Bị Ép Gả Vào Núi Sâu, Khai Hoang Trồng Trọt Sống Những Ngày Sung Túc - Chương 811: Người Trong Trang Tử Đều Rơi Vào Hũ Mật Rồi

Cập nhật lúc: 2026-03-12 22:57:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tần Nhị Dũng đang bận rộn trong tác phường, khi tin Diệp Bắc Tu và Trương Giác Hạ đưa con đến trang t.ử, vội vàng bỏ dở công việc trong tay, chạy một mạch đón bọn họ.

 

Diệp Bắc Tu Tần Nhị Dũng chạy thở hồng hộc, lườm một cái: “Phía ch.ó đuổi ngươi !”

 

Tần Nhị Dũng dùng tay áo lau mồ hôi trán, hì hì: “Đây chẳng tin Bắc Tu ca và tẩu t.ử đến, kích động ? Bắc Tu ca, đại điệt t.ử của , mau cho xem nào!”

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Tần Nhị Dũng thấy Diệp Bôn trong lòng Trương Giác Hạ liền sán gần: “Ừm, , là một thằng nhóc kháu khỉnh.”

 

Diệp Bắc Tu vợ con đang nơi đầu gió: “Nhị Dũng, ngươi cứ để chúng thế .”

 

Tần Nhị Dũng vỗ trán, ảo não : “Bắc Tu ca, tẩu t.ử, thứ thứ ! Đệ thấy hai vui quá, chẳng gì nữa.”

 

Tần Nhị Dũng chỉ huy những theo : “Còn ngây đó gì, nhanh lên, đưa Đông gia và Đông gia phu nhân về nhà của họ.”

 

Mấy Tần Nhị Dũng xong liền tiến lên giúp dắt ngựa.

 

Diệp Bắc Tu hỏi Tần Nhị Dũng: “Phía còn bao xa?”

 

Tần Nhị Dũng chỉ về phía : “Bắc Tu ca, thấy căn nhà mới tinh ? Chính là chỗ đó.”

 

Diệp Bắc Tu đón Diệp Bôn từ trong lòng Trương Giác Hạ, lúc mới về phía .

 

Tần Nhị Dũng giúp bế, Diệp Bắc Tu từ chối: “Con trai , ngươi bế. Ngươi bế thì về nhà bế con trai ngươi .”

 

“Bắc Tu ca, đợi an bài cho hai xong xuôi, sẽ về bế con trai .”

 

Lời còn dứt, Lý Ngọc Lan bế con trai Tần Mộc của bọn họ tới.

 

Tần Nhị Dũng toét miệng , tiến lên đón lấy Tần Mộc từ trong lòng Lý Ngọc Lan, khoe khoang với Diệp Bắc Tu và Trương Giác Hạ: “Bắc Tu ca, tẩu t.ử, hai xem, con trai thế nào?”

 

Lý Ngọc Lan ghét bỏ Tần Nhị Dũng một cái: “Bắc Tu ca và tẩu t.ử khó khăn lắm mới đến một chuyến, cứ để họ ở cửa thế !”

 

Tần Nhị Dũng vội vàng mời Diệp Bắc Tu và Trương Giác Hạ sân, trong giới thiệu: “Tẩu t.ử, căn nhà xây theo đúng lời dặn của tẩu đấy. Bên trong đồ đạc đầy đủ, ngay cả chăn đệm cũng cho chuẩn xong . Nồi niêu bát đũa trong bếp cũng đủ cả. Ngày thường cũng cho cách ba năm hôm đến quét dọn một , chỉ sợ ngày nào đó hai đến, ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi.”

 

Trương Giác Hạ quan sát kỹ lưỡng cái sân, quả thực xây theo phong cách nàng , cũng gần giống căn nhà ở Diệp gia thôn.

 

Đợi nhà, Tần Nhị Dũng sắp xếp đun nước nóng, với Trương Giác Hạ về chuyện căn nhà: “Tẩu t.ử, lúc đầu khi xây, nghĩ bề ngoài cứ giống như của tác phường, ngay cả những hộ gia đình mới đến an cư ở trang t.ử gần đây cũng giống hệt. Chủ yếu là để trang t.ử cũng sự khác biệt nào.”

 

“Như .”

 

Đợi yên , Trương Giác Hạ mới đón lấy Tần Mộc từ tay Lý Ngọc Lan: “Ngọc Lan, tiểu gia hỏa nặng thật đấy!”

 

Lý Ngọc Lan cũng bế Diệp Bôn: “Tẩu t.ử, Bôn nhi cũng gầy . Nhìn mày mắt thật giống Bắc Tu ca a!”

 

Trương Giác Hạ cũng ngắm nghía Tần Mộc: “Ừm, mắt giống nó, miệng thì giống cha nó.”

 

“Tẩu t.ử, khác cũng .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/bi-ep-ga-vao-nui-sau-khai-hoang-trong-trot-song-nhung-ngay-sung-tuc/chuong-811-nguoi-trong-trang-tu-deu-roi-vao-hu-mat-roi.html.]

 

Hai ở trong phòng trao đổi kinh nghiệm nuôi con.

