Bị Ép Gả Vào Núi Sâu, Khai Hoang Trồng Trọt Sống Những Ngày Sung Túc - Chương 1138: Vẫn Là Phải Dựa Vào Nàng Sinh Sống

Cập nhật lúc: 2026-03-12 23:15:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trương Thu Diệp nữa lắc đầu.

 

Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, nàng kinh ngạc về phía Trương Đông Sinh.

 

Trương Đông Sinh dậy bên ngoài, tới hai bọn họ ai cũng nghĩ tới: “Trương thiếu gia, là do Vương lão gia phái tới.”

 

Trương Đông Sinh đón qua cửa nhà.

 

Trương Thu Diệp thì trốn ở trong tối, bọn họ chuyện.

 

“Trương thiếu gia, quấy rầy, bất quá, chúng cũng ngóng , Trương thiếu gia cũng chỉ giờ mới rảnh rỗi.”

 

Trương Đông Sinh vội vàng hỏi: “Ngươi việc?”

 

Người nọ từ lấy một phong thư, cung kính đưa tới trong tay Trương Đông Sinh: “Đây là thư lão gia chúng cho Trương thiếu gia. Bên trong , cũng một phong phóng thư. Lão gia chúng , lúc mua Thu di nương, cũng là vì thể trèo lên Diệp phu nhân. Đã Diệp phu nhân chào đón Thu di nương như thế, giữ nàng, cũng xác thực tác dụng gì.

 

Chi bằng cái thuận nước giong thuyền, thả Thu di nương về nhà. Lão gia chúng còn , nể mặt mũi Diệp hầu gia, bạc lúc mua Thu di nương, cũng liền so đo nữa. Bất quá, lão gia chúng cố ý giao phó, ngài là ngài, Thu di nương là Thu di nương, vẫn vui lòng kết giao bằng hữu với ngài. Hy vọng ngài chê đầy mùi tiền.”

 

“Không dám!”

 

Sau khi Trương Đông Sinh tiễn Vương gia , liền gọi Trương Thu Diệp .

 

Hắn Trương Thu Diệp một cái, ý chính là, lời , tỷ , tỷ xác thực ở Vương gia còn giá trị lợi dụng.

 

Hốc mắt Trương Thu Diệp cũng đỏ lên, nàng mặc dù sớm đoán chân tướng, nhưng lời từ trong miệng khác , trong lòng nàng vẫn khó chịu.

 

Nàng run rẩy mở phong thư , thấy bên trong chỉ phóng thư của , nàng vẫn là chút thất vọng.

 

Nàng nghĩ là, Vương gia nhiều bạc như , nàng ở Vương gia công lao, cũng khổ lao a!

 

Cứ như đuổi .

 

Trương Đông Sinh thấu tâm sự của nàng : “Vương Ngọc Doanh so với Lý phu nhân. Trong mắt chỉ bạc, lời , tỷ cũng , Vương gia hướng tỷ đòi bạc chuộc lúc , cũng là mặt mũi bằng trời .”

 

“Ta . Đông Sinh, , lúc nếu là từ Lý gia , sẽ thế nào?”

 

Trương Đông Sinh nàng một cái: “Lý phu nhân trạch tâm nhân hậu, đối với tỷ và hài t.ử đều sai . Bất quá, nhị tỷ, tỷ nghĩ tới , lúc nếu tỷ đoạt hôn sự của đại tỷ, tỷ sẽ như thế nào ?”

 

Trương Thu Diệp run rẩy hai tay, lắc đầu: “Ta .”

 

“Cho nên, khuyên nhị tỷ đừng nghĩ những cái . Trên đời bán t.h.u.ố.c hối hận, chính là . Tỷ cũng còn nhỏ, việc , tỷ liền hối hận, lúc cũng nên . , liền gánh chịu. Chuyện , tỷ thể suy nghĩ thật kỹ. Hiện tại cũng chỉ phần công việc thích hợp tỷ, đương nhiên, tỷ thể bỏ xuống giá t.ử, giúp những thư sinh giặt y sam, cũng để ý.”

 

Trương Thu Diệp vội vàng lắc đầu: “Đừng, Đông Sinh, .”

 

“Ngày mai vặn hưu mộc, tỷ cùng gặp Thẩm quản sự.”

 

Thẩm Lương sớm nhận lời của Diệp Bắc Tu, thấy Trương Đông Sinh nhiệt tình.

 

Nghe xong lời của Trương Đông Sinh, hai lời liền đáp ứng.

 

“Hay là, chúng xưởng thủ công xem. Như , nhị tỷ ngươi thể chọn cái thích hợp .”

 

Trương Đông Sinh tự nhiên là cầu còn , và Trương Thu Diệp cùng lên xe ngựa của Thẩm Lương.

 

Thẩm Lương và Trương Đông Sinh chuyện phiếm: “Hầu gia và phu nhân hẳn là tới Kinh thành chứ?”

