Bị ép ly hôn, tôi nhặt được con tổng tài - Chương 240: Lâm An bất an
Cập nhật lúc: 2026-04-01 22:56:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thịnh Vạn Trình xong mà suýt chút nữa thì kinh ngạc đến mức rớt cả quai hàm xuống đất. Ngàn vạn cũng thể nào tưởng tượng nổi. Cô em gái út bé bỏng luôn ngoan ngoãn hiền thục hiểu chuyện nết na của . Vậy mà một ngày dám to gan lớn mật chỉ trích dạy dỗ xỉ vả thẳng mặt một trận xối xả thương tiếc như thế :
“Anh...”
Thịnh Thiên Di cắt ngang lời :
“Anh cái gì mà ! Bố ở nhà lúc nào cũng lo sốt vó lên vò đầu bứt tai vì đấy . Anh tự xem bản . Sắp bước sang cái tuổi tứ tuần đầu bốn đến nơi . Vậy mà cái chuyện tình cảm yêu đương cá nhân vẫn cứ lộn xộn rối tinh rối mù như mớ bòng bong cả. Bây giờ ngày nào cũng viện cớ chạy sang nhà em lượn lờ. Ngoài mặt thì lấy lý do là nhớ nhung đến thăm hỏi chơi đùa với bé Chân Chân. em thừa tỏng cái ý đồ thực sự của . Chẳng qua là chỉ mượn cớ đó để lẩn trốn trốn tránh việc đối mặt với những lời la mắng cằn nhằn giục giã lấy vợ của bố thôi đúng !”
Thịnh Vạn Trình em gái vạch trần trúng phóc tim đen. Tức giận đến mức chỉ trợn ngược cả lòng trắng mắt lên:
“Em...”
Thịnh Thiên Di tiếp tục lấn tới ngắt lời cho cơ hội thanh minh:
“Em cái gì mà em! Chuyện bát phở của nhà còn thổi nguội mà lo thổi bát phở của nhà ! Bản còn lo lo liệu thu xếp thỏa xong. Mà bây giờ còn tâm trí dư thừa xen quản lý chuyện bao đồng của em nữa chứ! Huống hồ gì cái sự việc ầm ĩ xảy ngày hôm nay. Rõ ràng mồn một đó là kẻ cố tình nhắm giở trò hãm hại chơi bôi nhọ em!”
Thịnh Thiên Di cũng sắp sửa rục rịch lên kế hoạch chuẩn cho màn tái xuất trở showbiz . Mặc dù thời gian đây khi còn hoạt động lăn lộn trong giới giải trí. Cô vẫn luôn giữ vững cái danh tiếng mờ nhạt bình bình gì quá nổi bật đình đám bứt phá cả. điều đó đồng nghĩa với việc cô những kẻ thù đối thủ cạnh tranh ghen ghét đố kỵ ngấm ngầm hãm hại lưng. Cái trò lợi dụng lúc đang ở đỉnh cao sự nghiệp chuẩn bước ngoặt quan trọng. Thì bất ngờ tung những chiêu trò chơi bẩn thỉu. Dìm hàng đạp xuống bùn lầy. Cố tình ngụy tạo cắt ghép dựng chuyện tung một vài cái tin đồn thất thiệt scandal nhảm nhí để bôi nhọ danh dự khác. Mặc dù những hành động đó chẳng mang lợi lộc thiết thực gì cho bản . cái trò hèn hạ bẩn thỉu đ.â.m lưng ở trong cái giới showbiz thị phi phức tạp thì quả thực là nhiều nhan nhản đếm xuể. Thịnh Vạn Trình cuống quýt lên tiếng giải thích phân trần:
“Em đừng chỉ đ.á.n.h giá nhận con qua cái vẻ bề ngoài hào nhoáng bóng bẩy. Bên trong cái đầu của thực sự đang chứa đựng những cái toan tính mưu đồ gì mà em thể hiểu rõ thấu cơ chứ! Hơn nữa cũng hóng hớt phong phanh từ lâu . Cái lúc em đang m.a.n.g t.h.a.i ốm nghén mệt mỏi ở nhà. Cậu cũng hiếm khi bớt chút thời gian rảnh rỗi nào để đến thăm hỏi quan tâm chăm sóc em! Có là em vì trót lỡ dính bầu t.h.a.i nên mới buộc lòng nhắm mắt đưa chân đồng ý kết hôn ở bên cạnh ? Tiểu . Em cần thiết cố gắng gồng chịu đựng ép uổng ủy khuất bản như thế . Nếu như thực sự là một gã đàn ông tồi tệ khốn nạn phụ bạc bội bạc tình cảm của em. Em cứ mạnh dạn mạnh mẽ thẳng cho . Anh thề sẽ đ.á.n.h gãy chân đ.á.n.h đập nhừ t.ử một trận cho trò. Sau đó sẽ chịu trách nhiệm nuôi nấng chu cấp cho hai con em cả đời!”
