, đúng là khéo, gặp nữa .”

Phó Trì nhớ tới chuyện đó con nha đầu sống c.h.ế.t chịu bán cho chút lương thực, khiến đêm tiêu chảy đến tận sáng, trong lòng liền bốc hỏa.

Khéo cái rắm! Rõ ràng là oan gia ngõ hẹp!

Thấy Cố Thanh Uyển đầy mặt, sa sầm mặt, dẫn theo cả nhóm thẳng bước ngôi miếu hoang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/bi-bo-roi-trong-luc-chay-nan-doi-ret-ta-mang-khong-gian-dan-ca-nha-song-sot-lam-giau/chuong-58-kheo-cai-gi-ma-kheo-ro-rang-la-oan-gia-ngo-hep.html.]

Cố Thanh Uyển quan sát mấy còn , ngoài vị thiếu gia phong thái cao quý và một lão giả bên cạnh, thì là gã đại hán từng gặp đó, phía còn bốn nam nhân trông như hộ vệ.

Thái Đầu hiển nhiên cũng nhận Phó Trì, lén lút nhích gần Cố Thanh Uyển, tự cho là nhỏ mà thì thầm:

“Đại tỷ, chẳng đây là cái ăn xin hôm ?”

Phó · ăn xin · Trì: “……”

là đám nhà quê điều! Phó Trì tức đến mức phất mạnh tay áo, mở cây quạt xếp trong tay , sức quạt lấy .

Thái Đầu gãi đầu, bồi thêm một đòn chí mạng:

“Đại tỷ, mùa đông mà còn phe phẩy quạt thế , chẳng lẽ đầu óc tỉnh táo?”

Phó · đầu óc tỉnh · Trì: “……”

Cây quạt xếp mà tự cho là phong nhã, trong nháy mắt nặng trĩu đến mức quạt nổi nữa!

Lão giả liếc Cố Thanh Uyển một cái, sang Phó Trì, gì, chỉ sang một bên phân phó:

“Phó Mặc, nhóm lửa . Ta xem thử tối nay chuẩn món gì. Phó thiếu gia tháng tiêu chảy liên tục, hẳn là tỳ vị hư nhược, hôm nay lão phu đặc biệt phối một phần d.ư.ợ.c thiện, giúp thiếu gia điều dưỡng ruột .”

Sắc mặt Phó Trì lập tức cứng đờ , lão già là hồ đồ thật giả vờ hồ đồ đây? Hắn vì tiêu chảy, trong lòng lão chút tự nào ?

Cố Thanh Uyển sắc mặt thiếu niên, vị công t.ử nhà giàu mang theo vật tư phong phú mà vẫn cố đổi lấy lương thực thô của nàng, trong lòng lập tức hiểu .

Nàng bỗng lộ một vẻ cao thâm khó đoán, ánh mắt chằm chằm Phó Trì.

Bị đến nổi da gà, Phó Trì cau mày:

“Nhìn cái gì?”

Cố Thanh Uyển nhe răng :

“Đột nhiên nhớ , nhà cũng tới giờ ăn cơm .”

“Thái Đầu, nhóm lửa. Hôm nay đại tỷ trổ tài cho các ngươi, một bữa… đồ nướng.”

Thái Đầu đồ ngon, hai mắt sáng rực, nhanh nhẹn chạy nhóm lửa.

Phó Trì cũng nhịn liếc sang bên , trong lòng đầy nghi hoặc: Đồ nướng là thứ gì? Gà nướng? Hay thỏ nướng?

Diệp Tiểu Vân lúc đầu thấy đám tráng hán thì trong lòng khá bất an, nhưng thấy bọn họ ăn mặc đầy đủ, phận tầm thường, vẻ thong dong của con gái, lúc mới yên tâm hơn.

Cố Thanh Uyển lấy thịt nai trữ sẵn, suy nghĩ một lát, thêm một con thỏ rừng, phối cùng chút thịt gà và khoai tây.

“Đại tỷ, lấy nhiều thịt thế ?”

Thái Đầu giật , vội vàng sán tới, dùng hình nhỏ bé chắn đống nguyên liệu, sợ khác thấy.

Bình thường đại tỷ tinh ranh như , hôm nay hiểu đạo lý ‘của cải nên phô bày’, bày trắng trợn thế ?

Phó Trì thấy thì cạn lời , chút dã vị mà cũng coi như bảo bối.

Cố Thanh Uyển đầy ẩn ý:

“Yên tâm, thiếu mấy miếng thịt . Mau nhóm lửa , tiện thể luộc mấy que gỗ .”

Sau đó, nàng thoăn thoắt cắt thịt thành từng miếng nhỏ đều , xiên ngay ngắn lên những que gỗ ngâm nước.

Nhìn những xâu đồ vật kỳ quái , trong miếu đều lộ vẻ khó hiểu.

Giữa những ánh mắt tò mò, Cố Thanh Uyển đặt mấy xiên thịt lên lửa, bắt đầu trở tay nướng.

Ở bên , Bạch lão cũng định xong thực đơn tối nay:

“Tối nay sẽ , canh gà rừng hầm hoàng kỳ, đảng sâm và gừng!”

Phó Trì qua, trong lòng âm thầm thở phào , cách hầm cũng coi như .

nhanh, phát hiện vui mừng quá sớm.

Đây là cái thứ canh gà gì ? Màu sắc quái dị đến thế? Mùi vị nồng nặc khó chịu như ? Ngay cả hình thức cũng kỳ quái đến cực điểm!!!

Mùi t.h.u.ố.c xộc thẳng lên mũi lan tỏa khắp nơi, đừng Phó Trì, ngay cả mấy bên phía Cố Thanh Uyển cũng suýt buồn nôn.

 

Loading...