Bị Ép Gả Vào Núi Sâu, Khai Hoang Trồng Trọt Sống Những Ngày Sung Túc - Chương 388: Khách Hàng Lớn

Cập nhật lúc: 2026-03-11 23:13:05
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Diệp Bắc Tu và Lý Đông mời những thương khách từ Thanh Lăng thành trong tiệm.

 

Lý Hỉ tuy bận đến mồ hôi đầm đìa, nhưng vẫn rút để tiếp đãi những khách hàng lớn .

 

Đinh Mãn mắt , thế vị trí của Lý Hỉ, cùng một tiểu nhị mới ngoài tiếp đãi những khách hàng đang xếp hàng.

 

Cao chưởng quầy từ lúc ở Thanh Lăng thành để ý đến chiếc hà bao mà Lý Đông mang , ông để lộ vẻ gì, quan sát đám qua trong tiệm, đôi mắt ngừng đảo quanh.

 

Lý Đông giới thiệu Lý Hỉ cho họ: “Đây là Lý chưởng quầy của Thịnh Hạ tú phường, các vị chuyện gì hiểu, cứ hỏi .

 

còn chút việc, sẽ về ngay.”

 

Lý Đông và Diệp Bắc Tu rút lui, nhanh ch.óng đến hậu viện.

 

Trương Giác Hạ đợi họ ở phòng khách: “Lý đại ca, mau xem chuyện gì !”

 

Lý Đông bưng chén lên, uống ừng ực: “Khát c.h.ế.t , , t.ử, bên ngoài chuyện gì ?

 

Cũng quá đúng lúc ! Bọn họ , sắp dẫn khách hàng đến …”

 

“Chắc là !”

 

“Lý đại ca, mau xem những ?”

 

“Để tướng công của , để nghỉ một lát, ở cùng đám , chuyện đến mức cổ họng cũng đau.”

 

Diệp Bắc Tu vội : “Ta cũng là ở bàn ăn họ , Lý đại ca mang hà bao của chúng đến Thanh Lăng thành bán.

 

Bọn họ đều ưng ý, liền bắt đầu với Lý đại ca.

 

Thế là, lúc Lý đại ca về, họ liền cùng Lý đại ca đến Kim Thủy trấn của chúng .”

 

Lý Đông uống ba chén nước, miệng cuối cùng cũng khô nữa, lúc mới : “Chủ yếu là hà bao mang bán quá chạy.

 

Còn phỉ tạo, hương di t.ử, mấy thứ dầu, sữa trong chai lọ cũng bán .

 

Những thương khách , chắc chắn thấy cơ hội kinh doanh, mới xưng gọi với , đợi lúc về, họ liền đề nghị cùng đến Kim Thủy trấn.”

 

Trương Giác Hạ những thể đến, đều là công của Lý Đông.

 

“Lý đại ca, cảm ơn !”

 

“Đại t.ử, khách sáo quá, những mua đồ của , cũng cho hoa hồng.

 

Ta nhận bạc , đừng cảm ơn qua nữa.”

 

“Vẫn cảm ơn! Đi, chúng tiệm phía xem , đừng để họ đợi sốt ruột.”

 

Sau khi Trương Giác Hạ , Lý Hỉ giới thiệu với họ: “Các vị chưởng quầy, vị chính là đông gia của chúng , Trương Giác Hạ.”

 

“Đông gia của các ngươi là nữ nhân?”

 

“Không , Lý chưởng quầy ngài với chúng !”

 

“Trưa nay Diệp tú tài cùng chúng ăn cơm, Lý chưởng quầy là đông gia của Tú Tài tú phường ?”

 

Lý Hỉ giải thích: “Diệp tú tài cũng là đông gia của chúng , vị Trương đông gia là thái thái của Diệp tú tài.

 

Việc kinh doanh của nhà chúng , phần lớn đều do vị Trương đông gia chủ.”

 

“Ồ, hiểu , tú phường dù cũng là kinh doanh của phụ nữ, đông gia là nữ nhân, cũng gì lạ.”

 

, Trương đông gia, mau . Lý chưởng quầy của các vị , sẽ dẫn chúng xem kỹ kiểu dáng hà bao, chúng khi nào đây!”

 

Trương Giác Hạ xua tay, hiệu họ đừng nữa: “Kiểu dáng hà bao, lát nữa sẽ cho mang qua, đảm bảo để các vị xem cho !”

 

“Được, ngờ nữ đông gia cũng sảng khoái như ! Còn một chuyện nữa, nhà các vị cũng sản xuất phỉ tạo ?”

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

, tiệm đó ở Thuận Hòa huyện, các vị, thế , các vị cứ chọn hà bao và đồ thêu , để thợ thêu của chúng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/bi-ep-ga-vao-nui-sau-khai-hoang-trong-trot-song-nhung-ngay-sung-tuc/chuong-388-khach-hang-lon.html.]