Thịnh Thiên Di kiên quyết bảo vệ Lục Lâm An đến cùng:
“Cho dù em thèm động đến một đồng một cắc tiền trợ cấp nào của bố . Thì bản em cũng thừa năng lực khả năng để tự kiếm tiền nuôi sống bản cơ mà. Cần gì nhờ vả dựa dẫm nuôi cơ chứ? Anh hai . Em dám khẳng định chắc nịch với một điều. Sự kiện rùm beng ầm ĩ tuyệt đối một trăm phần trăm là do bọn truyền thông báo chí lá cải vô đạo đức cố tình nhúng tay dàn dựng cắt ghép bịa đặt để tạo drama thu hút sự chú ý. Mấy cái chiêu trò bẩn thỉu quen thuộc rẻ tiền kiểu em chứng kiến quá nhiều . Chẳng qua là xui xẻo đen đủi xúi quẩy thế nào rơi trúng đầu em mà thôi. Anh hai . Giữa em và Lâm An. Tuyệt đối hề sự tồn tại chen chân của bất kỳ một kẻ thứ ba nào khác. Và cũng tuyệt đối bao giờ chuyện phản bội cắm sừng ngoại tình nào xảy ở đây cả!”
Thịnh Vạn Trình thấy cái thái độ cương quyết bảo vệ Lục Lâm An một cách mù quáng và chắc nịch thể lay chuyển của Thịnh Thiên Di. Nên trong lòng cũng bắt đầu nảy sinh một chút hoang mang do dự nửa tin nửa ngờ. Thế nhưng khi liếc mắt sang cái bộ dạng mất hồn mất vía lơ đễnh thất thần của Lục Lâm An đang im lặng phăng phắc như pho tượng đá . Anh cảm thấy trong lòng dâng lên một cỗ bất an cồn cào thể nào yên tâm tĩnh cho . Anh luôn một cái linh cảm dự cảm vô hình mách bảo rằng. Mối quan hệ giữa hai cái con dường như một điều gì đó vô cùng kỳ quặc khác thường và sai sai đúng lắm. Thế nhưng chẳng thể nào lý giải giải thích một cách rõ ràng cụ thể cặn kẽ rốt cuộc cái điều sai trái đó là cái gì. Lễ đính hôn của hai bọn họ tổ chức diễn một cách vô cùng đơn giản gọn nhẹ và nhanh ch.óng. Vốn dĩ ban đầu các bậc trưởng bối bề của cả hai bên gia tộc đều dự định sẽ tổ chức một buổi lễ đính hôn vô cùng hoành tráng rình rang và linh đình. Thế nhưng Thịnh Thiên Di lấy lý do viện cớ rằng bản đang m.a.n.g t.h.a.i sức khỏe yếu ớt thích hợp với những chốn đông ồn ào náo nhiệt phức tạp. Sợ sẽ ảnh hưởng động chạm đến t.h.a.i khí gây nguy hiểm cho đứa bé trong bụng. Còn Lục Lâm An thì lúc nào cũng nhất nhất chiều chuộng tuân theo theo ý kiến quyết định của cô . Nên các bậc trưởng bối bề cũng đành ngậm ngùi thỏa hiệp chiều theo ý của đôi trẻ. Kể từ cái sự cố t.a.i n.ạ.n bất ngờ trượt chân ngã dẫn đến việc Thịnh Thiên Di nhập viện cấp cứu sinh non hôm đó. Thịnh Vạn Trình luôn âm thầm lặng lẽ để mắt theo dõi quan sát nhất cử nhất động của hai bọn họ một cách vô cùng tỉ mỉ cẩn thận. Lục Lâm An luôn dành cho Thịnh Thiên Di sự quan tâm chăm sóc vô cùng chu đáo ân cần và xuất phát từ tận đáy lòng. Thường xuyên túc trực bên giường bệnh bầu bạn chăm sóc cho cô rời nửa bước. Còn Thịnh Thiên Di thì mỗi khi lúc nào cũng nở một nụ dịu dàng hạnh phúc và ngập tràn tình yêu thương trìu mến. Mỗi khi bản cảm thấy ngứa mắt chướng tai gai mắt với Lục Lâm An ở một điểm nào đó và lên tiếng trách móc. Là y như rằng cô sẽ lập tức xù lông nhím lên bênh vực bảo vệ chằm chặp. Cái dáng vẻ tình tứ ân ái của hai bọn họ. Trông giống hệt như một cặp vợ chồng già cùng chung sống gắn bó thắm thiết mặn nồng suốt mấy chục năm trời . Đầu óc Thịnh Vạn Trình lúc đang rối bời lộn xộn loạn cào cào như một mớ tơ vò lối thoát. Anh mang khuôn mặt nghiêm trọng tối sầm vớ lấy chiếc áo khoác vắt ghế:
“Mấy cái tin đồn nhảm nhí các phương tiện truyền thông báo chí để giải quyết xử lý cho. Hai đứa liệu hồn liệu vía mà cư xử cho đàng hoàng. Tuyệt đối đừng gây thêm bất cứ rắc rối phiền toái hậu quả tồi tệ nào cho nữa đấy!”
