Bị Ép Gả Vào Núi Sâu, Khai Hoang Trồng Trọt Sống Những Ngày Sung Túc - Chương 1113: Tin Tốt Của Ánh Nguyệt
Cập nhật lúc: 2026-03-12 23:15:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trương Giác Hạ hiểu rõ đạo lý chuyện điểm dừng: “Lão phu nhân, con mang cho chút điểm tâm đây.
Người ?
Cô nương điểm tâm , cũng quen đấy.”
Thẩm lão phu nhân Trương Giác Hạ khuyên nhủ như , trong lòng cũng còn vướng mắc nữa.
Bà cũng giống như , gặp ngoài, chuyện bên ngoài nữa.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
“Ồ, thử xem, từng gặp khi nào?”
“Cô nương chính là con gái của Lý Vân.
Con nhớ, lúc đến Diệp gia thôn chúng con, Lý Vân còn dẫn theo con bé nấu cơm cho ăn đấy!”
Thẩm lão phu nhân cẩn thận nhớ : “Hình như đúng là chuyện thật!
Bây giờ nghĩ , chuyện đến nhà con, cứ như mới xảy ngày hôm qua .”
“Lão phu nhân, ?
Cô nương tên là Đào Hoa, nay tài giỏi lắm .
Nấu ăn ngon thì , điểm tâm cũng khéo.
Cửa tiệm điểm tâm con mới mở, hiện giờ đều giao cho con bé quản lý.”
“Con như , cũng nếm thử tay nghề của cô nương , thật sự ngon như các con ?”
Trương Giác Hạ hai lời, cầm lấy một miếng điểm tâm, đưa tay lão phu nhân: “Người nếm thử xem.”
Thẩm lão phu nhân cũng khách sáo, nhận lấy điểm tâm từ tay Trương Giác Hạ, liền đưa miệng.
Sau khi nếm thử kỹ càng, bà hài lòng gật đầu: “Ừm, ngon!
Sao ăn thấy ngon hơn cả điểm tâm do nhà bếp phủ chúng nhỉ.
Nha đầu, nhớ con thích ăn điểm tâm của phủ chúng nhất mà.”
“Mỗi bên một vẻ, mỗi bên một vẻ ạ.”
Thẩm lão phu nhân trách yêu Trương Giác Hạ: “Con cũng học cách khiêm tốn đấy.”
Sau đó, bà ngó xung quanh: “Lý Vân theo con đến đây ?”
“Lão phu nhân, con trai của Lý Vân sắp thành , tẩu về Thuận Hòa huyện ạ.”
Thẩm lão phu nhân chút thất vọng: “Nó chuyện sảng khoái, thích tính cách của nó.
Vốn định thưởng cho nó chút bạc, , nha đầu, con gì cơ?
Con trai của Lý Vân sắp thành ?”
“Vâng, còn là Hoàng thượng đích ban hôn đấy ạ!”
“Tốt, thật sự là quá .
Nha đầu, con và Bắc Tu thật sự là rộng lượng, những bên cạnh đều các con nâng đỡ cả.”
“Bắc Tu , vợ chồng Dương Chí và Lý Vân là trợ thủ đắc lực của chúng con, con trai họ thông minh tài giỏi, võ nghệ cũng cao cường.
Chàng kéo bọn họ một tay.”
“Tốt, , tồi, bất kể là nào, chung sống thời gian dài, chính là chuyện lấy lòng đổi lòng.
Haizz, cho cùng, chúng đều là xuất nghèo khổ, chút lương tri trong lòng vẫn đ.á.n.h mất a!
Tốt!”
Thẩm lão phu nhân gọi Lê Hoa đến, bảo nàng lấy mười lạng bạc, giao tay Trương Giác Hạ: “Con trai Lý Vân thành , cũng chuẩn một phần bạc mọn, đến lúc đó con giúp gửi cho vợ chồng Lý Vân.”
Trương Giác Hạ nhận lấy bạc, lời tạ ơn Thẩm lão phu nhân.
Lê Hoa bước báo cho Thẩm lão phu nhân nhà bếp chuẩn xong cơm nước, hỏi các nàng khi nào thì dùng bữa.
Trương Giác Hạ khỏi cảm thán thời gian trôi qua thật nhanh: “Sao con cảm giác con mới trang t.ử thôi, đến giờ ăn trưa nhỉ?”
Thẩm lão phu nhân thì xua tay : “Mau ch.óng dọn cơm , đói đây .”
Lê Hoa xong, với Trương Giác Hạ: “Diệp phu nhân, đến đúng là khác hẳn.
Đã lâu như , đây là đầu tiên lão phu nhân đói đấy ạ!”
“Vậy thì mau dọn cơm !
Đừng để lão phu nhân đói.”
Bữa trưa phần lớn các món ăn đều chuẩn theo sở thích của Trương Giác Hạ, bất tri bất giác, Trương Giác Hạ ăn nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/bi-ep-ga-vao-nui-sau-khai-hoang-trong-trot-song-nhung-ngay-sung-tuc/chuong-1113-tin-tot-cua-anh-nguyet.html.]
