Bị Ép Gả Vào Núi Sâu, Khai Hoang Trồng Trọt Sống Những Ngày Sung Túc - Chương 1092: Quả Nhiên Là Một Vở Kịch Hay

Cập nhật lúc: 2026-03-12 23:15:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Đánh , ác bộc của Vương gia đ.á.n.h ."

 

Hắc T.ử xắn tay áo lên, để lộ vết thương , đó nhảy cẫng lên, chỉ Vân Xảo: "Chính là ả , đang chuyện t.ử tế với ả, tự dưng ả đ.á.n.h . Còn cái gì mà, Vương gia bọn họ từng sợ ai. Phu nhân a, phu nhân còn ở bên trong, liệu của Vương gia đ.á.n.h a!"

 

Hắc T.ử chạy đẩy cửa, một chuỗi động tác trôi chảy như mây bay nước chảy, khiến Vân Xảo bên cạnh sợ ngây .

 

Hắn dám chứ?

 

kịp để ả phản ứng, Hắc T.ử đẩy cửa .

 

Trương Giác Hạ thấy tiếng động đầu tiên của Hắc Tử, chuẩn sẵn sàng, vò tóc rối bù lên một chút, lấy m.á.u gà chuẩn sẵn , bôi loạn xạ lên mặt.

 

Trương Thu Diệp Trương Giác Hạ đ.á.n.h cho cả đau nhức, bộ dạng đó của Trương Giác Hạ, cơn tức chỗ phát tiết, cố gượng dậy, lết về phía Trương Giác Hạ.

 

Trương Giác Hạ chủ động nhích về phía ả, Trương Thu Diệp túm lấy nàng định đ.á.n.h: "Tiện nhân nhà ngươi, ngươi giả vờ cái gì. Có Vương gia chúng ở đây, còn đến lượt ngươi giả vờ ."

 

Đám Hắc T.ử và Tần Nhị Dũng đẩy cửa xông : "Phu nhân..."

 

"Tẩu t.ử..."

 

"Chủ t.ử..."

 

Trong phòng chớp mắt loạn cào cào, Trương Giác Hạ nháy mắt với đám Tần Nhị Dũng, đó liền giả vờ vô cùng yếu ớt: "Bọn họ đ.á.n.h . Vừa lời nào đ.á.n.h, các ngươi xem..."

 

Tần Nhị Dũng giành lớn: "Nguy to , Vương gia đ.á.n.h ."

 

Thẩm Lương dẫn theo Vương Khải cũng chạy tới, Thẩm Lương đẩy đám đông , t.h.ả.m trạng của Trương Giác Hạ mặt đất, khỏi nhảy dựng lên: "Vương quản sự? Chuyện đây, Vương gia các cũng quá ức h.i.ế.p ! Chuyện cửa tiệm chẳng xong, bán cho các , các còn thế nào nữa?"

 

Trương Giác Hạ chỉ Trương Thu Diệp: "Bọn họ quá đáng lắm, gặp mặt đ.á.n.h . Ngay cả một câu cũng cho ... Ta gì cũng là Cử nhân phu nhân a! Bọn họ quá ức h.i.ế.p ..."

 

Trương Thu Diệp bộ dạng của Trương Giác Hạ chọc tức: "Ngươi đừng ngậm m.á.u phun , rõ ràng là ngươi đ.á.n.h ..."

 

Thẩm Lương hừ một tiếng: "Ngươi mới ngậm m.á.u phun ? Ngươi coi chúng ! Ngươi ngươi xem, phu nhân chúng xem, ai đ.á.n.h ai , một cái là ngay."

 

Hôm nay Thúy Ngọc lâu hát kịch cả ngày nghỉ, Thẩm Lương sớm phái tung tin ngoài.

 

Cho nên hôm nay đến lâu hát, đặc biệt đông.

 

Lúc , xem náo nhiệt vây kín ba vòng trong ba vòng ngoài.

 

"Ta thấy, Diệp phu nhân thương nặng hơn."

 

"Còn cần ngươi thấy , ngươi Diệp phu nhân mặt đầy m.á.u kìa, ai cũng thấy Diệp phu nhân là hại."

 

"Thật đáng thương, Vương gia cũng quá ức h.i.ế.p . Muốn tiệm của , thì lấy tiệm của . Cớ đ.á.n.h a?"

 

Trương Thu Diệp những lời của đám , tức điên lên, chỉ : "Đám điêu dân các ngươi, còn ở đây hươu vượn, cẩn thận Vương gia chúng tống hết các ngươi đại lao."

 

"Chậc, chậc, thật là kỳ lạ, Vương gia, Vương gia, ông đây đến mòn cả tai . Vương gia các lợi hại đến , cũng vương pháp chứ? Ta hỏi ngươi, ông đây phạm điều vương pháp nào, mà ngươi đòi tống đại lao. Không , ngươi là cái thá gì chứ? Ta dù là tiểu dân ngu , cũng , Vương gia hẳn do một nữ lưu chủ chứ?"

