Bị Ép Gả Vào Núi Sâu, Khai Hoang Trồng Trọt Sống Những Ngày Sung Túc - Chương 456: Ta Không Chiều Thói Hư Tật Xấu Của Ngươi Đâu

Cập nhật lúc: 2026-03-12 10:40:32
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trương Giác Hạ vung tay tát thẳng mặt Phương Lan một cái, đ.á.n.h cho Phương Lan lảo đảo.

 

Lâm Viễn những lời của Phương Lan cũng tức giận thôi, nắm đ.ấ.m chuẩn sẵn sàng, chỉ chờ chủ nhân nhà lệnh.

 

Phương Lan khó tin về phía Trương Giác Hạ, kịp để bà phản ứng , Trương Giác Hạ tát thêm một cái bên mặt còn của bà .

 

“Ta cho bà , chiều thói hư tật của bà , những chuyện thì đừng mở miệng. Bà tưởng con trai bà là nhân vật tựa thiên tiên chắc, nhưng trong lòng , chẳng là cái thá gì cả. Sau , còn dám ăn hàm hồ mặt nữa, gặp bà nào đ.á.n.h đó.”

 

Hai bên má của Phương Lan đều đ.á.n.h đau rát, bà quả thực là sợ , hoảng hốt lùi mấy bước.

 

Thấy Trương Giác Hạ ngang qua , bà cũng né tránh lấm lét, dám hé răng nửa lời.

 

Lưu Hoành từ t.ửu lâu phía xa bước , vặn thấy Phương Lan đ.á.n.h, Chu Cửu bên cạnh đến ngây : “Đại ca, tẩu t.ử đ.á.n.h kìa, cần qua giúp một tay .”

 

Lưu Hoành mất kiên nhẫn đáp một câu: “Giúp cái gì mà giúp, thấy bà cái gì , nếu là , cũng sẽ động thủ. là đồ đáng đòn, ngày nào cũng thừa sức trâu, lăn lộn như thế mà vẫn còn thời gian đường gây chuyện thị phi.”

 

Chu Cửu chút cam lòng: “Đại ca, chúng cứ trơ mắt tẩu t.ử đ.á.n.h như .”

 

“Chứ còn thế nào nữa, , nếu rảnh rỗi quá thì trả hai mươi lượng bạc ứng cho .”

 

Chu Cửu ngoan ngoãn ngay lập tức, ôm c.h.ặ.t hà bao n.g.ự.c: “Đại ca, sai , ế vợ nhiều năm , cứ để cưới vợ mà!”

 

Trương Giác Hạ hầm hầm tức giận trở về nhà, Diêu chưởng quầy đang dặn dò Diệp Tố Vân chuyện gì đó, thấy nàng trở về, sắc mặt , vội vàng quan tâm hỏi: “Đây là xảy chuyện gì ? Lúc vẫn còn đang vui vẻ .”

 

“Gặp một con ch.ó dữ cản đường.”

 

Diệp Tố Vân cũng sợ hãi: “Tẩu t.ử, tẩu chứ, con ch.ó đó , đ.á.n.h c.h.ế.t .”

 

“Ta thì chuyện gì , chẳng qua là tốn chút sức lực thôi.”

 

Diêu chưởng quầy ẩn ý trong lời của Trương Giác Hạ, thấy Lâm Viễn ôm trong n.g.ự.c nhiều đồ ăn ngon như , vội vàng bảo đặt lên bàn.

 

“Tố Vân, mau tới nếm thử xem, vẫn là tẩu t.ử của , mang về cho chúng bao nhiêu là đồ ngon.”

 

Diệp Tố Vân bỏ dở công việc trong tay, cùng Diêu chưởng quầy ăn uống.

 

Đợi Trương Giác Hạ nguôi ngoai đôi chút, Diêu chưởng quầy lúc mới huých huých nàng: “Được , cứ ở cùng chúng một lát, ban cho chúng một khuôn mặt vui vẻ !”

 

Khóe miệng Trương Giác Hạ nhếch lên, bày một nụ : “Thế nào?”

 

“Ừm, thế còn tạm .”

 

Diệp Tố Vân hỏi thăm tình hình của Diệp Bắc Tu, lời cảm tạ với nàng: “Tẩu t.ử, tẩu suy nghĩ thật chu đáo, Thanh Phong thành một chuyến, còn mang quà về cho mỗi chúng .”

 

Trương Giác Hạ vài câu khách sáo, hỏi thăm tình hình trong nhà , Diệp Tố Vân nhất nhất trả lời.

 

Nói xong chuyện nhà, trong lòng Diệp Tố Vân hiểu chuyện, tẩu t.ử nhà từ huyện thành đến trấn , chắc chắn là việc khác bận rộn, nàng liền tìm một lý do, việc của .

 

Diêu chưởng quầy bóng lưng Diệp Tố Vân, với Trương Giác Hạ: “Tiểu cô t.ử của mắt , thật, lúc nhận con bé đồ , hơn phân nửa lý do là nể mặt . mà, thời gian chung đụng lâu , đối với Tố Vân càng ngày càng hài lòng.”

 

“Đó là đương nhiên, lúc cũng là trúng điểm của , tìm cho một lối thoát . Nếu , con gái chỉ trông cậy việc lấy chồng, nhưng chuyện , hai mắt mù mịt, gả cho quỷ, còn từ từ phân biệt. Muội tay nghề , sẽ cần sợ hãi những thứ đó nữa, cho dù lấy chồng, ngày tháng trôi qua như ý, cũng dũng khí để rời .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/bi-ep-ga-vao-nui-sau-khai-hoang-trong-trot-song-nhung-ngay-sung-tuc/chuong-456-ta-khong-chieu-thoi-hu-tat-xau-cua-nguoi-dau.html.]

