Bị Ép Gả Vào Núi Sâu, Khai Hoang Trồng Trọt Sống Những Ngày Sung Túc - Chương 782: Trương Thu Diệp Hối Hận Rồi
Cập nhật lúc: 2026-03-12 22:56:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Điền Thải Hồng chìm đắm trong hồi ức tươi , còn Trương Thu Diệp thì sợ đến mức hồn .
Người tên Vương Hưng Vượng , trong đầu nàng lờ mờ vẫn còn chút ấn tượng.
điều khiến nàng ngờ tới là, nương của từng tuổi , mà còn thể loại chuyện bại hoại gia phong như thế.
Điền Thải Hồng căn bản để ý đến cảm nhận của Trương Thu Diệp, bà hưng phấn : “Con gái , những cái khác , chỉ cảm thấy Hưng Vượng thúc của con là bản lĩnh.
Khoảng thời gian đó, ông chịu chi bạc cho .”
Trương Thu Diệp cắt ngang lời Điền Thải Hồng: “ ông chịu chi bạc cho nương thế nào nữa, cũng chẳng tìm thấy .
Nương, nương bao nhiêu tuổi , nương đừng nghĩ đến những chuyện đắn đó nữa.
Yên sống qua ngày với Trương Đắc Phúc mới là chuyện chính đáng.”
“Ta từng tuổi , còn chịu chi bạc cho , chẳng lẽ ?”
“Tốt, con cũng là !
Nói , ông cho nương bao nhiêu bạc?”
Điền Thải Hồng ấp úng: “Cũng nhiều, chỉ là hào phóng hơn Trương Đắc Phúc một chút.”
Trương Thu Diệp lười để ý đến bà nữa: “Nương, nương với con chuyện ý gì?
Bảo con giúp nương tìm ?”
Điền Thải Hồng cúi đầu, vò nát chiếc khăn tay: “Con nếu bản lĩnh , thì giúp tìm một chút.
Nói thật, chính là hỏi ông một câu, tại bỏ mà .
Hơn nữa, còn Đông Sinh nữa!”
Trương Thu Diệp suýt chút nữa thì vững: “Nương, cái gì?”
“Đây đều là chuyện còn cách nào khác, Vương Hưng Vượng chạy , chúng cũng sống tiếp chứ.
Khi phát hiện thai, trong tình huống còn lựa chọn nào khác, mới gả cho Trương Đắc Phúc.”
Trương Thu Diệp nhất thời, thực sự thể chấp nhận tin tức .
Nàng vốn dĩ định coi Trương Đông Sinh là giới hạn cuối cùng.
Nàng nghĩ rằng, nàng và Trương Đông Sinh cùng một , còn Trương Giác Hạ và Trương Đông Sinh cùng một cha.
Trương Đông Sinh ở giữa, chính là sợi dây liên kết giữa nàng và Trương Giác Hạ.
Giờ thì , chút suy nghĩ trong lòng nàng , còn bắt đầu kết thúc.
Nàng tức giận đầu sang chỗ khác, thèm Điền Thải Hồng nữa.
Điền Thải Hồng miệng vẫn lải nhải ngừng: “Chuyện thế của Đông Sinh, cực kỳ ít.
Con giữ mồm giữ miệng cho c.h.ặ.t đấy.”
“Biết .”
“Còn nữa a, con là con gái ruột của , con giúp tìm Hưng Vượng thúc của con.
Ông vội vàng rời khỏi huyện Thuận Hòa, chừng nỗi khổ tâm gì khó .
Dù , vì Đông Sinh, sẽ tha thứ cho ông .”
“Biết .”
“Con xem thái độ của con là gì, Hưng Vượng thúc của con a, bản lĩnh hơn cha con nhiều.
Ông mà về , cuộc sống của chúng chừng sẽ hơn.”
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Trương Thu Diệp chuyện của Điền Thải Hồng phiền đến mức chẳng còn chút hứng thú nào, buồn bực đầu phố, định ngoài dạo một chút.
Điền Thải Hồng đuổi theo: “Con gái , cùng con nhé!
Lần , con mua cho một cây trâm ?
Vừa , chúng xem thử.”
“Không rảnh, nương thì tự !”
Điền Thải Hồng Trương Thu Diệp xa, tức tối : “ là keo kiệt.”
Trương Thu Diệp cứ mãi, bất tri bất giác đến cửa Thịnh Hạ tú phường.
Nàng ở cửa một lúc, liền thấy trong đám qua tấp nập, luôn nhắc đến Trương Giác Hạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/bi-ep-ga-vao-nui-sau-khai-hoang-trong-trot-song-nhung-ngay-sung-tuc/chuong-782-truong-thu-diep-hoi-han-roi.html.]
“Trương đông gia của Thịnh Hạ tú phường quả thực là một a!”
“Chứ còn gì nữa.”
