BỊ BỎ RƠI TRONG LÚC CHẠY NẠN ĐÓI RÉT, TA MANG KHÔNG GIAN DẪN CẢ NHÀ SỐNG SÓT LÀM GIÀU - Chương 90: Là tiểu ôn thần báo tin cho nhà họ Cố sao? ---

Cập nhật lúc: 2026-02-08 08:50:46
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Thanh Uyển ba kẻ gốc cây, nụ môi lạnh lẽo thấu xương, khiến bọn chúng cảm thấy rợn từ tận đáy lòng.

“Đã thích trộm cắp thì hẳn là quản đôi tay . Đã , chi bằng mỗi đứa cứ bẻ gãy hai tay , cho nó nhớ đời.”

Lời thốt , chỉ ba kẻ gốc cây sợ đến mất mật mà ngay cả dân làng xem xung quanh cũng đều hít một ngụm khí lạnh, ai nấy đều Cố Thanh Uyển với ánh mắt đầy kinh hãi.

Con nhóc tay cũng tàn độc quá !

“Mẹ kiếp! Tao thách cả nhà mày cũng dám bẻ tay tao! Để xem mày !”

“Con nhóc ranh! Lông cánh còn mọc đủ mà đòi chơi trò tàn độc với bọn ? Ngươi mà dám động , cứ đợi đấy...”

Chát , ,

Một tiếng động giòn giã cắt ngang lời gã đàn ông. Diệp Tiểu Vân tay cầm đế giày, liên tiếp vả túi bụi mồm .

“Ta xem ngươi dám gì nào! Nếu bọn mày còn dám bén mảng đến nhà bà, bà sẽ liều mạng với bọn mày! Đến lúc đó, bà c.h.ế.t cũng kéo theo một đứa đệm lưng!”

Dáng vẻ đanh đá đó khiến mấy gần đó đều sợ hãi lùi phía .

Đàn bà nhà họ Cố , ai nấy đều ghê gớm đến ?

Lý chính cũng dọa cho một trận, khẽ ho một tiếng:

“Cố nha đầu, chuyện ... liệu nặng quá ?”

Cố Thanh Uyển mỉm chi:

“Lý chính thúc thấy hình phạt quá nặng ?”

Lý chính gì thêm. Người trộm nhà ông nên ông thể nặng nhẹ, nhưng bẻ gãy hai tay ...

Ông nhà họ Cố là do tiểu cô nương chủ, liền kéo nàng sang một bên.

“Nha đầu , thúc về phía cháu, nhưng nếu cháu thật sự đ.á.n.h gãy hai tay bọn chúng, khó tránh khỏi nhà bọn chúng sẽ ghi hận. Đến lúc đó nếu chúng sang đây quấy phá, mà nhà cháu ở nơi hẻo lánh thế , dân làng cứu ứng cũng kịp. Đó đều là những mầm mống tai họa đấy.”

Cố Thanh Uyển đương nhiên hiểu rõ điều đó. Nàng từ trong lấy mấy tờ giấy:

“Ồ, nếu chúng dám đến thì cứ việc.”

Lý chính còn kịp rõ đó là giấy gì thì thấy Cố Thanh Uyển bước tới mặt ba kẻ , kéo Diệp Tiểu Vân .

Nàng thụp xuống, mỉm đắc ý lắc lắc mấy tờ giấy trong tay.

“Ở đây ba tờ đơn nhận tội. Các hãy ấn dấu tay đây. Nếu các còn dám đến gây rắc rối cho nhà chúng , sẽ trực tiếp đem tờ đơn lên quan phủ, bắt các tù mục xương.”

Đáng lẽ là bốn tờ, nhưng vì nể mặt Lý chính xử lý trong làng nên nàng để ông tự giải quyết tên Triệu Đại Quân.

“À đúng , nếu nhà xảy chuyện gì bất trắc, dù bằng chứng thì cũng sẽ đổ hết lên đầu các . Các cứ thử xem .”

Ba kẻ trợn tròn mắt. Trong lòng bọn chúng vốn đang toan tính nếu con nhóc c.h.ế.t tiệt dám bẻ tay , nhất định sẽ khiến nhà họ Cố yên một ngày.

chúng thể ngờ con nhóc thâm hiểm đến thế, dùng cả đơn nhận tội để gài bẫy bọn chúng!

Vậy là bọn chúng đ.á.n.h gãy tay mà còn phép báo thù !

“Triệu Lý chính! Ông cứ con nhóc lộng hành như thế ? Ông sợ kết oán với thôn Thanh Tuyền chúng ?”

Lý chính lạnh lùng :

“Kết oán thì kết oán! Mấy thằng ranh con các dám đến làng loạn, nếu làng các vì ba cái loại rác rưởi như các kết oán với làng thì cứ việc! Các tưởng làng Mãn Thủy dễ bắt nạt lắm ?”

thế! Còn dám đe dọa khác nữa chứ, cái loại gì ! Tưởng làng Mãn Thủy chắc?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/bi-bo-roi-trong-luc-chay-nan-doi-ret-ta-mang-khong-gian-dan-ca-nha-song-sot-lam-giau/chuong-90-la-tieu-on-than-bao-tin-cho-nha-ho-co-sao.html.]

“Đến làng loạn còn già mồm, kết oán thì kết oán, ai sợ các chứ!”

Cố Thanh Uyển ngạc nhiên đám dân làng đang bừng bừng khí thế phẫn nộ . Xem khi đụng chạm đến danh dự của làng, đám vô cùng đoàn kết.

