Bị Ép Gả Vào Núi Sâu, Khai Hoang Trồng Trọt Sống Những Ngày Sung Túc - Chương 1099: Chuyện Vui Bất Ngờ

Cập nhật lúc: 2026-03-12 23:15:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi Cao Hứng và Trần Hiên từ Trương gia trang trở về, liền thẳng đến nhà Trương Giác Hạ. Diệp Bắc Tu tự nhiên là chiêu đãi bọn họ một trận trò, đem những lời cảm tạ thể , bộ một lượt.

 

Về phần thành ý ?

 

Càng là mười phần, để Cao Hứng và Trần Hiên ăn ngon, uống say.

 

Không Diệp Bắc Tu gì với bọn họ, ngày hôm , cả hai đều vội vã rời khỏi Thanh Phong thành.

 

Khi Trương Giác Hạ hỏi nguyên do, Diệp Bắc Tu chỉ với nàng: “Bọn họ a, kiếm bạc , tự nhiên là bỏ lỡ.”

 

Trương Giác Hạ vẫn tin Vương Ngọc Doanh cứ thế cam tâm tình nguyện rút lui, Diệp Bắc Tu bèn cạo nhẹ mũi nàng: “Nương t.ử của , nàng là tin bọn họ, là tin a!”

 

“Đương nhiên là tin , chỉ là khiến loại cảm giác chân thực. Tướng công, là ở Thanh Lan thành gặp vận may gì, gặp quan lớn ở Kinh thành chứ! Có bọn họ giúp ? Nếu thể bình tĩnh tự nhiên như ?”

 

“Nương t.ử, hỏi nàng, nàng hy vọng như ?”

 

“Loại vận may , ai mà hy vọng chứ! Có chỗ dựa bao! Chàng xem lúc Thẩm gia rời khỏi Thanh Phong thành, ai cũng dám đ.á.n.h chủ ý lên việc ăn của nhà chúng . từ khi Thẩm gia chuyển đến trang t.ử, ngay cả Thẩm Lương cũng cảm thấy còn như cá gặp nước như nữa.”

 

Diệp Bắc Tu những lời của Trương Giác Hạ, cũng từ miệng Thẩm Lương, Tần Nhị Dũng sự dễ dàng của Trương Giác Hạ trong thời gian , đau lòng ôm lấy nàng: “Nương t.ử, thời gian qua quả thực để nàng chịu khổ .”

 

Trương Giác Hạ cảm nhận ấm trong lòng Diệp Bắc Tu, nàng nghịch nghịch vạt áo của : “Nói thật, một dạo, đặc biệt rời khỏi Trương gia trang. Mang theo Bôn nhi về Diệp gia thôn, nhưng lo lắng cho , sợ nhận thư của , đồng thời, nỡ bỏ những ở Trương gia trang. Lúc đó quả thực là vô cùng mâu thuẫn. Có điều, luôn tin tưởng vững chắc, chỉ cần kiên trì vượt qua chính là thắng lợi.”

 

Trương Giác Hạ ngẩng đầu, về phía Diệp Bắc Tu: “Ta hỏi , khi nào Trương gia trang a? Ta đặc biệt cùng trở về xem một chút. Lúc đó, khi kiên trì nổi nữa, liền tự khuyên , đợi lúc Diệp Bắc Tu trở về, nhất định đưa xem một chút. Để , sự lợi hại của .”

 

“Nương t.ử của , vẫn luôn lợi hại.”

 

Diệp Bắc Tu hôn lên trán Trương Giác Hạ, sinh một loại cảm giác cả đời đều buông tay.

 

“Nương t.ử, đặc biệt tiền đồ . Ta rời xa nàng và Bôn nhi, một lựa chọn, ...”

 

Trương Giác Hạ giãy khỏi vòng tay Diệp Bắc Tu, lo lắng hỏi: “Chàng lựa chọn gì?”

 

“Nương t.ử, cho chậm vài ngày, báo cho nàng ?”

 

Khi Trương Giác Hạ còn hỏi thêm, bên ngoài bỗng chốc trở nên náo nhiệt.

 

Hai cẩn thận lắng : “Ta như là Nhậm đại ca bọn họ trở về.”

 

Diệp Bắc Tu gật đầu: “Ta tính toán thời gian, bọn họ cũng nên về . Đi, nương t.ử, chúng xem một chút.”

 

Hai khỏi cửa nhà, tiêu cục đối diện quả nhiên vây quanh nhiều nhiều .

 

Người tiêu đều là hán t.ử hào sảng, gặp mặt tự nhiên là dùng cái giọng oang oang của , chào hỏi lẫn .

 

Nhậm Tiêu Dao những vây đến mất kiên nhẫn, từ xa thấy Diệp Bắc Tu và Trương Giác Hạ, liền ở trong đám giơ tay lên: “Diệp , đại t.ử, ở đây !”

 

Nhậm Tiêu Dao chen khỏi đám , chạy chậm đến chỗ Trương Giác Hạ và Diệp Bắc Tu vài câu.

