Bị Ép Gả Vào Núi Sâu, Khai Hoang Trồng Trọt Sống Những Ngày Sung Túc - Chương 692: Cãi Nhau Rồi

Cập nhật lúc: 2026-03-12 22:52:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Việc Diệp Vận Lương , Diệp Bắc Tu thu hết đáy mắt.

 

Tướng mạo của những cũng ghi tạc trong lòng, đợi khi những rời , vốn định đuổi theo, kết quả Nhậm Thiên Hành ngăn .

 

“Diệp Cử nhân, , . Hôm nay nhà chính sự , vắng mặt e là .”

 

“Vậy thể ứng phó ?”

 

“Diệp Cử nhân, cứ yên tâm , quên em . Huynh ở nhà an tâm ăn tiệc, một lát về.”

 

Diệp Bắc Tu cũng lo lắng bọn họ chậm trễ thời gian lâu, đuổi kịp đám , liền để Nhậm Thiên Hành rời : “Thiên Hành , sự cẩn thận.”

 

Nhậm Thiên Hành hiệu yên tâm, nhanh thấy bóng dáng.

 

Diệp Bắc Tu trở tác phường, Trương Giác Hạ vội vàng hỏi: “Thế nào?”

 

Diệp Bắc Tu vui : “Tam thúc bán phương thức lẩu của chúng với giá hai trăm lượng bạc.”

 

“Hai trăm lượng bạc? Phương thức lẩu?”

 

“Ừm. Không , ông lấy phương thức lẩu ở ?”

 

“Không . Thiếp bây giờ hỏi Bắc Lâm một chút, hôm đó rốt cuộc nhà bếp ?”

 

Trương Giác Hạ gọi Diệp Bắc Tu : “Thiếp về cùng .”

 

Trong đầu Diệp Bắc Tu là ánh mắt đắc ý của Diệp Vận Lương khi lấy hai trăm lượng bạc , tức giận nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m: “Nếu hôm nay là ngày vui đại bác đãi khách, nhất định xách ông tới, đ.á.n.h cho một trận tơi bời.”

 

“Tướng công, chớ xúc động a! Chàng nếu thật sự động thủ đ.á.n.h ông , Cử nhân của cũng đến cùng . Chúng đáng vì chuyện của khác, mà để bản nóng đầu sai chuyện.”

 

“Vậy nàng chuyện thế nào? Rõ ràng là ông sai chuyện, một lát nữa còn đối mặt với ông , một câu Tam thúc hai câu Tam thúc gọi, còn thỉnh thoảng vài câu ho. Nghĩ thôi, nghẹn khuất c.h.ế.t !”

 

Sự phẫn nộ của Diệp Bắc Tu Trương Giác Hạ thể hiểu , dù và Diệp Vận Lương là một nhà, chỉ là cái một nhà , quả thực là tổn thương quá sâu.

 

“Tướng công, vẫn là câu việc nhỏ nhịn sẽ loạn mưu lớn, chúng còn rõ những mua phương thức là ai. Nếu mạo xách Diệp Vận Lương đ.á.n.h một trận, thấy, e là sẽ ít mắng chúng bay bổng .”

 

Diệp Bắc Tu lời của Trương Giác Hạ, cũng bình tĩnh : “Ta thấy tham gia Võ khoa cử là uổng công , thời khắc mấu chốt còn bằng đầu óc nương t.ử thanh tỉnh.”

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

“Quan tâm sẽ loạn mà! Nếu Diệp Vận Lương là Tam thúc ruột của , chừng sẽ còn phẫn nộ hơn . Tướng công, chúng thì , chỉ là một lát nữa ngàn vạn vững vàng.”

 

“Ta hiểu!”

 

Diệp Bắc Tu và Trương Giác Hạ nắm tay sân nhà Diệp Vận Sinh, mắt sắc thấy phu thê hai liền nhao nhao về phía bọn họ: “Bắc Tu, vợ thằng Bắc Tu, giờ hai đứa mới tới?”

 

Trương Giác Hạ giải thích: “Chúng cháu tới từ sớm , cháu và tướng công về nhà chút việc.”

 

Diệp Vận Lương đến sớm hơn bọn Diệp Bắc Tu một chút, ở một cái bàn khác, c.ắ.n hạt dưa uống , giả vờ lơ đãng : “Người một là Cử nhân, một là Cử nhân phu nhân, đều là bận rộn, há là thảo dân chúng thể so sánh.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/bi-ep-ga-vao-nui-sau-khai-hoang-trong-trot-song-nhung-ngay-sung-tuc/chuong-692-cai-nhau-roi.html.]

Diệp Quý Thuận cầm lấy một cái chén ném qua, nếu Diệp Vận Lương tránh nhanh, cái chén e là đập đầu .

