Bị Ép Gả Vào Núi Sâu, Khai Hoang Trồng Trọt Sống Những Ngày Sung Túc - Chương 538: Xưng Huynh Gọi Đệ

Cập nhật lúc: 2026-03-12 22:46:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tần Nhị Dũng ngoài cửa hiệu cho Vương Hưng Tài, Vương Hưng Tài gõ cửa nữa: “Hưng Vượng ca, khó khăn lắm mới thành một chuyến, chúng cùng uống chén rượu.

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Cũng khéo, đường gặp hảo hữu ở Diệp gia thôn mà chúng nhắc tới.”

 

Vương Hưng Vượng ở trong phòng bỗng nhiên ngẩng đầu lên, rảo bước ngoài, bởi vì gấp, thấy cái ghế đá ngã ở góc tường, suýt chút nữa vấp ngã.

 

Hắn luôn mồm kêu xui xẻo, nén đau, khập khiễng ngoài.

 

Cửa lớn mở, Vương Hưng Vượng đ.á.n.h giá Tần Nhị Dũng, Tần Nhị Dũng cũng đ.á.n.h giá .

 

Trong lòng Tần Nhị Dũng nghĩ, bộ dạng đầu bù tóc rối của , e là còn bằng cha của tẩu t.ử là Trương Đắc Phúc, cũng Điền Thải Hồng chấm ở điểm nào.

 

Hắn bất động thanh sắc chắp tay thi lễ với Vương Hưng Vượng: “Làm phiền , tại hạ họ Tần, gặp Hưng Tài , một vị bản gia lợi hại, cũng tò mò, nên cùng theo tới đây.”

 

Vương Hưng Vượng gật đầu: “Vừa Hưng Tài , ngươi là Diệp gia thôn?

 

Ta ngóng , Diệp gia thôn cơ bản đều là họ Diệp, ngươi là lừa đấy chứ?”

 

Nói xong lời , thuận tiện liếc Vương Hưng Tài một cái.

 

Hôm đó, lúc chuyện với Vương Hưng Tài, quả thực nhắc tới, hỏi quen Diệp gia thôn nào , nếu thì bảo dắt mối, bắc cầu một chút, đến lúc đó sẽ thiếu phí tổn cho .

 

Vương Hưng Vượng cũng kẻ ngốc, sớm ngóng , Diệp gia thôn họ khác.

 

Giờ lòi một họ Tần mặt , đây là lừa thì là gì.

 

Vương Hưng Tài sự do dự của Vương Hưng Vượng, vội vàng kéo sang một bên, nhỏ giọng giải thích.

 

Vương Hưng Vượng xong, đ.á.n.h giá Tần Nhị Dũng một nữa, Vương Hưng Tài giơ tay lên: “Hưng Vượng ca, chúng bản gia, lừa ai cũng thể lừa a!

 

Huynh quả thực là Diệp gia thôn, còn là trợ thủ đắc lực của cái gì mà Trương đông gia như .”

 

Lúc Vương Hưng Vượng cũng là bệnh thì vái tứ phương: “Vậy , ca tạm thời tin một .

 

Nói , ?”

 

Vương Hưng Tài về phía Tần Nhị Dũng, Tần Nhị Dũng : “Trên tay ít nhiều cũng chút bạc vụn, thể để Vương từ xa tới mời khách.

 

Huống hồ quan hệ giữa và Hưng Tài cũng tệ, thế , huyện Thuận Hòa quen thuộc, chúng Túy Tiên Lâu nhé!”

 

“Túy Tiên Lâu?”

 

Vương Hưng Vượng dám tin về phía Tần Nhị Dũng, Túy Tiên Lâu , t.ửu lâu lớn nhất huyện Thuận Hòa.

 

Một bữa cơm năm lượng bạc thì đủ.

 

Nước miếng của Vương Hưng Tài chảy , cả đời từng nghĩ tới việc thể đến Túy Tiên Lâu ăn một bữa cơm.

 

Tần Nhị Dũng tiến lên vỗ vỗ Vương Hưng Tài: “Hưng Tài , gọi Vương , chúng thôi! Xe ngựa đang đợi ở phía !”

 

Tần Nhị Dũng vì để chống đỡ thể diện cho đủ, đặc biệt mang theo một xa phu từ Thúy Liễu Trang tới.

 

Vương Hưng Vượng tuy trong lòng nghi hoặc nhưng vẫn theo Tần Nhị Dũng lên xe ngựa.

 

Trần chưởng quầy của Túy Tiên Lâu và Tần Nhị Dũng là chỗ quen cũ, ông thấy Tần Nhị Dũng dẫn t.ửu lâu, vội đón tiếp: “Tần , hôm nay rảnh rỗi đến Túy Tiên Lâu chúng thế.”

 

Tần Nhị Dũng đáp lễ Trần chưởng quầy: “Trần chưởng quầy, chúng ba , cũng đặt , ngài xem?”

