Bị Ép Gả Vào Núi Sâu, Khai Hoang Trồng Trọt Sống Những Ngày Sung Túc - Chương 384: Tình Cờ Gặp Tần Nhị Dũng
Cập nhật lúc: 2026-03-11 23:13:01
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hốc mắt Tần Nhị Dũng đỏ lên, từ khi Diệp Bắc Tu đuổi khỏi nhà, liền từng nghĩ tới, sẽ ngày trong cửa tiệm uống .
Nghĩ cũng đúng, , mỗi tới, Đinh Mãn đều sẽ pha cho một chén , đợi uống đủ , mới việc.
Cơm nước cũng giải quyết ở trong xưởng, đến giờ cơm, gặp thì ăn đó.
Những ngày tháng đó, khi nhớ , cứ tưởng là mơ.
Trương Giác Hạ suy nghĩ của Tần Nhị Dũng, nhưng hiện tại trầm như , cảm thấy đổi ít.
Tuy nhiên, nàng vẫn , gần đây sống thế nào?
“Sao bán phỉ tạo ? Buôn bán thế nào?”
Tần Nhị Dũng khó xử xoa xoa tay: “Bắc Tu ca cho theo hai nữa, Ngọc Lan thai, cũng thể ngày ngày ở nhà rảnh rỗi, miệng ăn núi lở !
Thế là, liền nghĩ cách kiếm tiền.
Tẩu t.ử, thật, theo hai , cứ cảm thấy bạc đến quá dễ dàng.
khi thật sự để tự ngoài kiếm bạc, là cái gì cũng dễ dàng.
Đệ theo hai cũng coi như là hưởng phúc , những việc nặng nhọc , cũng nổi.
Vừa vặn, gặp Lưu Đại Long bán phỉ tạo phố, liền động tâm tư, lấy một ít từ chỗ , bán phố.”
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
“Lưu Đại Long bằng lòng chia phỉ tạo cho ?”
“Bằng lòng chứ! Lúc chuyện với , hai lời, liền để bán .
Thậm chí ngay cả tiền vốn cũng bắt bỏ , bán một cục, kết toán tiền một cục cho .”
“Không ngờ tâm Lưu Đại Long còn khá rộng lượng!”
“Hắn những phỉ tạo , giá thấp nhất tẩu đưa cho , cũng là hưởng ké hào quang của tẩu.
Hắn còn , dựa giao tình của và hai , phát đạt là chuyện sớm muộn.”
Lúc Tần Nhị Dũng lời , cố ý ngẩng đầu phản ứng của Trương Giác Hạ, thấy nàng thần sắc như thường, liền cũng yên tâm.
Trương Giác Hạ tiếp lời tiếp: “Thân thể Ngọc Lan thế nào?”
“Rất , chỉ là đợt , nôn nghén dữ dội, tìm lang trung xem , là phản ứng bình thường.”
“Vậy thì !”
Trong phòng yên tĩnh trở , hai đều chuyện nữa.
Trong lòng Tần Nhị Dũng mong chờ, Trương Giác Hạ thể lời giữ .
nhớ tới lời Ngọc Lan : “Chàng dựa cái gì cho rằng, Bắc Tu ca và tẩu t.ử sẽ mời và trở về?
Nói thật, Tần Nhị Dũng, chuyện nãi nãi , thật sự đủ khiến ghê tởm.
Bắc Tu ca và tẩu t.ử cho dù độ lượng dung đến , cũng thể tha thứ cho chúng .
Tần Nhị Dũng, nếu còn là nam nhân, chuyện đừng mong chờ nữa.
Ngày tháng , nãi nãi trân trọng, đáng đời bà chính là cái mệnh sống khổ sở.
Mắt thấy, bạc chúng tích cóp đủ xây nhà mới , thì , vẫn là cứ rúc trong cái nhà đất !”
“Cái đó tẩu t.ử, nếu việc gì, việc đây.”
Trương Giác Hạ gật đầu: “Ngọc Lan đang mang thai, chăm sóc cô cho , đừng để cô quá lao lực.”
“Đệ , tẩu t.ử.”
Tần Nhị Dũng xa , Lý Hỉ tới bên cạnh Trương Giác Hạ: “Thật , Nhị Dũng tệ!
Cậu cũng phạm gì, thấy chi bằng, để trở .
Nói thật, ở bên ngoài kiếm mấy đồng tiền đó, quả thực dễ.
Ta còn già hơn .”
Trương Giác Hạ gì.
Lý Hỉ cũng thức thời ngậm miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/bi-ep-ga-vao-nui-sau-khai-hoang-trong-trot-song-nhung-ngay-sung-tuc/chuong-384-tinh-co-gap-tan-nhi-dung.html.]
