Bị Ép Gả Vào Núi Sâu, Khai Hoang Trồng Trọt Sống Những Ngày Sung Túc - Chương 486: Cầu Cứu

Cập nhật lúc: 2026-03-12 15:14:21
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cùng là phụ nữ, Trương Giác Hạ thấy phụ nữ đang quỳ mặt đất bụng cũng to, cô thực sự đành lòng, hiệu cho Lý Vân đỡ nàng dậy.

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Mộng Hương lúc đầu dậy, ý tứ là nếu cô đồng ý giúp , sẽ dậy.

 

Trương Giác Hạ quen thói nàng : “Cô việc cầu xin , thì nên lời . Đừng giả vờ đáng thương mặt , ăn bộ .”

 

Hai câu , Mộng Hương ngoan ngoãn dậy.

 

Trương Giác Hạ cho nàng một ánh mắt, hiệu cho nàng xuống.

 

Mộng Hương hai lời, liền xuống.

 

Trương Giác Hạ lúc mới đ.á.n.h giá kỹ nàng , quả thực chút nhan sắc, mặc dù bây giờ bụng mang chửa, vẫn còn một loại vận vị khiến thấy mà thương xót.

 

Trương Giác Hạ trong lòng hiểu rõ, loại phụ nữ , từng lăn lộn kiếm sống ở chốn phong nguyệt, e là đến tám trăm cái tâm nhãn.

 

tiên vững về mặt khí thế, nếu , e là thực sự sẽ loại lừa gạt.

 

“Nói , cô vì chuyện gì mà chạy đến chỗ lóc ầm ĩ. Khuyên cô nhất là thật, là loại dễ lừa gạt . Nói chừng, sẽ kéo cô gặp quan, đến lúc đó, liên lụy chính là vị phu quân tú tài của cô đấy.”

 

Mộng Hương Trương Giác Hạ dọa sợ, nàng thản nhiên giơ tay lên, vẻ thề thốt: “Mộng Hương quả thực là bước đường cùng , lúc mới cầu cứu Diệp thái thái. Nếu lời , nửa câu giả dối, và đứa bé sẽ thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t.”

 

Khi nàng lời , theo bản năng dùng tay trái, vuốt ve bụng một cái.

 

Trong bụng Trương Giác Hạ cũng đang mang thai, cô hiểu tầm quan trọng của lời thề , hiệu cho Mộng Hương tiếp tục .

 

Mộng Hương liền đem chuyện hôm qua lén hai con Lưu Tam Nhạc và Phương Lan bàn bạc bán nàng kể : “Diệp thái thái, Lưu Tam Nhạc quả thực là lương nhân gì, và nương từ trấn về, sẽ tay bán . Ta mới đến nơi , cũng kết giao bạn bè gì, càng tìm ai cầu cứu. Lần đó vô tình Lưu Tam Nhạc và nương nhắc đến cô, chỉ là trong lời đa phần là oán hận, liền nghĩ, cô lẽ thể giúp .”

 

Trương Giác Hạ vẫn hồn từ tin tức , hổ dữ còn ăn thịt con cơ mà!

 

Vì bạc, Lưu Tam Nhạc và Phương Lan thể giới hạn như .

 

“Sao cô chắc chắn như , sẽ cứu cô?”

 

Mộng Hương nhanh chậm với Trương Giác Hạ: “Ta ở nhà suy nghĩ lung tung cả một buổi sáng, cũng nghĩ một cách thỏa đáng nào. Bạc trong tay Lưu Tam Nhạc tiêu cũng còn nhiều, sợ chạy bao xa, bắt về. Trong lúc gần như c.h.ế.t , nhớ đến những lời Lưu Tam Nhạc và nương hôm đó, họ hận cô như . Ta nghĩ, nếu cô họ hận, lẽ đ.á.n.h cược một phen, nhỡ thể giúp thì !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/bi-ep-ga-vao-nui-sau-khai-hoang-trong-trot-song-nhung-ngay-sung-tuc/chuong-486-cau-cuu.html.]

 

Trương Giác Hạ chằm chằm Mộng Hương một lát: “Cô Lưu Tam Nhạc và nương về trấn vì chuyện gì ?”

 

“Lưu Tam Nhạc về trấn xem xem nhà họ còn bao nhiêu gia sản. Diệp thái thái, thời gian dành cho còn nhiều nữa, nếu Lưu Tam Nhạc từ trấn về, phát hiện biến mất, sẽ ngoài tìm . Diệp thái thái, tuy xuất thanh lâu, nhưng trong bụng cũng con, con bình an lớn lên. Ta để con vết xe đổ nữa, cho con một cuộc sống , đối với một , điều sai ? Trên đường đến đây, cũng hỏi thăm một , họ với , cô , lòng thiện. Ta nghĩ, thế là đủ . Cô xong cảnh của , lẽ sẽ đưa tay , giúp một tay.”