“Trước cái Tú Tài tú phường gì đó, cho trấn chúng chướng khí mù mịt.”
“Kể từ khi Tú Tài tú phường đóng cửa, dù thì tú phẩm thêu, giá bán cao hơn .”
“Họ hàng nhà công trong Thịnh Hạ tú phường, tiền công bên trong cũng ít.
Lại còn ăn ngon, lễ tết đều phát cho bọn họ ít đồ đấy!”
“Vẫn là câu đó, đông gia , bên cũng sống theo.”
Rất nhanh những chạy sang phía đối diện: “Diêu Ký bố trang mới về một vải, giá cả cũng rẻ.
Đến a, đến muộn là hết đấy.”
Tiếng hô dứt, phố vốn dĩ ít , lúc đều chạy sang Diêu Ký bố trang xem náo nhiệt.
Trương Thu Diệp cũng theo dòng đến Diêu Ký bố trang, chỉ là nàng từ xa thấy Diêu chưởng quầy và Diệp Tố Vân, liền chùn bước.
Chuyện Diệp Tố Vân là đường của Diệp Bắc Tu, Trương Thu Diệp rõ.
Nói thật, Trương Thu Diệp chút ghen tị với cuộc sống của Diệp Tố Vân.
Chuyện Diệp Tố Vân bái Diêu chưởng quầy sư phụ, nàng cũng , là do Trương Giác Hạ ở giữa mối.
Nghĩ đến những điều , nàng ít nhiều chút hối hận.
Nếu nàng tạo mối quan hệ với Trương Giác Hạ, liệu Trương Giác Hạ giúp nàng ?
Chỉ là một chuyện, qua thì qua , bù đắp , cũng là vô dụng.
Trương Thu Diệp từ Diêu Ký bố trang , liền dọc theo các con phố lớn nhỏ của trấn Kim Thủy, bất tri bất giác đến cửa Lý phủ.
Nàng nhớ tới, hai đứa con từng sinh .
Nàng cố gắng vững, lắc lắc đầu, chung quy cũng chỉ là duyên phận mà thôi.
Nghĩ đến đây, nàng siết c.h.ặ.t nắm tay, chuẩn tìm Lưu Hoành và Phương Lan tính sổ.
Nàng cảm thấy cuộc sống của trở nên như bây giờ, hai chính là kẻ đầu sỏ gây tội.
Lần nàng học khôn , vẫy tay phố, tìm hai tên ăn mày, c.ắ.n răng cho mỗi năm đồng tiền, bảo bọn họ xổm cửa nhà Lưu Hoành mà ăn xin.
Làm xong những việc , Trương Thu Diệp cảm thấy trong lòng thoải mái hơn nhiều.
Nàng vỗ vỗ tay, chuẩn về nhà.
Đi ngang qua quán lẩu do Chu Cửu mở, nàng ngửi thấy mùi thơm hấp dẫn.
Nàng nghĩ ngợi, về đến nhà, đối mặt với Điền Thải Hồng lải nhải dứt, chi bằng trong nếm thử mùi vị xem .
Chu Cửu sớm chú ý đến Trương Thu Diệp, , hai phận khác biệt, thế nào cũng dám trêu chọc Trương Thu Diệp.
bây giờ thì khác , Trương Thu Diệp là tự do, chỉ cần chuyện gì quá đáng, tin Lý gia cũng sẽ mắt nhắm mắt mở cho qua.
Chu Cửu ném đồ đạc trong tay cho tiểu nhị chạy vặt, chạy chậm đến mặt Trương Thu Diệp: “Từ xa thấy Trương tiểu thư , chi bằng Trương tiểu thư nể mặt, trong nếm thử lẩu của chúng .
cho cô , mùi vị lẩu của , tuyệt đối ngon.
Ngay cả tỷ tỷ của cô, chính là Diệp phu nhân, ăn xong cũng khen ngon đấy.”
“Tỷ tỷ từng đến đây?”
“Đâu chỉ là từng đến, cái phương t.h.u.ố.c của , cũng là xuất phát từ tay Diệp gia đấy!”
Trương Thu Diệp tuy bán tín bán nghi, nhưng vẫn theo Chu Cửu trong quán.
“Trương tiểu thư là quý khách của chúng , thể ở đại sảnh, mời lên nhã gian lầu!”
Trương Thu Diệp do dự giây lát, theo Chu Cửu lên lầu.
“Trương tiểu thư nể mặt như , hôm nay sẽ do đông gia đây, đích tiếp đãi.
Thế , giúp Trương tiểu thư gọi món, thế nào?”
Chu Cửu quá nhiệt tình, Trương Thu Diệp chút chống đỡ nổi.
khi nàng thấy thực đơn hoa cả mắt tường, trong lòng lộ vẻ e ngại: “Vậy thì phiền Chu đông gia !”
“Có thể gọi món cho Trương tiểu thư, là vinh hạnh của !”