 

Trương Giác Hạ Nhậm Tiêu Dao đen gầy, chuyến tiêu Thanh Lan thành , khiến bọn họ chịu đủ khổ cực.

 

Nhậm Tiêu Dao cho là đúng: “Nam nhân mà, chịu chút khổ, chẳng là chuyện nên . Đại t.ử, chỉ đen gầy, tướng công nhà , cũng chẳng khá hơn là bao. Ngày tháng của bọn họ, còn tự tại như chúng !”

 

Hôm đó, lúc Diệp Bắc Tu tắm rửa, Trương Giác Hạ vô tình thấy vết đao thương lưng , nàng đau lòng dùng tay vuốt ve hồi lâu, nước mắt đều chảy xuống miệng vết thương.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/bi-ep-ga-vao-nui-sau-khai-hoang-trong-trot-song-nhung-ngay-sung-tuc/chuong-1099-chuyen-vui-bat-ngo.html.]

Diệp Bắc Tu dường như để Nhậm Tiêu Dao nhắc tới những chuyện , cùng một chỗ với Nhậm Tiêu Dao: “Nương t.ử, nàng kỹ xem, trắng trẻo mập mạp hơn Nhậm đại ca .”

 

“Chàng thôi ! Chàng trắng ở , mập ở . Đại t.ử, đừng để ý đến .”

 

Trương Giác Hạ thấy Mộng Hương bế Mãn Mãn sán gần: “Nhậm đại ca, mau , xem đó là ai?”

 

Mắt Nhậm Tiêu Dao chằm chằm về phía Mộng Hương dời , Trương Giác Hạ híp mắt kéo Diệp Bắc Tu chuẩn rời .

 

Nhậm Tiêu Dao gọi nàng : “Tiểu t.ử Thiên Hành , quá phúc hậu, khỏi Kinh thành, liền chạy mất dạng. Đại t.ử, hỏi , vợ Thiên Hành sinh cái gì?”

 

“Mẹ tròn con vuông!”

 

Nhậm Tiêu Dao mạnh mẽ vỗ đùi: “Thiên Hành phúc . Hôm nào nhất định Diệp gia thôn uống rượu mừng.”

 

“Đến lúc đó chúng cùng , Nhậm đại ca, khi , Mộng Hương chính là đặc biệt nhớ . Huynh bù đắp cho nàng thật a!”

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Nhậm Tiêu Dao hắc hắc, Mộng Hương thì thẹn thùng đỏ mặt.

 

Trương Giác Hạ thì kéo Diệp Bắc Tu chạy bao xa thì chạy bấy xa: “Nhậm đại ca và Mộng Hương thật sự là thú vị, hai đều bao lâu , gặp mặt còn thẹn thùng chứ!”

 

“Vậy hôm đó nương t.ử gặp , thẹn thùng ?”

 

“Ta vì thẹn thùng? Chàng chính là tướng công của a! Hôm đó nếu đông , nhất định ôm c.h.ặ.t lấy , hôn một cái.”

 

“Nương t.ử, bây giờ cũng muộn.”

 

“Chàng hổ ?”

 

Hai , nhà .

 

Lần Trương Giác Hạ quyết định buông tha Diệp Bắc Tu: “Chàng nên cho , ở Thanh Lan thành rốt cuộc cái gì? Thảo nào thương tích? Hóa việc nguy hiểm như . Ta sớm , nhà chúng thiếu bạc, cần liều mạng.”

 

“Lời nương t.ử , sớm ghi nhớ trong lòng.”

 

“Vậy thương như thế nào? Mau thành thật khai báo, bằng , nếu còn , quyết định sẽ để ý đến nữa.”

 

“Nương t.ử, đừng...”

 

Lai Hỉ chạy : “Lão gia, phu nhân, , bên ngoài đến một đám của quan phủ, là để các ngoài tiếp chỉ.”

 

“Cái ?”

 

Trương Giác Hạ tiến lên giữ c.h.ặ.t Lai Hỉ: “Ngươi lầm chứ? Bọn họ chạy nhầm chỗ ? Ngươi đem danh hiệu của lão gia cho bọn họ?”

 

“Phu nhân, chúng cái gì nên đều , bọn họ tìm nhầm chỗ. Người cũng tìm nhầm. Bọn họ Thánh thượng hạ hai đạo thánh chỉ, một đạo là cho lão gia, một đạo là cho phu nhân ngài. Lão gia, phu nhân, chúng bây giờ đây?”

 

Giọng của Lai Hỉ đều chút vững, là đang căng thẳng, bao giờ nghĩ tới, sinh thời thể quen trong cung.

 

“Lão gia, phu nhân, cái vị Đại Trần cũng tới . Ngay , ngài còn chuyện với công công tuyên chỉ nữa.”

 

Trương Giác Hạ kinh ngạc thoáng qua Diệp Bắc Tu, Diệp Bắc Tu ngược thật sự bình tĩnh: “Lai Hỉ, cần căng thẳng, cứ theo quy củ mà .”

 

Sau đó, đưa tay nắm lấy tay Trương Giác Hạ: “Phu nhân, chúng cùng tiếp chỉ !”

 

 

Loading...