 

Vương Khải thấy tình hình còn trong tầm kiểm soát của nữa, liền vội vàng nhỏ giọng khuyên Trương Thu Diệp: "Thu di nương, chúng vẫn nên rời sớm thì hơn!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/bi-ep-ga-vao-nui-sau-khai-hoang-trong-trot-song-nhung-ngay-sung-tuc/chuong-1092-qua-nhien-la-mot-vo-kich-hay.html.]

Trương Thu Diệp trừng mắt: "Chuyện còn xong ? Sao mà ?"

 

" mà?"

 

Người chuyện lúc nãy ha hả: "Nói , hóa cũng chỉ là một vị di nương a! Thú vị, thú vị, Vương gia bây giờ là do di nương quyết định ? Ha, ha, chuyện mà truyền đến Kinh thành, chẳng khiến rụng răng . Mọi tâm huyết kinh doanh của đương gia Vương gia là Vương Ngọc Doanh, e là đều đổ sông đổ biển hết."

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Trương Thu Diệp chỉ đó mắng: "Chuyện của Vương gia há đến lượt ngươi khua môi múa mép, thấy ngươi đúng là sống chán . Vương Khải, vả miệng cho ."

 

Vương Khải ngây đó nhúc nhích, Trương Thu Diệp trừng mắt giận dữ: "Vương Khải, lời của , ngươi ?"

 

Vương Khải đành liều mạng, trái : "Thu di nương, tiểu nhân lời. Mà là chúng tư cách, tùy tiện đ.á.n.h a! Thu di nương, tiểu nhân khuyên một câu, chúng thấy thì thu tay ! Nhân lúc chuyện còn lớn, mau ch.óng rời thôi!"

 

"Không , chuyện hôm nay Trương Giác Hạ nếu cho rõ ràng, kiên quyết ."

 

Trương Giác Hạ đỡ dậy, yên ghế, yếu ớt đáp: "Ngươi , . Cái của nếu tìm đại phu, e là tàn phế mất."

 

Trương Thu Diệp lớn tiếng hét: "Ngươi . Trương Giác Hạ, chuyện hôm nay, ngươi nếu cho rõ ràng, thì ."

 

"Các xem kìa, trong mắt Vương gia quả thực vương pháp nữa . Đánh xong, còn chịu buông tha."

 

" , các còn thế nào nữa? Ta thấy, là báo quan !"

 

", báo quan."

 

Vương Khải ở bên cạnh sợ đến mức mặt mày trắng bệch: "Thu di nương, bọn họ nếu thật sự báo quan, chỉ , mà ngài e là cũng tiêu đời. Vương gia thể dung túng cho một di nương từng đại lao ?"

 

Trương Thu Diệp lời của Vương Khải cho sợ hãi, ả chỉ mải nghĩ đến việc giúp Vương Ngọc Doanh lấy cửa tiệm, để ả bằng con mắt khác.

 

Lại bỏ qua một chuyện quan trọng như .

 

Vương Khải sự sợ hãi của Trương Thu Diệp, vội vàng nở nụ nịnh nọt, cúi đầu khom lưng với , những lời .

 

"Thẩm quản sự, chuyện hôm nay đều là hiểu lầm, hiểu lầm..."

 

Vân Xảo tức giận, chỉ Hắc T.ử với Vương Khải: "Vương quản sự, hiểu lầm cái gì, rõ ràng là bọn họ..."

 

Vương Khải trừng mắt: "Ở đây chỗ cho ngươi chuyện ? Còn mau ngậm miệng . Thẩm quản sự, nha đầu hiểu chuyện, để ngài chê ."

 

Sau đó, Vương Khải chắp tay với : "Các vị, hôm nay là của Vương gia , để các vị chê . Xin các vị nhường đường, chúng rời ngay đây."

 

"Không chứ, đ.á.n.h xong, cứ thế mà , quá đáng lắm ."

 

" ."

 

Sau khi Vương Khải một tràng lời ý , Thẩm Lương lúc mới : "Phu nhân chúng tâm thiện, mời xem kịch. Mọi xem kịch đài, hát bao a! Không thể vì chúng , mà lỡ việc xem kịch của các vị."

 

Lời của Thẩm Lương, thông minh đều hiểu, vội vàng xua tay: "Thẩm quản sự đúng. Chúng a thể phụ lòng của Diệp phu nhân. Mau lên, đều hát ."

 

Mọi dần dần tản .

 

Trương Giác Hạ chỉ chiếc ghế bên cạnh, với Trương Thu Diệp: "Đừng nữa, xuống ! Có lời gì, lúc , nếu , qua thôn sẽ còn điếm nữa ."

 

 

Loading...