Chúng đến Thuận Hòa huyện, đặt phỉ tạo ?”

 

“Được, chúng từ Thanh Lăng thành đến, chính là tràn đầy thành ý, việc đều theo sự sắp xếp của Trương đông gia.”

 

Lý Hỉ nhận hiệu lệnh của Trương Giác Hạ, từ xưởng mang đến ít hà bao thành, những cầm tay xem xét.

 

Tuy đều là những kẻ thô kệch, nhưng ăn buôn bán của phụ nữ, một vài chi tiết nhỏ, họ cũng đều hiểu.

 

Hơn mười vây quanh Trương Giác Hạ hỏi đông hỏi tây, Trương Giác Hạ luôn giữ vẻ mặt tươi , lượt giải đáp cho họ.

 

“Đồ thì là đồ , chỉ là giá cả thế nào? Trương đông gia, cô đưa đủ thành ý đấy!”

 

“Các vị yên tâm, tú phường của chúng nay đều là già trẻ lừa, chỉ giá cả hợp lý, chất lượng chúng cũng đảm bảo cho các vị.

 

Các vị xem, phàm là đồ do Thịnh Hạ tú phường chúng , đó đều thêu ký hiệu của chúng .”

 

Những xem xét kỹ lưỡng: “ thật!”

 

“Cái ? Triệu Phúc Dân cũng là từng trải, Trương đông gia, cô đừng nhiều lời vô nghĩa nữa, cô cứ giá !

 

Chỉ cần giá cả hợp lý, Triệu Phúc Dân đặt hai nghìn cái hà bao, thế nào? Đủ thành ý ?”

 

Trương Giác Hạ trong lòng suy tính một lát: “Giá hà bao của chúng nay đều là một giá, về chất lượng nhất định đảm bảo cho các vị, ?”

 

Triệu Phúc Dân ý của Trương Giác Hạ, ném chiếc hà bao trong tay xuống: “Trước khi đến tú phường của cô, cũng hỏi thăm trấn .

 

Trên trấn cũng chỉ một nhà cô tú phường, chúng nhiều như , nhiều hà bao của cô như , cô giá cả một văn tiền cũng bớt, là ý gì?

 

Đây là coi thường chúng , hừ, mối ăn nữa.”

 

Triệu Phúc Dân phất tay áo, tức giận đùng đùng khỏi tiệm.

 

Mười mấy thương khách còn , đều động đậy.

 

Cao chưởng quầy nay đều ăn hàng cao cấp, hài lòng với hà bao của nhà Trương Giác Hạ, ông : “Hà bao dùng chất liệu cực , tay nghề thêu thùa cao siêu, năm trăm văn là đáng giá.

 

Nói thật, chúng mang về Thanh Lăng thành, ba lăm lạng bạc, cũng tuyệt đối bán.”

 

“Lão Cao, lời sai, việc kinh doanh của chúng , trong lòng tự .

 

, mấy chục cái hà bao nhập từ chỗ Lý chưởng quầy, bán chạy.”

 

“Ta cũng thấy lão Cao sai, đến Kim Thủy trấn , còn nhắm đến việc kinh doanh phỉ tạo nữa!

 

Thế , hà bao đặt năm trăm cái, kiểu dáng gì đó, lát nữa sẽ chọn kỹ , lúc các vị , cứ theo kiểu dáng chọn, ?”

 

“Được, vấn đề gì! Các vị cứ bàn bạc thêm về kiểu dáng và lượng cụ thể, quyết định xong thì tìm Lý chưởng quầy đăng ký.

 

Tướng công của đặt cơm ở t.ửu lâu, chúng đặt xong sẽ đến t.ửu lâu uống rượu.”

 

Cao chưởng quầy là đầu tiên : “Trương đông gia, rượu hôm nay xin miễn ! Trưa uống nhiều quá , các e là đều uống nổi nữa.

 

Ngày mai đợi chúng đến Thuận Hòa huyện, cô chủ ?”

 

“Được!”

 

Trương Giác Hạ sảng khoái đồng ý.

 

Cao chưởng quầy thấy Trương Giác Hạ sảng khoái như , trong lòng tán thưởng cô.

 

Ông gọi Trương Giác Hạ sang một bên, vài lời hề qua suy nghĩ, cứ thế tuôn một tràng.

 

“Cái tên Triệu Phúc Dân thì cứ ! Trương đông gia cô cần để trong lòng.

 

Con gì, ăn cũng đàng hoàng.

 

Nói thật, mấy vị đây, họ đặt hàng của cô, đảm bảo là tiền trao cháo múc.

 

Còn Triệu Phúc Dân, thì chắc .”

 

 

Loading...