Bị Ép Gả Vào Núi Sâu, Khai Hoang Trồng Trọt Sống Những Ngày Sung Túc - Chương 864: Ta Chính Là Muốn Tìm Tỷ Tỷ Ta
Cập nhật lúc: 2026-03-12 22:58:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bà t.ử nhận lấy tiền thưởng, tự nhiên là vui mừng khôn xiết, bà cũng ngờ tới, hôm nay bà chỉ dụng tâm hơn ngày thường một chút xíu, là thể nhận một lượng bạc tiền thưởng.
Phải rằng, tiền công một ngày của bà cũng chỉ hai mươi văn. Một lượng bạc gần bằng tiền công hai tháng của bà .
“Đa tạ Diệp phu nhân thưởng, lão bà t.ử nhất định sẽ tận tâm hầu hạ tam thái thái.”
“Có câu của ngươi, cũng coi như yên tâm . Đợi tới, chỉ cần thấy sắc mặt t.ử , béo hơn bây giờ, nhất định sẽ thưởng tiền cho ngươi.”
Bà t.ử vui đến mức thấy mắt : “Diệp phu nhân, nhất định dùng hết tuyệt chiêu sở trường, để tam thái thái ngày ngày ăn ngon uống . Chỉ là, thường xuyên đến a!”
Trương Giác Hạ và Diệp Tố Vân đều bà t.ử chọc , Diệp Tố Vân phất tay cho bà lui xuống: “Ngươi a, chỉ cần ngươi tận tâm hầu hạ, và tướng công cũng tiền thưởng.”
Bà t.ử lời đông gia, càng cảm thấy công việc tìm thật đáng giá.
Đợi khi bà t.ử lui xuống, Trương Giác Hạ kỹ Diệp Tố Vân vài .
Diệp Tố Vân khó hiểu về phía Trương Giác Hạ: “Tỷ, tỷ chẳng lẽ thật sự cho kỹ, tới, thưởng tiền cho bà t.ử nấu cơm ?”
“Cái gì thể, chỉ cần bà tận tâm hầu hạ , nuôi trắng trẻo mập mạp, bạc tiêu cũng đáng.”
Diệp Tố Vân lời Trương Giác Hạ, gạt nước mắt: “Muội ngay tỷ đối với nhất.”
Trương Giác Hạ an ủi nàng : “Đợi qua mấy ngày nữa, gọi đại tẩu cùng đến thăm .”
“Vâng.”
Sau khi Trương Giác Hạ rời khỏi nhà Diệp Tố Vân, bảo Đại Ngưu cùng nàng dạo một chút, lúc mới trở chỗ Diêu chưởng quầy.
Diêu chưởng quầy kéo nàng chuyện một lát, hai lúc mới lưu luyến rời chia tay.
Diêu chưởng quầy nắm tay Trương Giác Hạ: “Cũng gặp là khi nào?”
“Nhanh thôi, đồng ý với Tố Vân, qua mấy ngày nữa đến thăm .”
“Vậy thì thật là quá.”
Trương Giác Hạ đến Thịnh Hạ Tú Phường đơn giản với Lý Hỉ vài câu, liền dẫn Đại Ngưu rời khỏi Kim Thủy trấn...
Trương Thu Diệp cuối cùng lay chuyển Chu Cửu, đến Diêu Ký bố trang, cửa tiệm vải, nàng liền chỉ mặt gọi tên tìm Diêu chưởng quầy.
Diêu chưởng quầy bởi vì chuyện Trương Giác Hạ rời , tâm trạng đang vui, thấy tiểu nhị , chỉ danh bà tiếp đãi.
Diêu chưởng quầy trừng mắt, mắng tiểu nhị: “Ngươi thấy tâm trạng ? Cứ ở đây.”
Tiểu nhị khó xử Diêu chưởng quầy: “Khách quan , cô mua ít đồ, nếu ngài ngoài tiếp đãi, cô sẽ mua nữa.”
Diêu chưởng quầy cũng nổi nóng: “Lão nương mở cửa tiệm ở cái Kim Thủy trấn bao nhiêu năm nay, đầu tiên gặp loại . Ngươi trực tiếp với cô , thích mua thì mua mua thì thôi, lão nương chiều cái thói của cô .”
Tiểu nhị , Diêu chưởng quầy suýt chút nữa cầm gậy đ.á.n.h .
“Chút chuyện nhỏ cũng xong, thấy ngày mai ngươi cũng đừng đến nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/bi-ep-ga-vao-nui-sau-khai-hoang-trong-trot-song-nhung-ngay-sung-tuc/chuong-864-ta-chinh-la-muon-tim-ty-ty-ta.html.]
“Đừng, chưởng quầy, sai còn , chỉ là, khách quan nhất định đòi gặp ngài, cô , cô ...”
Tiểu nhị ngẩng đầu sắc mặt Diêu chưởng quầy, vội vàng : “Cô cô là thích của Diệp phu nhân, cô thực sự tìm là ngài, mà là Diệp phu nhân.”
“Vậy ngươi với cô , Diệp phu nhân rời khỏi Kim Thủy trấn .”
