Bị Ép Gả Vào Núi Sâu, Khai Hoang Trồng Trọt Sống Những Ngày Sung Túc - Chương 973: Chuẩn Bị Tiếp Quản
Cập nhật lúc: 2026-03-12 23:03:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chưởng quầy nha hành sự tháp tùng của Trương quản gia và Thẩm Lương, cùng đến trang t.ử.
Hạ nhân của Trương gia trong trang t.ử đều ngẩn , rõ ràng hôm qua bọn họ bàn bạc xong, sáng sớm hôm nay Thanh Phong thành, ngủ một giấc, chiều gió đổi .
Trương quản gia thấy những như kẻ ngốc, ở đây, liền vẫy tay cao giọng : “Đừng ngây đó nữa, mau về thu dọn hành lý .”
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
“Trương quản gia, đây là vì a? Đang yên đang lành bảo chúng thu dọn hành lý a?”
Trương quản gia trừng mắt: “Sao mà lắm lời thế, bảo các thu dọn hành lý thì thu dọn !”
Trong những , kẻ gan nhỏ thì co rúm sang một bên, kẻ gan lớn ngược mở miệng: “Trương quản gia, ông lời , chúng đang ở trong trang t.ử yên lành, ông đột ngột bảo chúng thu dọn hành lý, cũng một lời giải thích chứ!”
Trương quản gia liếc mắt đám đông, hừ lạnh một tiếng: “Hóa các là giả vờ hồ đồ a! Hôm đó đến chẳng sớm với các , chủ nhân bán trang t.ử .”
“Vậy chúng ?”
“Câu hỏi lắm, chủ nhân chúng tâm thiện, tự nhiên sẽ bỏ mặc các . Chủ nhân chúng bán trang t.ử bên , đó, mua một trang t.ử ở kinh thành, bảo các thu dọn hành lý, tự nhiên là để các đến trang t.ử ở kinh thành . Nhanh lên, đừng nhảm nữa, chỉ cho thời gian hai ngày, trong vòng hai ngày thu dọn xong xuôi. Chủ nhân còn dặn dò, các cần thành dập đầu với bà nữa, trực tiếp kinh thành là . Trang đầu ? Trang đầu ở đây ? Lát nữa, giao phó cho ngươi .”
Trang đầu tự nhiên đẩy : “Trương quản gia, ông cứ giao phó với trang đầu , đồ đạc chúng dễ thu dọn.”
“ đấy.”
Trương quản gia thấy những quyết tâm xem giao phó với trang đầu thế nào, cũng đuổi bọn họ nữa.
Hắn gọi trang đầu sang một bên, dùng giọng lớn nhỏ : “Nhị quản gia trong phủ chúng , ngươi từng gặp ?”
Trang đầu gật đầu: “Trang t.ử do ông quản lý, tự nhiên là quen .”
“Vậy thì , các ngươi thu dọn hành lý xong, thì mang theo đồ đạc lên đường. Đây là chỗ ở của Nhị quản gia ở kinh thành, các ngươi đến kinh thành xong thì tìm ông .”
“Còn cần phiền phức như , chúng trực tiếp đến trang t.ử mới .”
“Chủ nhân chúng sở dĩ gấp gáp bán trang t.ử hiện tại như , chính là để gom bạc. Nếu bạc, thì mua trang t.ử ở kinh thành, các ngươi hiểu ?”
“Trang t.ử còn mua , bắt chúng kinh thành, chủ nhân cũng quá thông cảm cho ! Trương quản gia, là ông chuyện đàng hoàng với chủ nhân, chúng ở , ?”
Lời thốt , sắc mặt của một xem náo nhiệt bên ngoài đều đổi.
Bọn họ hận thể để những mau ch.óng rời khỏi trang t.ử !
Trương quản gia cũng cuống lên: “Chủ nhân nếu vì các ngươi, đến nỗi bán cái trang t.ử mà tốn công tốn sức như . Ta cho các ngươi , đừng rượu mời uống uống rượu phạt, khế của các ngươi đều trong tay chủ nhân đấy! Chủ nhân nỡ bỏ các ngươi, các ngươi còn cao. Đều nhanh lên, về thu dọn hành lý. Ai mà lời, chủ nhân xử lý kẻ đó .”
Lời của Trương quản gia ít nhiều sức răn đe, dặn dò thêm một câu: “Đồ đạc khác trong trang t.ử đều mang theo, chỉ mang đồ dùng cá nhân của các ngươi. Đây là của nha hành, bọn họ sẽ ở đây trông chừng các ngươi, muộn nhất là chiều mai, các ngươi . Đương nhiên, các ngươi nếu lấy may, sáng mai cũng .”
