Bị Ép Gả Vào Núi Sâu, Khai Hoang Trồng Trọt Sống Những Ngày Sung Túc - Chương 892: Tri Huyện Phu Nhân Làm Mai Chịu Trắc Trở

Cập nhật lúc: 2026-03-12 22:59:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Từ chỗ Lưu phu nhân trở về xong, Trương Giác Hạ cũng nghĩ tới chuyện của Diệp Bắc Tu nữa, xốc tinh thần, xử lý việc buôn bán trong nhà.

 

Trương Giác Hạ là may mắn, những bên cạnh nàng từng đều là đắc lực can tướng của nàng.

 

Trừ phi là gặp chuyện bọn họ thật sự xử lý , ngày thường căn bản ai tới phiền nàng.

 

Khiến nàng yên tâm nhất là, sổ sách của mỗi cửa tiệm đều rõ ràng rành mạch, hơn nữa chỉ cần đến thời gian, liền đúng giờ đưa tới cho nàng, để nàng xem xét.

 

Đương nhiên cùng đưa tới còn bạc, ước mơ lớn nhất chính là đếm bạc đếm đến mỏi tay.

 

Bây giờ, ước mơ thành sự thật , Trương Giác Hạ cảm thấy chuyện , cũng thơm như nữa.

 

Khi lý xong tất cả sổ sách, Trương Giác Hạ cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm .

 

Lý Vân hoảng hốt hoang mang bước : “Phu nhân, Tri huyện phu nhân tới .”

 

“Mau mời tỷ .”

 

Trương Giác Hạ cũng vội dậy, đón ngoài.

 

Câu đầu tiên Tống Diệu Âm thấy Trương Giác Hạ chính là: “Muội là quả thực trầm khí, , từ trang viên của trở về bao lâu , cũng nha môn huyện thăm một chút.

 

Ta thể cho , nhưng là ngày ngày mong ngóng đấy.”

 

Trương Giác Hạ chỉ một xấp sổ sách mặt : “Biểu tẩu, tỷ thật sự là oan uổng .

 

Tỷ xem những sổ sách mặt , xem xong a!”

 

“Ai bảo gia đại nghiệp đại chi, , mỗi cửa tiệm đều bạc, vui vẻ ?”

 

“Vui vẻ, đương nhiên vui vẻ .”

 

“Nếu Trương đông gia vui vẻ như , chi bằng bữa trưa hôm nay, liền do mời !”

 

“Tiểu tự nhiên là cầu còn .”

 

Tống Diệu Âm cũng khiêm nhường: “Vậy thì xong , hôm nay nhưng .”

 

Trương Giác Hạ và Tống Diệu Âm chỗ , Lý Vân bưng lên nước và điểm tâm, hai đều bưng chén lên, nhấp một ngụm nhỏ xong, là đồng bộ đặt chén xuống.

 

Trương Giác Hạ liền mở miệng: “Biểu tẩu, chuyện gì ?”

 

Tống Diệu Âm thở dài một : “Thảo nào lúc đầu giao thiệp, biểu ca liền cố ý dặn dò , bảo đừng chơi trò hư ảo với , chuyện chuyện là .

 

Muội xem , hai cũng là giao tình cũ , huống hồ cũng là một thời gian gặp , cũng hỏi một chút, dạo sống ?”

 

Trương Giác Hạ lập tức giả vờ giả vịt cẩn thận đ.á.n.h giá Tống Diệu Âm: “Biểu tẩu, ngược sơ ý .

 

Muội sở dĩ hỏi biểu tẩu sống , là bởi vì thấy biểu tẩu mặt mày hồng hào, tự nhiên là dạo ngày tháng của biểu tẩu sống cực .”

 

Nói xong lời , nàng liền dậy ghé sát đến mặt Tống Diệu Âm, nũng kéo kéo cánh tay tỷ : “Biểu tẩu, đại nhân đại lượng, ngàn vạn đừng chấp nhặt với .”

 

Tống Diệu Âm nhẹ nhàng điểm điểm trán Trương Giác Hạ: “Muội a , là thật sự hết cách với .

 

Ta hỏi , liền tò mò, hôn sự của Lý gia và Lưu gia thế nào ?”

 

“Cái mà tò mò, vốn chính là chuyện ván đóng thuyền, biểu tẩu mặt, đạo lý thành.”

 

“Lưu gia tiểu thư tới bái phỏng một chút, giúp uyển chuyển từ chối .

 

Ta cho nàng , và tiểu cô t.ử tương lai của nàng quan hệ cực , đợi nàng và Lý Tề thành xong, tới bái phỏng cũng muộn.”

 

“Đa tạ biểu tẩu.”

 

“Cảm tạ cái gì a, vốn chính là giúp đại mang.

 

Ngày bọn họ thành cũng chọn xong , liền định mùng sáu tháng sáu.”

 

“Cái cũng quá gấp !”

 

“Gấp cái gì mà gấp, theo ý Lưu gia hận thể bây giờ liền đem khuê nữ gả qua đó.