“Lời của quả thực sai, nhưng mà, dựa theo tình hình hiện tại của Tố Vân, nhà chồng chỉ thể bằng con mắt kính trọng hơn thôi.”

 

“Vậy là .”

 

Diêu chưởng quầy lúc mới nhớ hỏi Trương Giác Hạ, rốt cuộc xảy chuyện gì.

 

Trương Giác Hạ tức tối kể chuyện.

 

Diêu chưởng quầy cũng tức giận đập bàn: “Mụ Phương Lan càng ngày càng quá đáng, đáng đ.á.n.h, nếu là , đ.á.n.h nát cái miệng của bà .”

 

Trương Giác Hạ sang an ủi Diêu chưởng quầy.

 

Từng trận tiếng gõ cửa truyền trong nhà, Diêu chưởng quầy lấy lạ: “Trời tối đen như mực thế , ai nhỉ?”

 

Bà t.ử bước báo cáo: “Chưởng quầy, Lý gia phái đến đón Diệp thái thái, là Lý phu nhân mời ngài đến phủ trò chuyện.”

 

Trương Giác Hạ chỉ mũi hỏi: “Tìm ?”

 

“Vâng ạ.”

 

Lúc Lý quản gia dẫn nhà, ông cung kính hành lễ với Trương Giác Hạ và Diêu chưởng quầy: “Thật ngại quá, Diêu chưởng quầy, Diệp thái thái, phu nhân nhà Diệp thái thái đến trấn, đón ngài đến phủ trò chuyện.”

 

Trương Giác Hạ trong lòng thắc mắc, lẽ nào Tiền Ngọc Lâm chuyện gì khẩn cấp ?

 

Cứ mời nàng qua chuyện giữa đêm hôm khuya khoắt thế .

 

Diêu chưởng quầy cẩn thận tra hỏi Lý quản gia vài câu, lúc mới yên tâm để Trương Giác Hạ lên xe ngựa: “Ta để cửa cho , cố gắng về ngủ nhé. Lý gia dù cũng là nhà cao cửa rộng, ở đó thể sẽ tự nhiên.”

 

“Ta .”

 

Lâm Viễn cũng yên tâm, nằng nặc đòi theo xe ngựa của Trương Giác Hạ, Trương Giác Hạ cũng mặc kệ, dù cũng là đêm hôm khuya khoắt, lỡ như chuyện gì ngoài ý thì !

 

Đến cổng lớn Lý phủ, Tiền Ngọc Lâm đợi Trương Giác Hạ ở đó, bà thấy Trương Giác Hạ, liền lên tiếng xin : “Giác Hạ, thẩm nương cậy lớn , đêm hôm khuya khoắt còn hành hạ cháu thế .”

 

Trương Giác Hạ thấy Tiền Ngọc Lâm, trong lòng cũng nhẹ nhõm, nàng Tiền Ngọc Lâm: “Không ạ.”

 

Tiền Ngọc Lâm kéo tay Trương Giác Hạ về phía hậu viện: “Hôm nay vui lắm, và lão gia đều huyện thành . Hôm nay Thẩm gia ở Thanh Phong thành đến nhà đại ca cầu , thấy Ánh Nguyệt bến đỗ , vui mừng. Giác Hạ, luôn cảm thấy, từ khi Ánh Nguyệt quen cháu, ngày tháng của Lý gia chúng càng trôi qua càng suôn sẻ.”

 

Trương Giác Hạ nào dám tranh công, chỉ là do bản Ánh Nguyệt phấn đấu, lọt mắt xanh của Thẩm lão phu nhân.

 

Tiền Ngọc Lâm nghĩ như : “Nếu cháu giới thiệu Ánh Nguyệt cho Thẩm lão phu nhân, Thẩm lão phu nhân cũng nhân vật như Ánh Nguyệt tồn tại! Bà Ánh Nguyệt, thì sẽ mai một hậu sinh như cho Ánh Nguyệt .”

 

Tiền Ngọc Lâm cứ kéo Trương Giác Hạ mãi đến phòng khách, lúc mới buông tay, bà t.ử hầu hạ trong phòng khách chuẩn sẵn nước và điểm tâm.

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Tiền Ngọc Lâm đích rót cho Trương Giác Hạ một chén nước, đẩy đĩa điểm tâm về phía nàng.

 

“Giác Hạ, dù thế nào nữa, cũng với cháu một tiếng cảm ơn! Ánh Nguyệt là do từ nhỏ đến lớn, luôn mong con bé thể tìm một mối nhân duyên . Cháu , hôm nay Lý gia ở Thuận Hòa huyện thể coi là nở mày nở mặt . Gia chủ Thẩm gia dẫn theo Thẩm Lăng Xuyên đích đến cửa cầu , Thẩm Lăng Xuyên tuổi còn trẻ đỗ Cử nhân, qua vài năm nữa, Ánh Nguyệt chính là quan phu nhân .”

 

Trương Giác Hạ vẫn luôn lắng Tiền Ngọc Lâm , cuối cùng nàng mới hỏi một câu: “Thẩm nương, phụ mẫu của Ánh Nguyệt đối với mối hôn sự của Ánh Nguyệt, coi là hài lòng .”

 

“Bọn họ á?”

 

 

Loading...