Bị Ép Gả Vào Núi Sâu, Khai Hoang Trồng Trọt Sống Những Ngày Sung Túc - Chương 959: Sủng Ái
Cập nhật lúc: 2026-03-12 23:02:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm lão phu nhân giữ dùng bữa, mãi cho đến buổi chiều, Trương Giác Hạ thấy Thẩm lão phu nhân mệt, Diệp Bôn cũng bắt đầu lời, lúc mới dậy chuẩn cáo từ.
Thẩm lão phu nhân vẫn chuẩn thả , cố gượng ép hai con nàng chơi thêm một lát nữa.
Trương Giác Hạ hiểu ý của Thẩm lão phu nhân, cũng cảm thấy bà cụ quá mức cô đơn, liền nháy mắt với Lê Hoa, hai kẻ xướng họa, đến mức Thẩm lão phu nhân cuối cùng cũng chịu nghỉ ngơi.
Trương Giác Hạ cũng thở phào nhẹ nhõm, chuẩn mang theo Diệp Bôn rời .
Nàng bên còn chuẩn khởi hành, Thẩm lão phu nhân dặn dò: “Chúng đấy, đừng để mời ngươi nhé! Phải thường xuyên mang Bôn nhi đến tìm chơi đấy!”
“Vâng, lão phu nhân, cứ yên tâm , đảm bảo sẽ ngày thấy phiền chúng cháu.”
Thẩm lão phu nhân lắc đầu nguầy nguậy: “Nha đầu, ngươi cứ yên tâm , đảm bảo ngày đó . Lê Hoa, đồ chuẩn cho nha đầu, đều thu dọn mang lên. Còn cả lễ vật cho Bôn nhi nữa, cũng mang theo hết.”
Trương Giác Hạ bế Diệp Bôn lên xe ngựa, đồ đạc chất đầy ắp, đầu với Lê Hoa đang tiễn các nàng ngoài: “Người còn tưởng rằng, ngươi đem đồ đạc trong phòng lão phu nhân dọn hết đây đấy!”
Lê Hoa về phía Trương Giác Hạ: “Lão phu nhân tính tình thế nào, còn rõ , bà hận thể đem đồ đều giữ cho đấy! Ngược là , lâu như đều thể đến thăm bà cụ, , lão phu nhân ngày nào cũng lải nhải bên tai nô tỳ, đến mức tai nô tỳ sắp mọc kén , mới đến đây.”
“Ngược là của , nhất định sẽ thường xuyên đến.”
“Đợi lão phu nhân tỉnh , nô tỳ sẽ đem câu cho bà , bà đảm bảo thể vui vẻ mấy ngày liền. Diệp phu nhân, sắc trời cũng còn sớm nữa, Bôn nhi thiếu gia tuổi còn nhỏ, nô tỳ sẽ lỡ thời gian của nữa. Hơn nữa, chỗ lão phu nhân cũng thể rời khỏi .”
Lê Hoa xong lời , vẫy vẫy tay với Trương Giác Hạ, liền trong phủ.
Trương Giác Hạ Lê Hoa phủ, lúc mới bảo Thẩm Lương đ.á.n.h xe ngựa rời .
Trương Giác Hạ ở hậu viện bầu bạn với Thẩm lão phu nhân một ngày, Thẩm Lương cũng ở Thẩm phủ một ngày, Trương Giác Hạ chút áy náy: “Thẩm Lương, lỡ việc gì của ngươi chứ?”
Thẩm Lương hắc hắc: “Phu nhân, thể chứ? Thuộc hạ ở Thẩm phủ cũng là vì chuyện ăn của nhà chúng mà, nghĩ xem, thuộc hạ bây giờ là quản sự của Diệp phủ, thể thường xuyên Thẩm gia. Đến tối, những kẻ thông minh thạo tin tức , liền thể hiểu rõ là chuyện gì xảy .”
Trương Giác Hạ từ trong lời của Thẩm Lương ý tứ khác: “Thẩm Lương, thời gian chúng ở Thanh Phong thành, xảy chuyện gì ?”
Thẩm Lương sửng sốt một chút: “Phu nhân, đều là chuyện qua , chẳng qua chỉ là mấy kẻ tiểu nhân, tưởng rằng và lão gia rời khỏi Thanh Phong thành, liền giở trò . Bất quá, bọn chúng còn kịp động tâm tư, Thẩm đại gia thu thập .”
Trương Giác Hạ xong lời của Thẩm Lương, cũng hỏi nhiều nữa, dù cũng là chuyện qua , hơn nữa, sổ sách bên Thanh Phong thành , nàng mỗi tháng xem một , cũng quả thực vấn đề gì.
Nàng ngược đối với việc Thẩm Lương hôm nay ở Thẩm phủ những gì cảm thấy hứng thú, thế là, nàng liền hỏi một câu.