Thịnh Thiên Di vội vàng chạy theo níu kéo giữ :
“Công ty bên phía em sẽ tự cách giải quyết xử lý êm chuyện . Anh cần bận tâm nhúng tay gì cho mệt xác.”
Thịnh Vạn Trình liếc xéo sang Lục Lâm An vẫn đang im lìm câm như hến chẳng hề thốt nửa lời:
“Anh giải quyết thì ai giải quyết đây! Chẳng nhẽ trông cậy trông mong cái thằng vô dụng á?!”
Cũng may là cánh cửa của khu biệt thự thiết kế bằng loại gỗ khối đặc ruột nguyên khối vô cùng to lớn và nặng c.h.ị.c.h. Nếu chắc chắn lúc đóng cửa sẽ Lục Lâm An dồn hết sức bình sinh đập mạnh trút giận đến mức kêu rung trời lở đất rung chuyển cả một vùng . Thịnh Vạn Trình mới hùng hổ lao đầu bước ngoài màn đêm đen kịt đặc quánh. Thì tình cờ xui xẻo đụng mặt Văn Hủy đang hớt ha hớt hải hộc tốc chạy ngược chạy xuôi . Cả hai đều đang trong trạng thái vội vã luống cuống nên suýt chút nữa thì va đập mạnh ngã nhào đất. Văn Hủy hoảng hốt phanh gấp sững khựng :
“Thịnh tổng.”
Thịnh Vạn Trình trút hết cơn bực tức phẫn nộ chỗ phát tiết dành cho Lục Lâm An lên đầu cô. Lạnh lùng ném cho cô một cái sắc lẹm hình viên đạn lạnh buốt thấu xương. Hoàn thèm nán dừng bước lấy một giây nào mà cứ thế sải bước dài bước thẳng thèm ngoảnh đầu . Văn Hủy trút một tiếng thở phào nhẹ nhõm. Lại tiếp tục ba chân bốn cẳng vắt chân lên cổ hộc tốc chạy nhanh trong nhà. Thấy Văn Hủy hớt hải chạy . Lục Lâm An lúc mới chịu ngẩng đầu lên khỏi ghế sô pha từ từ thẳng dậy. Anh sang với Thịnh Thiên Di bằng giọng điệu nhạt nhẽo vô hồn:
“Anh chút công việc riêng cần trao đổi riêng với Văn Hủy một lát. Em đừng suy nghĩ tưởng tượng lung tung vớ vẩn gì nhé. Em mau nghỉ ngơi sớm .”
Sau đó cũng chẳng thèm chờ đợi câu trả lời đồng ý phản hồi từ phía Thịnh Thiên Di. Cứ thế dứt khoát xoay thẳng một mạch hướng về phía phòng việc thư phòng. Văn Hủy gật đầu mỉm chào hỏi lịch sự qua loa với Thịnh Thiên Di một cái. Rồi vội vã lật đật chạy theo lưng Lục Lâm An trong. Văn Hủy mới kịp khép hờ cánh cửa thư phòng . Giọng gấp gáp mất bình tĩnh của Lục Lâm An dồn dập vang lên bên tai:
“Thế nào . Cô gọi điện thoại liên lạc với cô ?”
Văn Hủy lắc đầu tỏ vẻ vô cùng thất vọng:
“Cô chịu bắt máy điện thoại của . thử đổi sang dùng một điện thoại khác gọi cho cô . cô vẫn kiên quyết thèm máy.”