“Tiểu nhân , cô tin, nhất định ầm ĩ đòi hậu viện xem thử. Cô còn ngài nếu bây giờ ngoài gặp cô , cô sẽ loạn ở trong cửa tiệm chúng .”
Diêu chưởng quầy lập tức từ ghế dậy, đùng đùng nổi giận ngoài: “Ai chiều cô cái thói , lão nương cũng ăn chay, cửa tiệm của lão nương, còn đến lượt cô giở thói ngang ngược .”
Diêu chưởng quầy trong cửa tiệm, xắn tay áo lên, lớn tiếng hô: “Ai tìm ?”
Trương Thu Diệp mới lý luận xong với tiểu nhị, đang bận bới lông tìm vết đống vải vóc của Diêu Ký bố trang, thấy giọng của Diêu chưởng quầy, ném vải trong tay xuống chạy tới: “Diêu chưởng quầy, là tìm bà.”
Diêu chưởng quầy liếc xéo Trương Thu Diệp một cái, chỉ nàng hỏi: “Chính là cô tìm lão nương?”
Trương Thu Diệp mặt đầy tươi sáp gần Diêu chưởng quầy: “Diêu chưởng quầy, hiểu lầm a, quả thực là hiểu lầm. Tỷ tỷ là Trương Giác Hạ, trấn , tỷ ở chỗ bà. tỷ chúng , chút hiểu lầm, lo lắng tỷ gặp , lúc mới dùng cái kế sách .”
Trương Thu Diệp tưởng rằng nàng quan hệ giữa nàng và Trương Giác Hạ, Diêu chưởng quầy nhất định sẽ tươi chào đón nàng , kết quả là, Diêu chưởng quầy một cái ánh mắt cũng cho Trương Thu Diệp.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Bà đầu tiểu nhị nhà : “Ngươi với cô , Diệp phu nhân rời khỏi Kim Thủy trấn ?”
Tiểu nhị thấy chưởng quầy nhà thực sự tức giận, lau mồ hôi trán, vội vàng giải thích: “Chưởng quầy, tiểu nhân a! vị tiểu thư cô tin a?”
Diêu chưởng quầy chỉ ngoài cửa tiệm: “Trương tiểu thư ? Cô cho kỹ đây, Diệp phu nhân rời khỏi Kim Thủy trấn .”
Trương Thu Diệp vẫn tin, kiên trì xông hậu viện: “Diêu chưởng quầy, bà , giữa và tỷ tỷ quả thực chút hiểu lầm. tỷ gặp , điều, bà yên tâm, khi gặp tỷ tỷ, một câu lẫy cũng sẽ . sẽ xin tỷ tỷ đàng hoàng, để tỷ tha thứ cho . Diêu chưởng quầy, nếu luận sơ, chắc chắn là và tỷ tỷ hơn. Cho nên, hôm nay bà cũng đừng cản , đợi khi và tỷ tỷ hòa, tỷ cũng sẽ cảm kích nghĩa cử hôm nay của bà đấy.”
Tiểu nhị trong cửa tiệm thấy thế trận , vội vàng tiến lên ngăn cản Trương Thu Diệp.
Diêu chưởng quầy những lời lẽ hổ của Trương Thu Diệp, giận đến mức xắn tay áo đ.á.n.h .
Bà chỉ tiểu nhị ở cửa, tức giận : “Còn ngẩn đó gì, còn báo quan.”
Tiểu nhị vèo một cái chạy mất dạng.
Trương Thu Diệp ngẩn , nàng ngượng ngùng Diêu chưởng quầy: “Diêu chưởng quầy, chuyện lớn bằng cái móng tay a, bà cần gì báo quan? Chúng đều ở Kim Thủy trấn, cúi đầu thấy ngẩng đầu thấy. Hơn nữa, cũng coi như là khách quen của cửa tiệm bà . chính là quá mức nhớ nhung tỷ tỷ, lúc mới chuyện lỗ mãng.”
Diêu chưởng quầy thực sự là chịu nổi, xông lên hướng về phía Trương Thu Diệp tát hai cái: “Lão nương vốn định cho cô chút mặt mũi, nhưng hôm nay cô quá phận . Cô thật sự cho rằng lão nương dễ chọc? Ta cho cô , năm đó lúc lão nương oai ở cái trấn , cô còn sinh ? Hôm nay thế nào cũng đến lượt cô, phát điên ở trong cửa tiệm của lão nương.”
Người xem náo nhiệt trong cửa tiệm, đều đang chỉ trích Trương Thu Diệp.
“Cô xem cô , cô tìm tỷ tỷ cô, đến cửa tiệm của Diêu chưởng quầy cái gì?”
“Cô thấy Diêu chưởng quầy tính tình , liền cho rằng bà dễ chuyện. Ta cho cô , cô nương, hôm nay cô coi như đá trúng tấm sắt . Tính khí của Diêu chưởng quầy, những già chúng đều rõ lắm, nóng nảy lắm!”
Trương Thu Diệp gấp đến phát : “ thật sự ác ý, chính là tìm tỷ tỷ !”
“Tỷ tỷ mà cô , chính là phu nhân của Cử nhân duy nhất trấn chúng , Diệp Bắc Tu ?”