Thẩm Lương cũng định giấu giếm: “Bên chỗ Thẩm lão phu nhân khi dập đầu xong, thuộc hạ liền tiền viện, trùng hợp là đại gia vặn ở trong phủ, thuộc hạ liền với ngài vài câu, ngài còn hỏi chuyện ăn của phủ chúng , hỏi tình hình gần đây của và lão gia, đó còn hỏi thăm Bôn nhi thiếu gia. Từ thư phòng của đại gia , thuộc hạ liền cùng các quản sự của Thẩm phủ, quen mặt mũi, còn cùng bọn họ ăn một bữa cơm trưa. Phu nhân, nếu là , đây chính là chuyện thuộc hạ ngay cả nghĩ cũng dám nghĩ tới.”
“Chuyện là gì, ngươi chừng, còn cơ hội bồi tiếp mệnh quan triều đình ăn cơm đấy!”
Đương nhiên, lời Trương Giác Hạ cũng thành phần bốc phét trong đó, thế nhưng, Thẩm Lương tưởng thật: “Mượn cát ngôn của phu nhân, sẽ ngày đó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/bi-ep-ga-vao-nui-sau-khai-hoang-trong-trot-song-nhung-ngay-sung-tuc/chuong-959-sung-ai.html.]
Hai chuyện, nhanh đến nhà Trương Giác Hạ.
Thẩm Lương sắp xếp thỏa cho con Trương Giác Hạ, liền chuẩn gấp gáp về, dù , cửa hàng đồ ăn đến tối mới là lúc bận rộn nhất, chút yên tâm, cơ bản là mỗi tối đều sẽ qua xem một chút.
Trương Giác Hạ hiệu cho nhũ mẫu bế Diệp Bôn về hậu viện nghỉ ngơi, nàng thì giữ Thẩm Lương .
Sau khi Thẩm Lương xuống, Lý Vân liền sai Quế Hoa dâng lên, Trương Giác Hạ bưng chén lên uống một ngụm : “Đã lâu chuyện lâu như , cổ họng đều chút thoải mái .”
Thẩm Lương cũng bưng chén lên, nhấp một ngụm nhỏ, liền đặt xuống: “Thuộc hạ ngược cảm thấy phu nhân hôm nay hứng thú cao.”
“Dù cũng lâu gặp lão phu nhân , bà nhớ , cũng nhớ bà mà! Cho nên, liền mãi dứt, cũng lão phu nhân bà cụ mệt nữa?”
“Chuyện còn dễ xử lý , ngày mai thuộc hạ đến Thẩm phủ thám thính thực hư là .”
Trương Giác Hạ cũng cảm thấy đề nghị : “Vậy thì phiền ngươi chạy một chuyến .”
“Hôm đó Lưu bà bà còn với thuộc hạ, trở nên khách sáo hơn , thuộc hạ còn tin. Hôm nay như , phu nhân quả thực khách sáo hơn ít.”
Trương Giác Hạ Thẩm Lương đùa, cũng để trong lòng: “Nếu các ngươi đều ý kiến, thì sửa. Thẩm Lương, giữ ngươi , là chuyện .”
Thẩm Lương Trương Giác Hạ chuyện, lập tức ngay ngắn chỉnh tề: “Phu nhân, .”
Trương Giác Hạ thấy Thẩm Lương trang trọng như , nên chuyện nào , thôi bỏ , nàng cũng tính toán nữa, nhớ cái gì, thì cái đó : “Thẩm Lương, hôm nay và Thẩm lão phu nhân xong , lúc ngươi thành , bà cũng sẽ đến góp vui.”
Thẩm Lương quả thực ngờ tới, thể diện lớn như : “Phu nhân, lời là thật ?”
“Ngươi xem ngươi kìa, loại chuyện thể mang đùa ? Hôm nay bàn cơm, lão phu nhân đích với , còn thể là giả .”
“Tốt quá , phu nhân yên tâm, thuộc hạ nhất định sẽ chuẩn thật . Lão phu nhân thích hát kịch, đến lúc đó thuộc hạ sẽ mời một gánh hát, đảm bảo khiến lão phu nhân hài lòng.”
“Lão phu nhân , đừng quá để ý đến bà, bà cũng chỉ là lớn tuổi , góp chút náo nhiệt thôi. Bảo ngươi cứ an tâm tân lang quan của ngươi là .”
“Vậy , phu nhân, , ngày thuộc hạ thành nếu lão phu nhân thể đến, đó là thể diện lớn đến nhường nào.”
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Trương Giác Hạ dáng vẻ vui mừng của Thẩm Lương, cũng giống như giả vờ, chỉ cần vui vẻ, thế nào thì thế đó , Trương Giác Hạ cũng định khuyên nữa.
Lúc Trương Giác Hạ đang đông ngó tây tìm , Lý Vân trùng hợp bưng điểm tâm : “Ta thấy điểm tâm phu nhân mang về tồi, liền nghĩ những thứ đều là món thích ăn, nên đặc biệt bưng lên cho một ít.”
Trương Giác Hạ thấy điểm tâm cũng hai mắt sáng rực: “Những thứ đều là nhà bếp Thẩm phủ , hương vị quả thực là thơm ngon, các ngươi cũng nếm thử .”
Thẩm Lương cũng khách sáo, đưa tay lấy một miếng: “Phu nhân, lão phu nhân đối với quả thực là sủng ái, điểm tâm của nhà bếp Thẩm phủ, bình thường thể ăn , huống hồ, còn một mang cho nhiều như .”