 

“Cô giúp cô thế nào?”

 

Mộng Hương mừng rỡ rơi nước mắt: “Ta ngay Diệp thái thái sẽ khoanh tay mà, chỉ một nơi thể dung nạp và đứa bé, để con bình an sinh . Sau đó, dựa tài nghệ của , nuôi con khôn lớn. Ta cầu con cái phú quý bao nhiêu, chỉ cầu con cái thể bình an lớn lên.”

 

Trương Giác Hạ suy ngẫm lời của Mộng Hương, cô thấy sự kiên định từ ánh mắt của Mộng Hương, cô nghĩ, chắc sẽ vấn đề gì nhỉ!

 

Mộng Hương bổ sung thêm một câu: “Ta chỉ cầu nơi đến, vĩnh viễn gặp Lưu Tam Nhạc. Diệp thái thái, gửi gắm sai , nhận. để con nhận cha nữa. Diệp thái thái, cầu xin cô, nếu Lưu Tam Nhạc bán nơi đó, và đứa bé e là đều mất mạng. Ta thấy cô cũng đang mang thai, cô giúp , cứ coi như là tích phúc cho đứa con trong bụng cô . Cầu xin cô.”

 

Mộng Hương định quỳ xuống, Trương Giác Hạ cản : “Ta , thích những cứ quỳ tới quỳ lui. Còn nữa, giúp cô cũng , nhưng bên cạnh đều là những tâm tư đơn thuần. Cô cũng hứa với , những thủ đoạn hạ lưu cô học ở thanh lâu, vĩnh viễn dùng họ. Còn nữa phận của cô, nhất cũng đừng để họ .”

 

Mộng Hương cảm kích Trương Giác Hạ: “Nếu Diệp thái thái thể giúp thoát khỏi phận nữ t.ử thanh lâu, tự nhiên là cầu còn . Con cũng thể giống như con cái nhà bách tính bình thường, vui vẻ lớn lên .”

 

Trương Giác Hạ bây giờ thêm một câu thừa thãi nào với Mộng Hương nữa: “Lúc cô cửa nhà , ai thấy ?”

 

Mộng Hương cẩn thận suy nghĩ: “Ta tuy ăn mặc kín đáo, nhưng lúc đến, tâm sự nặng nề, cũng chú ý quá nhiều.”

 

“Nếu cô ở nhà Lưu Tam Nhạc, từng họ , cô nên , thù oán tích tụ giữa và họ quá sâu . Cho nên, bây giờ cô lập tức lóc khỏi nhà ...”

 

Mộng Hương hiểu: “Lẽ nào những lời Diệp thái thái đều tính nữa ?”

 

Trương Giác Hạ bộ dạng của Mộng Hương, nghĩ thầm nãy năng còn coi như thông minh, lúc hồ đồ : “Cô nghĩ cách tự khỏi cổng thành, đó ở bên cái đình cách cổng thành một dặm, sẽ sai tiếp ứng cô.”

 

Trương Giác Hạ chỉ Dương Chí: “Cô nhớ kỹ bộ dạng của , đến lúc đó sẽ đưa cô đến nơi an . Đợi qua đợt sóng gió , cô hẵng quyết định là ở! Nếu Thuận Hòa huyện, cũng sẽ nghĩ cách đưa cô đến nơi khác.”

 

Mộng Hương dậy, trịnh trọng quỳ xuống dập đầu một cái với Trương Giác Hạ: “Đa tạ ơn cứu mạng của Diệp thái thái. Chỉ là tiểu nữ một chuyện rõ, cô thù với Lưu gia, trong bụng m.a.n.g t.h.a.i cũng là con của Lưu Tam Nhạc, tại cô còn cứu ?”

 

Trương Giác Hạ liếc Mộng Hương một cái: “Ta cho cô cũng , cô nãy cũng , trong bụng cũng con, tích phúc cho con , lẽ nào ! Cô mau , thực sự bất cứ dính líu gì với Lưu gia. Đừng quên lúc khỏi cửa, càng t.h.ả.m thiết càng . Nếu lời gì c.h.ử.i, c.h.ử.i cũng . Nói chung, chính là thể hiện lòng sắt đá, cô bất lực.”

 

Mộng Hương dậy đầu Trương Giác Hạ một cái, như dỗi hờn ngoài, trong miệng còn những lời khó ...

 

 

Loading...