 

“Hẳn là sai biệt lắm. Đại tỷ và đại tỷ phu của ở trong thôn đặc biệt hoan nghênh. Chỉ sợ trong thôn cưỡng ép giữ bọn họ .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/bi-ep-ga-vao-nui-sau-khai-hoang-trong-trot-song-nhung-ngay-sung-tuc/chuong-1138-van-la-phai-dua-vao-nang-sinh-song.html.]

Thẩm Lương : “Cũng đúng a! Bọn họ cũng là lâu trở về. Trở về, liền do bọn họ.”

 

Sau khi đến xưởng thủ công, Trương Đông Sinh theo , Thẩm Lương mang theo Trương Thu Diệp .

 

Trương Thu Diệp quản sự xưởng, đối với Thẩm Lương bộ dạng nịnh nọt, trong lòng tuy phục, nhưng thể gì.

 

Bởi vì nàng cũng là mới, quản sự xưởng giúp đỡ nàng chọn một ít châm tuyến hoạt đơn giản nhất, tận mắt nàng , một cái, quản sự mới gật đầu: “Được, ngươi thể mang về nhà . Làm xong, đưa tới là . Bất quá, chúng , nếu là hợp cách, cũng tính tiền công.”

 

Trương Thu Diệp hỏi một câu: “Làm xong một cái như , bao nhiêu tiền?”

 

“Hai văn tiền một cái. Ngươi bây giờ là mới, thể chậm một chút. Chờ quen thuộc, một ngày thể bốn năm mươi cái. Dù , bên phía chúng , tú nương một tháng ở trong xưởng kiếm một lượng bạc nhiều vô kể.”

 

Trương Thu Diệp cũng lựa chọn nào khác, mang theo hàng chuẩn về nhà.

 

Quản sự xưởng cho Thẩm Lương: “Thẩm quản sự ngài bận rộn như , chờ Trương cô nương đến lấy việc, để nàng tự đến là . Dù , giữa chúng cũng quen thuộc .”

 

Thẩm Lương đầu về phía Trương Đông Sinh, ý chính là để cầm chủ ý.

 

Trương Đông Sinh cảm thấy chuyện Trương Thu Diệp và nương , Trương Giác Hạ cho dù đời để ý tới bọn họ nữa, cũng oán ngôn.

 

Huống chi hiện tại, Diệp gia từ xuống , đối với đều cung kính thừa.

 

Thẩm Lương kỳ thật là Trương Thu Diệp, bộ dạng ghét bỏ mặt, giấu đều giấu , nhưng vẫn là vì mặt mũi của , giúp việc.

 

Chuyện nhỏ , xác thực đáng để Thẩm Lương một chuyến.

 

Trương Đông Sinh gật đầu: “Được , chờ , cùng nhị tỷ tới. Chờ nhị tỷ quen thuộc, để tỷ tự tới.”

 

Thẩm Lương hỏi Trương Đông Sinh: “Có đưa các trở về ?”

 

Trương Đông Sinh cự tuyệt: “Thẩm quản sự, nhà của ở ngay phía xa. Ta và nhị tỷ bộ trở về là !”

 

Thẩm Lương chỉ chỉ, tay nải mặt Trương Thu Diệp, Trương Đông Sinh vỗ vỗ l.ồ.ng n.g.ự.c của : “Thẩm quản sự, tay nải nhỏ như cũng khó .”

 

Thẩm Lương cũng cưỡng cầu, hôm nay nếu nhận lời của Diệp Bắc Tu, mới sẽ chạy chuyến .

 

Hắn đối với vị từng là Thu di nương , cũng phiền cực kỳ.

 

Hắn liền hướng về phía Trương Đông Sinh chắp tay thi lễ: “Trương thiếu gia, xác thực còn chuyện quan trọng hơn bận rộn, cáo từ . Lão gia chúng lúc cửa, cố ý giao phó . Trương thiếu gia, việc cứ việc mở miệng.”

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

“Ta , Thẩm quản sự thong thả.”

 

Thẩm Lương , Trương Thu Diệp hỏi Trương Đông Sinh: “Trương Giác Hạ đem chuyện ăn lớn như của nhà , đều giao cho quản lý?”

 

“Ừ.”

 

“Vậy tâm nàng ngược là lớn. Liền sợ đều nuốt mất.”

 

“Đại tỷ , dùng thì nghi ngờ , nghi thì dùng . Hôm nay tỷ mang về những vật , quản sự xưởng đòi tiền thế chấp của tỷ ?”

 

Trương Thu Diệp lắc đầu: “Những vật , còn tiền thế chấp?”

 

“Nếu thì , những thứ đều là đồ vật quý giá. Nhị tỷ để tâm một chút, đừng ỷ sự tín nhiệm của khác, mà lung tung ứng phó.”

 

“Ta .”

 

Trương Thu Diệp vẫn là chút cam lòng: “Đông Sinh, tỷ hỏi , bản lĩnh kiếm bạc của Trương Giác Hạ, tại khi thành chúng cũng ?”

 

 

Loading...