Cố Thanh Uyển chợt nhớ điều gì đó, vỗ trán một cái:

“Suýt nữa thì quên , chỉ nhà , mà còn cả đứa trẻ ở nhà bên cạnh nữa. Đêm qua chính nó mạo hiểm ném đá báo tin cho nhà , chắc hẳn các ghi hận chứ gì? Nếu đứa trẻ đó mệnh hệ gì, cũng sẽ tính hết lên đầu các đấy.”

Lời thốt khiến đám đông xôn xao một hồi.

“Cái gì? Đêm qua là tên tiểu ôn thần báo tin cho nhà họ Cố ? Gan nó cũng lớn thật đấy, sợ bọn Lưu Đại Trụ ghi thù ?”

Cố Thanh Uyển màng tới những lời bàn tán của họ, chỉ mỉm ba kẻ gốc cây.

“Cho các quyền lựa chọn, là bẻ tay ấn dấu tay ? Ừm, thôi thì cho tiện, bẻ tay .”

Cố Thanh Uyển tay cầm một khúc gậy gỗ tầm, ướm thử độ nặng, thầm nghĩ chỉ cần dùng sức một chút là thể bẻ gãy một cánh tay.

Diệp Tiểu Vân thấy liền vội vàng giật lấy khúc gậy:

“Nhi Tỷ nhi, chuyện để nương , con lùi .”

Cố Thanh Uyển Diệp Tiểu Vân với tính cách đổi ít so với đây, ánh mắt nàng ánh lên tia , hề từ chối. Cứ để nương nàng thử tay một chút, gan mới lớn hơn .

Diệp Tiểu Vân mặc dù lá gan lớn hơn ít, nhưng đến chuyện đ.á.n.h gãy tay , trong lòng vẫn vài phần sợ hãi. Tuy nhiên, nghĩ đến cảnh đám đêm qua gào thét đòi bán nhi nữ của , ánh mắt bà bỗng chốc trở nên kiên định.

Bà giơ cao khúc gỗ, nhắm thẳng cánh tay kẻ đầu tiên mà nện xuống thật mạnh.

"A, , "

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Tiếng hét t.h.ả.m thiết khiến tất thảy mặt đều rùng một cái, tự chủ mà nuốt nước bọt. Ác, quả thực quá tàn độc.

Cố Thanh Uyển lười biếng liếc một cái, ánh mắt kinh hoàng của chúng nhân, nàng lạnh lùng bồi thêm một câu: "Nương, vẫn gãy , cái nữa, dùng sức ."

Diệp Tiểu Vân đ.á.n.h xong một phát thấy tay run rẩy, lời nữ nhi thì ngẩn : "Chưa... gãy ?"

Bà nghiến răng, giơ tay dồn hết sức bình sinh, một tiếng "rắc" giòn tan vang lên ứng thanh.

Kẻ nọ đau đến mức trợn trắng mắt, trực tiếp ngất xỉu tại chỗ.

Vừa Diệp Tiểu Vân còn tràn đầy chí khí, lúc thật sự đ.á.n.h gãy một cánh tay , lòng chút khiếp sợ.

bà chợt nghĩ đến việc nhà phụ nữ trẻ con, kẻ che chở, nếu hôm nay mặt bao nhiêu thể lập uy, nhất định vẫn còn kẻ dòm ngó bọn họ.

Nghĩ đoạn, đáy mắt Diệp Tiểu Vân hiện lên một tia tàn nhẫn, bà giơ cao gậy gỗ, nhắm ngay cánh tay còn của kẻ mà nện xuống, khiến kẻ đang ngất xỉu vì đau quá mà tỉnh .

Lần lực đạo của bà đủ, nhưng vẫn gãy hẳn, thế là bồi thêm một phát nữa.

Những kẻ tiếp theo cũng chịu chung phận. Đến cuối cùng là Lưu Đại Trụ, kẻ vốn Cố Thanh Uyển đ.á.n.h gãy một tay từ đêm qua, lúc thấy mấy đường côn của Diệp Tiểu Vân thì sợ đến mức suýt chút nữa là vãi quần.

"Ta... cần nàng tới, ngươi... ngươi tới đ.á.n.h , để nàng đ.á.n.h." Biết là tránh khỏi, từ bỏ giãy dụa, chỉ mong Cố Thanh Uyển tay cho nhanh gọn lẹ, một gậy đ.á.n.h gãy cho xong chuyện.

Cố Thanh Uyển chẳng buồn để tâm đến . Diệp Tiểu Vân càng đ.á.n.h càng hăng, lúc chẳng những còn sợ hãi mà dường như còn chút... nghiện tay.

Sau khi tất cả đều đ.á.n.h gãy tay, Cố Thanh Uyển tiến lên rạch đầu ngón tay của mấy kẻ đó, ép chúng ấn dấu tay m.á.u lên giấy. Nàng những tờ khế ước đỏ rực, tỏ vẻ hài lòng thu .

Triệu lý chính sai áp giải bọn Lưu Đại Trụ trả về thôn Thanh Tuyền kế bên, giải tán đám xem náo nhiệt, đó dẫn theo mấy vị trưởng bối về phía từ đường, ở đó vẫn còn một gã Triệu Đại Quân cần thu xếp.

Cố Thanh Uyển nhận lời đảm bảo của lý chính rằng sẽ cho nàng một câu trả lời thỏa đáng, nên cũng theo xem kịch.

Chờ đến khi rời hết, nàng mới bước đến cổng sân nhà hàng xóm, cánh cửa gỗ mục nát lung lay sắp đổ, giơ tay gõ nhẹ lên đó...

 

Loading...