Lục Lâm An ngã phịch xuống chiếc ghế da êm ái:
“Cô chắc chắn là thấy những thông tin đó ... Chắc chắn là thấy ...”
Văn Hủy mặc kệ cái dáng vẻ ủ rũ suy sụp tuyệt vọng của Lục Lâm An. Cuống quýt hỏi:
“Lục tổng. Bây giờ chúng đây ạ. Có nên lập tức soạn thảo đăng tải một bài đính chính thông cáo báo chí để thanh minh rõ sự việc ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/bi-ep-ly-hon-toi-nhat-duoc-con-tong-tai/chuong-240-lam-an-bat-an.html.]
Lục Lâm An từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt đỏ ngầu vằn vện tơ m.á.u sưng húp lên. Trông giống hệt như một con thú hoang thương đang lầm lũi lạc lối. "Thanh minh đính chính kiểu gì bây giờ? Nói rằng giữa và cô trong sáng thanh bạch bất kỳ mối quan hệ mờ ám nào ? Nếu cô những lời giải thích dối trá đó cô sẽ cảm giác suy nghĩ như thế nào? Hay là. Công khai thừa nhận công bố bộ sự thật về mối quan hệ tình cảm mười năm trời giữa và cô cho bàn dân thiên hạ . Để một nữa tàn nhẫn đẩy cô lên đầu sóng ngọn gió hứng chịu sự chỉ trích ném đá của dư luận?”
"Thế nhưng rõ ràng hiện tại giữa hai bọn ngài chấm dứt kết thúc còn bất kỳ mối quan hệ ràng buộc nào nữa cơ mà.”
Lục Lâm An lắc đầu bất lực:
“Để bình tâm suy nghĩ kỹ xem ... Hãy cho chút thời gian để suy nghĩ...”
Anh bắt buộc nhanh ch.óng tìm cách gặp Giang Ngư ... Dù chăng nữa. Ngọn lửa thị phi dư luận ầm ĩ bủa vây đang thiêu đốt Giang Ngư ngày hôm nay. Cũng là do một tay châm ngòi nổ gây . Anh bắt buộc bằng giá tìm gặp cô ! Mặc dù Văn Hủy rõ tung tích hiện tại của Giang Ngư đang ở Tam Á. mà thành phố Tam Á thì rộng lớn bao la như thế. Cô mà chính xác Giang Ngư đang lưu trú dừng chân ở cái khách sạn nhà nghỉ nào cơ chứ... Đôi mắt cô bỗng chốc lóe lên một tia sáng hy vọng rực rỡ: Bản cô thì mù tịt khả năng quyền hạn để tra cứu thông tin nhận phòng lưu trú khách sạn của Giang Ngư. Thế nhưng Lục Lâm An thì khác. Anh thừa sức dư dả quyền lực và các mối quan hệ để thể dễ dàng điều tra tung tích của cô ! Văn Hủy ấp úng lên tiếng:
Truyện nhà Hoa Anh Đào
“Lục tổng... Thực Giang Ngư cô ... đang du lịch ở Tam Á...”
"Cô cái gì cơ?!”
Lục Lâm An giật thót ngẩng phắt đầu lên. Trừng mắt giận dữ gằn giọng quát mắng Văn Hủy:
“Cô rõ tung tích hành tung của cô từ . Vậy mà cô dám to gan lớn mật lén lút giấu giếm bưng bít thông tin chịu báo cáo cho ?!”
Văn Hủy vội vàng thanh minh giải thích:
“ chỉ vô tình cô đang du lịch nghỉ dưỡng ở Tam Á thôi. rốt cuộc cô đang ở chính xác địa chỉ nào. Thì thực sự ...”
Lục Lâm An thèm thêm lời giải thích nào nữa. Anh lập tức vớ lấy chiếc điện thoại di động bấm gọi . Trong lúc chờ đợi đầu dây bên nhấc máy. Anh quên ném cho Văn Hủy một cái lạnh lùng sắc bén hình viên đạn:
“Để giải quyết xong chuyện sẽ tìm cô tính sổ tính sổ nợ nần !”