“Lão phu nhân, cơm nước chỗ thật sự là quá ngon.”
“Ngon thì đến.
Ta cho con , đến, nhất định dẫn theo Bôn nhi đấy.
Ta nhớ thằng nhóc đó .”
Vừa nhắc đến Diệp Bôn, Trương Giác Hạ liên tục xua tay: “Đừng nhắc đến thằng nhóc nữa, bây giờ nghịch ngợm lắm ạ.”
Thẩm lão phu nhân nghiêm mặt : “Đang lúc nghịch ngợm, ghét bỏ nó.
Lát nữa, bảo Lê Hoa chuẩn chút đồ ăn nó thích, lúc con về thì mang cho nó.”
“Đa tạ lão phu nhân vẫn còn nhớ đến Diệp Bôn.”
“Nói gì chứ, Diệp Bôn là con của con, chắc chắn nhớ .”
Trương Giác Hạ nhớ một chuyện: “Lão phu nhân, con nhớ buổi sáng , còn một chuyện nhờ con.”
“Con , suýt nữa thì quên mất.
Nha đầu, hỏi con, dạo con dự định lên Kinh thành ?”
“Có ạ, con và Diệp Bắc Tu bàn bạc, uống xong rượu hỉ của Nhị Ngưu ở Thuận Hòa huyện, sẽ Kinh thành.”
“Vậy thì chúng xem như tìm đúng .
Thực , cũng chuyện gì lớn.
Mẹ của Thẩm Lăng Xuyên lên Kinh thành, đến chỗ chúng hỏi mấy , nhưng chúng quả thực dự định lên Kinh thành.
với thể của bà , để bà tự , ai cũng yên tâm.
Ta liền nhớ đến con, dù con và Ánh Nguyệt quan hệ cũng tồi, bà là chồng của Ánh Nguyệt, đường lên Kinh thành, cần chúng dặn dò nhiều, con cũng sẽ chăm sóc bà chu đáo.”
Thẩm lão phu nhân nhắc đến Lý Ánh Nguyệt, nàng mới nhớ , nàng lâu liên lạc với Lý Ánh Nguyệt .
Trước đó, cho dù Lý Ánh Nguyệt thư cho nàng, nàng cũng thể nhận .
“Lão phu nhân, Ánh Nguyệt vẫn khỏe chứ ạ?”
Thẩm lão phu nhân sững sờ: “Con và Ánh Nguyệt ngày thường liên lạc ?”
Trương Giác Hạ suy nghĩ một lát trong lòng, liền kể chuyện Vương gia giở trò ở giữa, giam giữ thư từ của nàng.
“Thật vô lý, đường lớn thênh thang , mấy cái trò tổn hại dùng linh nghiệm hết trò đến trò khác.
Không , thư cho lão nhị nhà , gì cũng xử lý .
Quả thực là vô pháp vô thiên .”
Trương Giác Hạ khuyên nhủ Thẩm lão phu nhân: “Lão phu nhân, ngàn vạn đừng tức giận a!
Xử lý thì dám kinh động đến Thẩm đại nhân , con và Bắc Tu là thể xử lý .”
“Ta gấp gáp, quên mất phận của con và Bắc Tu .
Ta cho con , loại , tuyệt đối nể tình .
Hắn tranh giành mối ăn với chúng ?
Vậy chúng liền liên hợp tranh giành mối ăn của , đến lúc đó để chỗ cũng xong.
Diệp gia các con, cộng thêm Trần gia, Cao gia, ừm, Thẩm gia chúng cũng tính một phần.
Ta tin, mấy nhà chúng liên hợp , còn đ.á.n.h sập .”
Trương Giác Hạ lo lắng chính là thể của Thẩm lão phu nhân: “Lão phu nhân, ý kiến của con xin tiếp thu.
Đến lúc đó, chúng con sẽ nghĩ một kế hoạch, đảm bảo để ăn hết gói mang .
Người còn cho con , dạo Ánh Nguyệt khỏe ?”
“Ánh Nguyệt , nó khỏe lắm!
Thẩm Lăng Xuyên cũng thăng chức, nó a, sinh một đứa con gái.
Mẹ chồng nó lên Kinh thành, cũng là thăm cháu gái.”
Trương Giác Hạ cảm thấy đây quả thực là một tin : “Thật sự là quá .
Đợi khi con lên Kinh thành, nhất định sẽ chuẩn đủ quà cáp, đến thăm Ánh Nguyệt thật t.ử tế.”
“Ừm, đến lúc đó cũng chuẩn một phần hậu lễ, con mang theo giúp luôn.”
Trương Giác Hạ tính toán thời gian trong lòng: “Lão phu nhân, nếu chúng con nán Thuận Hòa huyện thêm vài ngày, e là muộn nhất nửa tháng mới xuất phát, sớm nhất tính toán kỹ cũng mười ngày .
Bên phía Thẩm phu nhân, đợi ạ?”