 

“Dễ , dễ , sắp xếp cho các ngươi một gian phòng yên tĩnh, để tiểu nhị dẫn các ngươi .”

 

Ba xuống trong gian phòng, tiểu nhị của t.ửu lâu ân cần hầu hạ một bên, Vương Hưng Vượng dường như chút tin Tần Nhị Dũng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/bi-ep-ga-vao-nui-sau-khai-hoang-trong-trot-song-nhung-ngay-sung-tuc/chuong-538-xung-huynh-goi-de.html.]

Hắn vuốt ve chén trong tay, hỏi thăm Tần Nhị Dũng: “Ta Hưng Tài , ngươi việc theo Trương đông gia?”

 

Tần Nhị Dũng thở dài một : “Haizz, cũng chỉ là kiếm miếng cơm ăn!

 

Đã là xưng gọi với Hưng Tài , dựa theo quan hệ giữa Vương và Hưng Tài, cũng tính là ngoài.”

 

Vương Hưng Tài đang ăn như hổ đói, chêm một câu: “, tính là ngoài.

 

Tần , lời gì cứ , đừng khách sáo với chúng .”

 

Vương Hưng Vượng cũng trong lời của Tần Nhị Dũng ẩn ý, tò mò hỏi: “Ta ngóng , Trương đông gia nhà các ngươi tiếng tăm cực ở huyện Thuận Hòa.

 

Hơn nữa cửa hàng xà phòng của các ngươi cũng kiếm bạc, , Tần gặp khó khăn gì ?”

 

Mắt Tần Nhị Dũng quanh bốn phía, tìm một cái cớ, đuổi tiểu nhị đang hầu hạ bọn họ ngoài, lúc mới cẩn thận từng li từng tí : “Các vị nhân , các ngươi nghĩ xem, nếu trong nhà các ngươi, đàn bà chủ, ngày ngày ồn ào náo động, các ngươi sẽ thế nào?”

 

Vương Hưng Tài là đầu tiên lên: “Nếu như , chẳng phản , theo cái tính của , sớm tát cho một cái đ.á.n.h cho ngoan ngoãn .”

 

Vương Hưng Vượng trừng mắt Vương Hưng Tài một cái, hiệu cho đừng chuyện: “Hưng Tài, nhiều đồ ăn ngon như còn lấp miệng , ăn đồ của , đừng chuyện.

 

Trương đông gia thể so sánh với bà nương nhà .”

 

“Đệ đây là bất bình cho Tần , ...”

 

Vương Hưng Tài ánh mắt như d.a.o của Vương Hưng Vượng, lầm bầm một câu, đó ngoan ngoãn cúi đầu ăn cơm.

 

Vương Hưng Vượng nâng chén rượu chạm cốc với Tần Nhị Dũng: “Chúng đều là việc tay khác, nỗi khổ của Tần , thể hiểu .

 

Cái nếu theo một hán t.ử đội trời đạp đất thì còn dễ , đằng kiếm ăn tay một mụ đàn bà, quả thực khó Tần .”

 

Tần Nhị Dũng như gặp tri kỷ, rót đầy rượu chén của Vương Hưng Vượng, dùng tay quệt miệng một cái: “Vẫn là Vương hiểu , chúng cạn thêm chén .”

 

Hai liên tiếp cạn ba chén, đó liền trở thành bạn chuyện gì .

 

“Vương , uất ức a, uất ức! ai chẳng vì hai lượng bạc vụn mà đ.á.n.h gãy răng nuốt trong bụng.”

 

“Tần , lời tin! Huynh cũng dễ dàng a, ...”

 

Tần Nhị Dũng đặt tay lên lưng Vương Hưng Vượng: “Vương đây là khách sáo với , chỗ nào dễ dàng thì , chừng , còn thể giúp một tay.”

 

Vương Hưng Vượng xoay , chằm chằm Tần Nhị Dũng: “Ta nếu , ngươi thật sự thể giúp .

 

Huynh thật với ngươi nhé, chuyện , nếu , cái mạng của e là giữ .

 

Ta...”

 

Chén rượu trong tay Tần Nhị Dũng “tách” một cái rơi xuống đất: “Vương đừng đùa a!

 

Chuyện lớn thế nào, thể quan trọng hơn cái mạng.

 

Có điều, cũng , những chạy chân giúp khác như chúng , quả thật là bất do kỷ a!”

 

Lập tức vỗ bàn một cái: “Ta và Vương quả thật là mới gặp như quen , chỉ là Vương khách sáo với quá, đều gặp chuyện đòi mạng , cũng chịu .

 

Ta thấy rượu uống cũng .”

 

Tần Nhị Dũng vỗ bàn xong, tiếp đó liền xoay ngoài.

 

Vương Hưng Vượng vội vàng tiến lên kéo Tần Nhị Dũng : “Tần , Tần , cũng là vì cho , chính vì chúng mới gặp , mới để lội vũng nước đục a!”

 

Tần Nhị Dũng nhướng mày: “Vương , vẫn là tin ?”

 

 

Loading...