Văn Hủy sợ hãi cúi gầm mặt xuống dám ho he. Trong cái tình huống dầu sôi lửa bỏng ngàn cân treo sợi tóc như thế . Tốt nhất là bản nên ngậm c.h.ặ.t miệng ngoan ngoãn giữ im lặng thì hơn. Không nên dại dột mở miệng cự cãi đôi co thanh minh gì cho rước họa . Điện thoại kết nối thành công. Giọng điệu của Lục Lâm An trở nên vô cùng gấp gáp dồn dập lệnh:
“Cậu lập tức điều tra tra cứu ngay thông tin hệ thống nhận phòng lưu trú khách sạn của một cho . Địa điểm là ở thành phố Tam Á. sẽ nhắn tin gửi chứng minh thư nhân dân của đó qua cho ngay bây giờ!”
Kết thúc cuộc gọi. Thao tác gửi tin nhắn xong xuôi. Lục Lâm An mới khe khẽ trút một thở dài nhẹ nhõm như vơi bớt một phần áp lực. Sau đó sang chằm chằm Văn Hủy bằng ánh mắt vô cùng lạnh lùng đáng sợ:
“Cô cố tình giấu giếm qua mặt lừa gạt . Cảm thấy vui sướng đắc ý thú vị lắm ?”
Văn Hủy lúc thực sự chẳng còn chút tâm trí tâm trạng nào mà quan tâm để ý đến việc Lục Lâm An hạch sách nổi giận tính sổ với nữa. Cô dùng giọng điệu vô cùng chân thành và thấm thía khuyên nhủ :
“Lục tổng . Xin ngài hãy giữ cho đầu óc tỉnh táo sáng suốt ạ. Bây giờ ngài là gia đình vợ con đàng hoàng . Ngài Thịnh tiểu thư ở bên cạnh .”
Lục Lâm An quát lớn ngắt lời:
“Có đến lượt cô lên mặt dạy đời chỉ bảo gì !”
Anh cứ chốc chốc đưa mắt chằm chằm màn hình điện thoại đầy sốt ruột. Vừa quên sang dặn dò căn dặn Văn Hủy:
“Tạm thời cô cứ im án binh bất động đừng tung bất cứ động tĩnh hành động thanh minh gì vội. Dù thì Thiên Di cũng là một mang phận nghệ sĩ công chúng nổi tiếng. Cứ chờ xem phản ứng động thái từ phía công ty quản lý của bọn họ xử lý hẵng tính...”
Nói đến đây bỗng nhiên khựng như chợt nhớ một điều gì đó vô cùng quan trọng. Lập tức cầm chiếc điện thoại lên lướt tìm danh bạ và bấm gọi cho một . Mối quan hệ giao tiếp qua giữa Lục Lâm An và Cố Sách thực tế cũng coi là quá mức thiết gắn bó quen thuộc gì cho cam. Thế nhưng trong cái cảnh cấp bách nước sôi lửa bỏng như thế cũng chẳng còn sức tâm trí mà bận tâm để ý đến mấy cái vấn đề mặt mũi thể diện ngoại giao đó nữa. Điện thoại đổ chuông một lúc lâu mới bắt máy. "Cố tổng . Làm phiền ngài cho xin điện thoại liên lạc cá nhân của Cố phu nhân với ạ!”
Cố Sách liếc mắt Kiều Y đang lúi húi lục lọi tìm kiếm giấy tờ tùy chuẩn ngoài. Giọng điệu trả lời tỏ vẻ vô cùng khó chịu vui:
“Anh cần tìm cô việc gì?”
Lục Lâm An thẳng mục đích:
“ chỉ gọi điện thoại hỏi cô một chút xem. Hiện tại Giang Ngư đang ở thôi.”
Cố Sách vốn dĩ sớm thấu và tỏng cái mối quan hệ mờ ám rõ ràng dằng dai nhập nhằng giữa Lục Lâm An và Giang Ngư từ lâu . Huống hồ gì cái hôm diễn lễ đính hôn rình rang của Lục Lâm An. Chính tay là đích đưa Giang Ngư bệnh viện cấp cứu chứ ai. Lúc sắc mặt của mới bắt đầu dịu xuống giãn đôi chút. Anh thong thả cất bước về phía Kiều Y. Giọng điệu kéo dài lười biếng đáp:
“Để hỏi thử ý kiến của cô xem nhé. Nếu như cô kiên quyết đồng ý cho . Thì cũng đành bó tay chịu c.h.ế.t hết cách thôi.”
Lục Lâm An ở đầu dây bên đang nóng lòng sốt ruột như đống lửa. Xin mỗi cái điện thoại liên lạc thôi mà cũng rườm rà lề mề lôi thôi xin ý kiến báo cáo! Trên đời cái thể loại đàn ông nào mang cái tính sợ vợ rén vợ đến mức độ khó tin t.h.ả.m hại như cơ chứ!