Trương Giác Hạ chạy chút mệt , cộng thêm hôm qua uống nhiều rượu, đầu vẫn nặng, liền về phòng ngủ bù một lát.
Nàng còn mấy bước, bà t.ử nhà Diêu chưởng quầy tới mời : “Chưởng quầy của chúng , mời ngài qua ăn cơm trưa.”
Trương Giác Hạ nghĩ nghĩ, liền theo bà t.ử đến nhà Diêu chưởng quầy.
“Muội chỉ cần đến trấn , là ăn chực uống chực ở nhà tỷ, lắm a?”
Diêu chưởng quầy căn bản để ý đến lời của nàng, ngay cả đầu cũng ngẩng lên: “Đây là nhà , gì mà , để ai tới thì để đó tới.
Ta cho , đừng nhiều chuyện như , cho dù ngày ngày ăn cơm ở nhà , chỉ cần vui lòng, là .”
“Diêu chưởng quầy bá khí! Sau , chỉ cần nịnh nọt tỷ cho , là cơm ăn .”
“Đừng mấy lời vô nghĩa đó, chuyện hôm nay, cách gì?”
Trương Giác Hạ gắp một miếng thịt bỏ miệng: “Đương nhiên là giá cả thích hợp, chúng liền thu mua.”
“Hôm nay những mảnh đất đó, cứ cảm thấy chút chắc chắn.”
“Việc do mà, đợi thêm chút nữa! Chúng cứ kiên nhẫn, đợi tin tức của Chu chưởng quầy !”
“Chỉ thể như thôi.”.
Nói về Chu chưởng quầy, vội vội vàng vàng chạy đến nhà Lưu Đạt, Lưu Đạt thấy tới là Chu chưởng quầy, vội vàng bỏ việc trong tay xuống, đón tiếp: “Chu , thế nào?”
Chu chưởng quầy quanh bốn phía: “Chúng nhà .”
“Được!”
Trong phòng chỉ hai Lưu Đạt và Chu chưởng quầy, Lưu Đạt đặc biệt dặn dò nương t.ử , bảo bà canh chừng ở cửa.
“Chu , lời gì cứ !”
Chu chưởng quầy cũng giấu giếm, trực tiếp đem lời Trương Giác Hạ , chuyển lời nguyên văn cho Lưu Đạt.
“Lưu lão , chúng giao tình nhiều năm , suy nghĩ kỹ xem, chuyện của đứa nhỏ, rốt cuộc là khâu nào xảy vấn đề.
Theo lý mà , loại chuyện cũng là ngươi tình nguyện.
Cậu bỏ bạc, bọn họ giao , huống chi, bạc đưa quả thực ít, chúng cho dù chỗ môi giới, mua một nha đầu mới tốn bao nhiêu bạc.”
Lưu Đạt ảo não tự tát má của một cái: “Chu a, đây thật sự là tai bay vạ gió a!
Vốn dĩ, và nương t.ử thương lượng cũng là ý , mua một nha đầu từ chỗ môi giới, đợi đứa con trai hồn của tắt thở.
Chỉ cần nha đầu ở Lưu gia an phận thủ thường, chúng tự nhiên coi nó như con gái ruột mà đối đãi.
Nếu nó thật sự giữ , cũng là con trai phúc, chúng cũng sẽ chuẩn một phần của hồi môn, để nó gả chồng.”
“Vậy sự việc thành cái dạng ?”
“Đều là do tên Lưu Hoành cùng tộc của , cậy con trai đỗ Tú tài, nhất quyết con dâu nhà họ Lưu thể xuất quá thấp.
Nha đầu mua về xứng với con trai , giúp dắt mối nha đầu Cẩm tỷ nhi nhà họ Vương .
Đây gây chuyện .”
Chu chưởng quầy bừng tỉnh đại ngộ: “Lưu lão , đây là nhà tính kế a!”
Lưu Đạt tát má trái của một cái: “Ta đáng đời a, ! Chu , còn chuyện tức hơn nữa cơ!
Ta tìm Lưu Hoành lý luận chuyện , trở mặt nhận .
Hắn đáng đời, con trai vốn cái mệnh cưới vợ đó, xem?
Hắn đây là bắt nạt quá đáng .”
“Lưu lão , chuyện thể cứ tính như , cứng rắn lên.”
Lưu Đạt xì : “Chu , cứng rắn thế nào a! Con trai là Tú tài, ...”
Chu chưởng quầy mạnh mẽ vỗ bàn, lên: “Lưu lão , chuyện kiên quyết thể bỏ qua.
Cậu xuất phát từ mục đích gì, dắt mối nha đầu nhà họ Vương ?”
Lưu Đạt lắc đầu: “Chuyện từng nghĩ tới, chẳng lẽ vì, con dâu nhà họ Lưu chúng phận thể quá thấp ?”