Bị Ép Làm Thông Phòng? Ta Quay Người Gả Cho Cha Của Tra Nam - Chương 165: Tiểu Yêu Tinh Mê Người, Oan Gia Ngõ Hẹp

Cập nhật lúc: 2026-03-15 00:23:40
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ánh mắt hung dữ của tiểu cô nương đối với Mộ Quân Diễn mà , nửa điểm uy h.i.ế.p.

 

Đáy mắt trong veo tràn ngập một tầng sương mù, giống cảnh cáo, ngược giống như nũng.

 

Đáy mắt Mộ Quân Diễn tối sầm , yết hầu khẽ lăn lộn, nhưng thấy vết phồng rộp chân nàng và lòng bàn tay mài rách băng bó, chút đành lòng.

 

Vừa kiềm chế , hận thể nuốt sống .

 

Lúc , chỉ thể gắng gượng đè xuống, cẩn thận đặt chân nàng trong chăn, ôm cả lẫn chăn trong lòng, thấp giọng : “Ôm nàng, động nàng, nàng an tâm ngủ .”

 

Cố Họa ngẩng đầu, ai oán liếc một cái.

 

Nhỏ nhẹ lầm bầm: “Vừa cũng như .”

 

Mộ Quân Diễn vẻ mặt đắn: “Ai bảo nàng quyến rũ chi? Ta chính là phu quân của nàng, là nam nhân bình thường. Bản lĩnh câu dẫn của nàng lớn lắm đấy, ngay cả đầu tiên gặp nàng cũng dám vì nàng mà xông đại trướng ban đêm, thể thấy nàng là một tiểu tinh quái chiêu ong dẫn bướm.”

 

Cố Họa tức đến mức bật giọng gió: “Ta .”

 

Nàng đều giả nam trang , ai sẽ xui xẻo như .

 

Nghĩ nghĩ, cam lòng, lườm một cái, tức giận hừ hừ : “Quân doanh các cũng quân kỹ ? Chàng hơn chỗ nào? Ta cũng tiêu d.a.o khoái hoạt như .”

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Ái chà.

 

Quả nhiên là lịch luyện một hồi, gan lớn hơn ít a.

 

Cãi đều trôi chảy như ?

 

Mộ Quân Diễn trừng phạt cúi xuống c.ắ.n một cái lên dái tai như hạt châu, cô gái khẽ hô một tiếng, sợ tới mức vội vàng che miệng, nhỏ nhẹ oán trách: “Muốn c.h.ế.t a~”

 

Giọng nũng nịu thể vắt nước, càng giống như liếc mắt đưa tình.

 

Bên tai truyền đến tiếng trầm thấp của nam nhân, râu ria đ.â.m má nàng, nàng vội vàng tránh , dán lên.

 

Ai oán một tiếng, dứt khoát mặc kệ .

 

Ai bảo tự chui đầu lưới chứ?

 

Mộ Quân Diễn dán tai nàng, thì thầm tai nàng: “Ta bao giờ tìm khác, , nàng lĩnh hội ? Gia chính là tràn đầy năng lượng bộc phát.”

 

Mặt Cố Họa lập tức đỏ bừng, tránh mặt , thấp giọng : “Ta thể lĩnh hội cái gì? Chàng chạm khác ?”

 

“Thật ?”

 

Giọng khàn khàn đầy từ tính của nam nhân mang theo tính công kích nồng đậm, nóng thổi trong tai, khiến nàng nóng ran như lửa đốt, vội vàng đẩy .

 

Nếu , nàng còn nhào lên nữa cơ.

 

Nàng cũng nhớ c.h.ế.t.

 

Mộ Quân Diễn : “Hay là thử nữa, xem ?”

 

Vừa , bàn tay to quấn quýt về phía , trượt xuống .

 

Cố Họa sợ tới mức vội vàng đỡ lấy cánh tay , thật lòng cầu xin: “Đừng mà, trời sắp sáng . Chuyện nữ t.ử quân doanh bây giờ a?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/bi-ep-lam-thong-phong-ta-quay-nguoi-ga-cho-cha-cua-tra-nam/chuong-165-tieu-yeu-tinh-me-nguoi-oan-gia-ngo-hep.html.]