 

Diệp Vận Lương ôm đầu, nhảy dựng lên uất ức : “Cha, con rốt cuộc là con trai ruột của cha, ai đối xử với con trai như cha !”

 

“Ta đứa con trai hiểu chuyện như mày, đại ca mày chỉ Tố Vân là con gái ruột duy nhất, chỉ Tố Vân là cháu gái ruột duy nhất, mày chỉ Tố Vân là cháu gái ruột duy nhất. Tố Vân là khuê nữ cả nhà chúng nâng niu chiều chuộng lớn lên, ngày vui thành của nó, mày còn náo loạn như thế, mày hiểu chuyện thì là cái gì?”

 

“Cha, con trai cũng gì a! Rõ ràng là vợ chồng Bắc Tu tới muộn, cha bọn nó con.”

 

“Ta thấy mày đúng là đáng ăn đòn , mày bằng con mắt nào thấy bọn Bắc Tu tới muộn, ngược thấy mày mới xuống ghế đẩu đấy.”

 

Diệp Quý Đông hai cha con bọn họ sắp cãi , liền tiến lên hòa giải: “Được , hôm nay là ngày vui lão Đại đãi khách, lão ca ca nể mặt nhà lão Đại, cơn giận của ông cũng nén xuống.”

 

“Lão Tam, chú cũng bớt tranh cãi vài câu .”

 

Hai cha con mắt thấy sắp tắt lửa , trong đám ai một câu: “Cha, nương, con thấy nhà chồng nhị con, đối với nhị con cũng coi trọng bao nhiêu a!”

 

Mọi trong sân đồng loạt về phía chuyện .

 

Đại tẩu nhà đẻ của Triệu Bảo Phượng là Lý Lan Thảo thế nào cũng ngờ tới, một câu , rước lấy sự chú ý của nhiều như .

 

Có điều, hôm nay bà thấy của hồi môn Diệp gia chuẩn cho Tố Vân, trong lòng liền trào dâng chua xót, lúc nhiều như , bà thế mà cũng chút hoảng loạn, giọng của bà còn lớn hơn : “Lời , một chút cũng sai. Nhị chính là chủ nhà hỉ sự hôm nay, chúng là nhà nhạc gia của Diệp Vận Sinh. Các nghĩ xem, Diệp gia nếu coi trọng nhị phòng , hôm nay nhà các cô hỉ sự, há thể tranh cãi ầm ĩ lên.”

 

Mọi thì thầm to nhỏ.

 

Diệp Vận Lương lên trực tiếp đáp trả: “Bà là ai a? Hôm nay là tiệc vui của Diệp gia chúng , dung cho bà ở đây ba bốn . Ta thấy cái mụ đàn bà chính là rảnh rỗi, cái đó, các xem đây là bà nương nhà ai, thế mà ở đây vẻ đây.”

 

Diệp Vận Lương lời , đều ha hả.

 

Lý Lan Thảo ỷ việc sinh cho lão Triệu gia hai đứa con trai, ngày thường ở nhà uy phong lẫm liệt, chịu qua loại khí : “Nhị , mau tới xem xem, nhà chồng coi thường nhà đẻ thế nào .”

 

Triệu Bảo Phượng đang ở nhà bếp thương lượng món ăn với đầu bếp, liền kéo bà ngoài: “Đại tẩu t.ử, bà mau xem , bên ngoài đ.á.n.h .”

 

Triệu Bảo Phượng đang bận đây, công phu quản mấy chuyện bao đồng , tình nguyện hỏi: “Ai với ai đ.á.n.h ?”

 

“Nhà đẻ bà và nhà chồng bà đ.á.n.h .”

 

Triệu Bảo Phượng tin: “Bà cố ý tới quấy rối , bọn họ thể đ.á.n.h .”

 

“Hảo tẩu t.ử của ơi, bà đừng ở đây mài răng với nữa, mau ngoài xem một chút !”

 

Lý Lan Thảo thấy Triệu Bảo Phượng , vội vàng tiến lên kéo bà : “Nhị , bắt nạt đại tẩu t.ử , mau quản một chút !”

 

Diệp Vận Lương khinh thường liếc về phía bọn họ một cái: “Đại tẩu, đừng bậy, đều nhà đẻ tẩu là quý khách, đều kính trọng bọn họ. Là bà điều, tùy tiện lung tung.”

 

Lý Lan Thảo uất ức giậm chân: “Ta chỗ nào điều , Diệp gia lão Tam, nhận ngươi. Nhìn hôm đó ngươi ở trấn đắc ý kìa, còn tưởng rằng là ngươi trúng Cử nhân đấy!”

 

Diệp Vận Lương Lý Lan Thảo nhắc tới hai chữ trấn , trong nháy mắt xì : “Thôi, một mụ đàn bà, chấp nhặt với bà nữa.”

 

 

Loading...