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/bi-ep-ga-vao-nui-sau-khai-hoang-trong-trot-song-nhung-ngay-sung-tuc/chuong-892-tri-huyen-phu-nhan-lam-mai-chiu-trac-tro.html.]

Chẳng qua là, Lý gia cũng là đại gia đại hộ, Lý Tề thành cũng là đại sự, gì cũng chuẩn chuẩn .”

 

“Là cái lý lẽ , biểu tẩu, Lý phu nhân bà ?”

 

“Đừng quản bà nữa, ngày thành đều chọn , bà chính là ý kiến nữa cũng chỉ thể bảo lưu .

 

Ngược là Lý lão gia, đối với Lưu gia cô nương, là hài lòng.”

 

“Lý lão gia cũng là vì Lý gia bọn họ suy nghĩ, Lưu cô nương chỉ cần quản lý việc nhà, còn về những cái khác, Lý lão gia sợ là cũng thời gian cân nhắc .”

 

Tống Diệu Âm xong lời của Trương Giác Hạ, ánh mắt về phía nàng tràn đầy tán thưởng: “Giác Hạ, cảm thấy, ở cùng với , chuyện, đều thể mở mang kiến thức a!

 

Sao liền nghĩ tới, Lý lão gia là vì chấn hưng gia nghiệp, mới để Lý Tề cưới Lưu gia cô nương.

 

Ta chỉ là tưởng rằng, Lý lão gia bảo đảm là thấy Lưu gia cô nương bưu hãn, thành xong, bảo đảm thể quản Lý Tề.”

 

Trương Giác Hạ là khiêm tốn xua xua tay: “Biểu tẩu, tỷ liền đừng dát vàng lên mặt nữa.

 

Đây đều là một lý lẽ !”

 

Tống Diệu Âm cũng tranh cãi nữa: “Muội là một lý lẽ thì là một lý lẽ !

 

Nhắc tới cái , còn nhớ một chuyện, vốn dĩ, còn một cái mai mối.”

 

Trương Giác Hạ kinh ngạc về phía Tống Diệu Âm: “Biểu tẩu, chẳng lẽ mai còn nghiện ?”

 

Tống Diệu Âm vội vàng lắc đầu, tự chứng minh : “Lần thuần túy là vì lòng , nhưng ai ngờ nhận tình, lòng của cũng coi thành lòng lang thú.

 

Haiz, nghĩ đều là nước mắt a!

 

Ngay cả biểu ca đều oán trách xen việc của khác.”

 

“Biểu tẩu, tiện , thử xem, cũng giúp tỷ phân xử một chút.”

 

“Được thôi, vốn cũng coi ngoài, điều, chuyện vốn là chuyện tình nguyện đơn phương, nhưng ngoài a!”

 

Trương Giác Hạ vỗ n.g.ự.c: “Biểu tẩu, con của tỷ còn tin tưởng .

 

Muội là lo lắng, tỷ đem chuyện , thời gian dài kìm nén trong lòng sẽ nghẹn hỏng mất.”

 

“Được, cùng một câu , , liền thích .

 

Chuyện là thế , lúc tiệc đầy tháng Bôn nhi nhà , là cùng nhị thẩm của Ánh Nguyệt, cùng một bàn !

 

Ta cô nương Ánh Nhu nhà bà , chiêu rể, liền động tâm tư mai.”

 

“Biểu tẩu, tỷ thể nghĩ tới Ánh Nhu, là phúc khí của a!”

 

Tống Diệu Âm xong lời của Trương Giác Hạ, tức giận chu cái miệng nhỏ lên: “Giác Hạ, , chúng vốn đều ngoài.

 

Phúc khí với phúc khí cái gì, là phúc khí, bỏ lỡ cô nương như Ánh Nhu.”

 

“Muội cũng cho là như , chỉ là biểu tẩu, thể thử xem phúc khí là ai a?”

 

“Dù cũng ở Kinh thành, với cũng .

 

Hắn là một đường nhà đẻ , trong nhà phụ mẫu đều mất, trông cậy sự tiếp tế của trong tộc sống qua ngày.

 

Hắn cũng là một sách, năm ngoái còn trúng cử nhân.

 

Ta vốn cũng là ý , bây giờ sách, cũng khoản chi tiêu gì lớn, dựa trong tộc là vấn đề gì.

 

nếu thi đỗ , chỗ tiêu bạc liền nhiều .

 

Còn nữa là, ngộ nhỡ thi đỗ thì , một sống sờ sờ, cũng thể cứ luôn dựa trong tộc tiếp tế !

 

Hôm đó xong chuyện Ánh Nhu chiêu rể xong, đầu tiên nghĩ tới chính là đường của .

 

Thế là, ngay trong ngày, liền một bức thư cho mẫu , đợi phụ đồng ý xong, mới đem chuyện cho đường của .

 

Ta còn nghĩ, nếu đường của đồng ý , Kim Thủy trấn cho nhị phu nhân .”

 

 

Loading...