 

Mộ Quân Diễn khẽ, nâng mặt nàng lên, cúi đầu mổ một cái lên đôi môi hồng phấn của nàng.

 

“Lúc sợ ? Tiểu hồ ly tinh, nếu nể tình nàng đường vất vả, Gia nàng ba ngày ba đêm xuống giường.”

 

Cố Họa mặt đỏ tai hồng, trừng một cái, khẽ hừ: “Uổng công các tướng sĩ thanh tâm quả d.ụ.c, biểu hiện giả dối, lừa .”

 

Mộ Quân Diễn tức , nhẹ nhàng nhéo một cái lên má nàng: “Nàng bản lĩnh , lật ngói . Dám mắng Gia ?”

 

Cố Họa nhe răng trợn mắt: “Còn Gia bắt nạt .”

 

Mộ Quân Diễn buông tay, khuôn mặt nhỏ nhắn kiều diễm mê , cố sức nhịn nhịn, than nhẹ một tiếng, nhịn tràn ý .

 

“Chẳng lẽ vì nàng nhớ nhung Gia, ngàn dặm xa xôi đưa tới? Hửm?”

 

Cố Họa hổ mở miệng thế nào, mặt , tiếng như muỗi kêu: “Không nhớ.”

 

Mộ Quân Diễn thích bộ dạng hổ của nàng, truy hỏi: “Tiểu gia hỏa khẩu thị tâm phi, ngàn dặm xa xôi tới Nam Cương, dám chỉ là đưa lương thực?”

 

Tròng mắt Cố Họa đảo loạn, nghiêm trang: “Ta là sợ Mộ gia quân đói bụng, sức đ.á.n.h giặc.”

 

“Ha. Bùi thị gia đại nghiệp đại, lấy lòng Mộ gia quân , phái bao nhiêu tới đưa lương thực chẳng , chọn một nữ t.ử yếu đuối tay trói gà c.h.ặ.t, vai thể gánh như nàng tới?”

 

Cố Họa tức giận nhắm mắt, mở , trực tiếp trừng : “Ta lo nước thương dân, lo lắng quốc sự ?”

 

Mộ Quân Diễn vui vẻ: “Ừm, tồi, gả cho ngược trưởng thành , lo lắng quốc sự . Vậy nàng lo lắng lo lắng cho phu quân nàng .”

 

Cố Họa nhướng mày: “Ta lo lắng cho a. Ta chép thi cảo vong thê cho , áo trong cho , lo lắng cho ?”

 

Không nhắc tới thi cảo còn đỡ, nhắc tới Mộ Quân Diễn liền gõ trán nàng.

 

“Ừm, nàng chép thi cảo vong thê, cảm tạ nàng. Ta đặc biệt đặt bàn, ngày nào cũng thể thấy đấy.”

 

Cố Họa xong trong lòng thoải mái, chua loét đáp trả: “Ừm, về tiếp tục chép, chép thêm cho mấy quyển để nó thế vong thê tình sâu nghĩa nặng của bầu bạn với .”

 

Mộ Quân Diễn phì .

 

Tình sâu nghĩa nặng, còn chép thêm mấy quyển bầu bạn với ?

 

Vừa tức buồn , há miệng c.ắ.n một cái lên khuôn mặt xinh của nàng: “Câm miệng.”

 

Cố Họa cứng đờ cả , đầu tim ngứa ngáy, trong lòng tuy giận, nhưng cũng dám nữa.

 

Mộ Quân Diễn nhéo ch.óp mũi nàng lắc lắc: “Cái đầu ngốc của nàng, suy nghĩ lung tung cái gì.”

 

Đầu ngón tay trượt má nàng, ngón tay nhuộm một tầng màu vàng, đầu ngón tay ma sát một chút, vẻ mặt ghét bỏ hỏi: “Nàng bôi cái gì đây?”

 

Cố Họa ngẩn .

 

Tiêu đời, bột khương hoàng mặt rửa sạch, nàng…

 

Bây giờ chẳng lẽ là mặt quỷ vẽ bùa ?

 

Bộ dạng tôn quý của nàng, vị Quốc Công gia hạ miệng a?

 

 

Loading...