Trương quản gia dặn dò xong những việc , liền tìm chỗ râm mát nghỉ ngơi.
Hắn ngẩng đầu vặn thấy Thẩm Lương cách đó xa, tròng mắt xoay chuyển, với những xem náo nhiệt : “Chủ nhân chúng tâm thiện, cũng luôn nhớ đến các ngươi. Bà đều dặn dò với chủ mới của trang t.ử , các ngươi cứ yên tâm ở trang t.ử ! Chỉ những ký t.ử khế với Trương gia , các ngươi đều thể ở .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/bi-ep-ga-vao-nui-sau-khai-hoang-trong-trot-song-nhung-ngay-sung-tuc/chuong-973-chuan-bi-tiep-quan.html.]
Những xem náo nhiệt , vốn mang tâm lý ăn bữa no nào bữa nấy, dù đây cũng trang t.ử của bọn họ, bọn họ cũng tính.
Bọn họ cũng ký văn tự bán gì với Trương gia, cũng thể cầu xin , thu nhận bọn họ nữa.
Dù cũng thu nhận bọn họ ít năm .
Cho nên nghĩ thông suốt , cũng thấy cả, lúc mới chạy tới xem náo nhiệt.
Nếu thì gì tâm trạng xem náo nhiệt a, dù , bữa cơm còn ở mà!
Đương nhiên, lúc bọn họ lời Trương quản gia xong, đầu tiên là tin, đó kinh ngạc, chuyển thành vui mừng khôn xiết.
“Trương quản gia, lời ông là thật ? Không lừa gạt chúng chứ? Ông yên tâm, những như chúng nhận bao nhiêu lợi ích của Trương gia bao năm nay, chủ nhân Trương gia gặp khó khăn, chúng tự nhiên sẽ kéo chân . Trang t.ử các cứ yên tâm bán, chúng quấy rối. Các nếu mở miệng bảo chúng , chúng hai lời thu dọn đồ đạc của ngay.”
Mấy câu , mà khiến Trương quản gia cảm động, ngay cả Thẩm Lương một bên, xong cũng chút động lòng.
Ánh mắt tự chủ về phía chuyện.
Trương quản gia cảm động thì cảm động, nhưng chuyện chủ nhân dặn dò, tự nhiên dám tự ý quyết định, đưa những đến kinh thành.
Hắn chỉ về phía Thẩm Lương: “Vừa những lời đều là thật, các ngươi xem, , chính là quản sự mới của trang t.ử . Các ngươi nếu thắc mắc gì, thể hỏi .”
“Thật ? Hắn thật sự là quản sự mới của trang t.ử ?”
“Cái còn giả , nếu là các ngươi, sẽ ở đây nữa. Kẻ lanh lợi thì mau ch.óng hỏi quản sự mới, trang t.ử quy trình thế nào.”
Lời của Trương quản gia thốt , những cũng đổi chiều gió, đều chạy về phía Thẩm Lương.
Đương nhiên, những nô bộc Trương gia kinh thành , kẻ nhiều tâm cơ cũng bắt đầu động não.
Bọn họ đặc biệt về phía Thẩm Lương, ghi nhớ tướng mạo của Thẩm Lương trong lòng.
Nô bộc Trương gia thu dọn hành lý, những ở trang t.ử, liền vây quanh Thẩm Lương hỏi đông hỏi tây.
Thẩm Lương tính, hỏi tất đáp.
Tính tình của Thẩm Lương để ấn tượng cho những , những vốn định ngoài xông pha, cũng thu tâm tư.
Đợi những hỏi xong, Thẩm Lương lúc mới hỏi chuyện : “Lão nhân gia, xưng hô thế nào?”
Người nọ vui mừng đến đỏ cả mắt: “Quản sự, tại hạ thật sự là thụ sủng nhược kinh a! Ở trong trang t.ử bao nhiêu năm, đều là mày, thằng , cứ thế quát tới quát lui, tại hạ cũng quên mất tên gì ? Quản sự, tại hạ họ Lưu, tên Cát Tường, quản sự gì sai bảo?”
Thẩm Lương hài lòng Lưu Cát Tường hiểu chuyện như : “Lưu thúc, thấy tuổi tác thúc lớn hơn , xưng hô với thúc như ?”
Được quản sự mới gọi là thúc, Lưu Cát Tường gì mà hài lòng: “Quản sự thật sự quá khách sáo .”
“Đã là Lưu thúc đồng ý, cứ gọi thúc như . Lưu thúc, bây giờ phiền thúc một việc.”