 

Diệp Bắc Tu và Tần Nhị Dũng bắt đầu dạo quanh trang t.ử. Rất nhanh Trang đầu Liễu Đào cũng đến.

 

Nói thật lòng, ở Thúy Liễu Trang đối với Diệp Bắc Tu và Trương Giác Hạ là mang ơn đội nghĩa a!

 

Liễu Đào thấy Diệp Bắc Tu, hai lời liền quỳ xuống, mắt ngấn lệ Diệp Bắc Tu: “Đông gia!”

 

Diệp Bắc Tu vội vàng đưa tay đỡ Liễu Đào dậy: “Liễu Trang đầu, thế!”

 

Liễu Đào nghiêng đầu lau nước mắt: “Đông gia, ngài nhận , cho dù là cả trang t.ử đến dập đầu với ngài và phu nhân, cũng là xứng đáng. Nếu ngài và phu nhân, cả trang t.ử chúng ai sống những ngày thế .”

 

“Chuyện trong trang t.ử, Nhị Dũng đều với . Cũng là do cần cù chịu khó, nếu , cho dù và phu nhân sống , phối hợp thì cũng chẳng sống a!”

 

“Không, vẫn là công lao của Đông gia và phu nhân lớn hơn, nếu những ý tưởng kiếm bạc của hai , chúng sống nổi!”

 

Hai kẻ tung hứng, đến mức Tần Nhị Dũng ở bên cạnh cũng bật .

 

“Liễu thúc, là thúc cùng cháu, tháp tùng Bắc Tu ca dạo quanh trang t.ử?”

 

“Được, !”

 

Suốt dọc đường Liễu Đào cho hai cơ hội chuyện, miệng ông ngừng nghỉ: “Đông gia, lao động nam trong trang t.ử đều đến tác phường việc, nhiều mỗi tháng thể nhận hơn một lượng bạc. Người già yếu thì sắp xếp những việc nhẹ nhàng trong tác phường, mỗi tháng cũng tiền công. Ngay cả đám phụ nữ cũng theo vợ Nhị Dũng học thêu thùa, đồ thêu xong cũng bán bạc. Chưa hết, Nhị Dũng còn mời phu t.ử từ bên ngoài về dạy trong trang t.ử chữ. Cả trang t.ử ai nấy đều như rơi hũ mật .

 

Còn nữa, Nhị Dũng sắp xếp lắm, đến mùa vụ gieo trồng, liền điều những giỏi việc nông tang từ tác phường đồng ruộng. Trước đây a, ruộng dựa sức , gia súc giúp đỡ gì! Bây giờ, ruộng đều trâu cày, nhanh nhẹ nhàng. Nhị Dũng còn dẫn khai hoang trồng rau, chỉ riêng tiền bán rau, dịp Tết cũng chia cho . Tết năm nay, cả trang t.ử chúng ai cũng chia thịt. Đông gia, là chia thịt đấy, chia theo đầu , mỗi hai cân thịt. Nhà nào hơn mười miệng ăn, là hơn hai mươi cân thịt đấy!”

 

Liễu Đào chuyện đông một b.úa tây một chùy về chuyện trong trang t.ử, Diệp Bắc Tu cũng hiểu bảy tám phần.

 

Hắn hài lòng về phía Tần Nhị Dũng: “Nhị Dũng, khá lắm, và tẩu t.ử ngươi lầm .”

 

Tần Nhị Dũng liên tục lắc đầu: “Bắc Tu ca, dám nhận ! Rõ ràng là và tẩu t.ử thành cho .”

 

Liễu Đào nhịn bồi thêm một câu: “Đông gia, Nhị Dũng quả thực là tài. Tiểu t.ử công bằng, tư tâm. Cả trang t.ử chúng đối với đều tâm phục khẩu phục.”

 

Nói một hồi đến chuyện con cái, Liễu Đào Diệp Bắc Tu: “ trong trang t.ử , Đông gia cũng đưa tiểu thiếu gia đến?”

 

Diệp Bắc Tu gật đầu.

 

Liễu Đào vui đến mức xoa tay: “Tốt quá , Đông gia. Lúc phu nhân sinh tiểu thiếu gia, chúng định đến huyện thành ăn mì mừng. Nhị Dũng ngăn , như sẽ ảnh hưởng đến phu nhân và tiểu thiếu gia nghỉ ngơi. Chúng cũng dám cưỡng cầu. mà, là tiểu thiếu gia đến trang t.ử, chúng tự nhiên là đến thăm phu nhân và tiểu thiếu gia .”

 

Tần Nhị Dũng cũng tán thành gật đầu: “Bắc Tu ca, hai định ở trang t.ử mấy ngày?”

 

“Cái hỏi tẩu t.ử ngươi, nàng ở bao lâu thì ở bấy lâu.”

 

Tần Nhị Dũng trong lòng tính toán: “Liễu thúc, thúc bảo cứ bình tĩnh, để tẩu t.ử và Bôn nhi nghỉ ngơi ở trang t.ử một hai ngày , đến thăm cũng muộn.”

 

 

Loading...