đáp hùng hồn, chút ngượng ngùng:
“Chú vay tiền bên ngoài mà trả lãi ?”
Chú Tư hạ giọng :
“Đó là hai chị hai tự nguyện cho tao!”
đặt mạnh lên bàn một tờ giấy vay nợ rách nát dán .
“Chú chắc chứ?”
Đây là giấy nợ mà chú Tư từng khi lương tâm ông còn mất hết.
Trên đó ghi rõ ràng bằng mực đen giấy trắng rằng ông sẽ trả bộ tiền bố bỏ .
Bố vì còn tình nghĩa nên xé nát ngay mặt ông .
ngốc.
Từ lâu lén nhặt nó từ thùng rác, mất cả một tuần mới dán chỉnh.
“Dù mày đào nó từ thì cũng vô dụng thôi, vì hai chị hai là cần trả.”
Nhìn chú Tư vẫn định trơ tráo chối cãi, chỉ .
ghé sát tai ông , hạ giọng thì thầm:
“Những chuyện cháu lúc nãy, cùng lắm cũng chỉ là vấn đề tác phong đạo đức, đáng gì mấy.”
“ mấy chuyện … thì chắc nhé.”
đưa cuốn “bách khoa thị phi” trong tay cho chú Tư.
Chú Tư cầm lấy xem, kinh ngạc đến mức quên cả khép miệng .
Bởi trong cuốn sách , ghi chép tỉ mỉ từng chuyện một—chú Tư và thầy hướng dẫn của ông cấu kết với tham ô kinh phí như thế nào, còn gian lận học thuật .
“Chú Tư , chắc chú cũng bại danh liệt, nửa đời sống trong trại giam nhỉ?”
Nghe giọng như ma quỷ của vang bên tai, chú Tư vẫn còn định vùng vẫy chống đỡ.
lập tức vỗ tay một cái, thu hút bộ ánh của xung quanh.
“Mọi , kinh phí một dự án của chú Tư và thầy hướng dẫn là bao nhiêu ?”
“Tròn một trăm triệu tệ đấy!”
Sợ bọn họ tin, định đưa cuốn “bách khoa thị phi” cho xem.
“Đinh!”
Điện thoại chợt reo lên một tiếng.
Màn hình hiển thị:
“Tài khoản 9527 của quý khách nhận 900.000 tệ.”
6
Thấy tiền tài khoản, cũng giữ lời mà ngậm miệng ngay.
Sau khi giật lấy tờ giấy nợ trong tay xé tan thành từng mảnh, chú Tư hung hăng trừng mắt .
“Hy vọng mày !”
Nhìn chú Tư kéo theo thím Tư vẫn đang đờ đẫn bỏ chạy trong chật vật, khóe môi cong lên một nụ khó hiểu.
lấy điện thoại , đóng gói bộ manh mối và chứng cứ nắm , gửi thẳng đến ủy ban kỷ luật nơi chú Tư công tác.
Đối với loại sâu mọt đạo đức bại hoại, vong ân phụ nghĩa như ông , gì đến chuyện giữ lời hứa chứ?
Cái gọi là lấy trí mà thắng, cưng .
còn kịp đắc ý hai phút thì cô lớn duy nhất còn lên tiếng.
“Thanh Trúc , cho dù chú Ba chú Tư của cháu sai đến , hôm nay cũng là tang lễ của bố cháu, cần gì ép quá đáng như ?”
“Nghe cô một câu, mau xin họ . Người một nhà thì thể c.ắ.n xé lẫn như thế?”
Đến , cái giọng điệu xanh quen thuộc đến .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/bi-ho-hang-mang-chi-vi-an-man-thau-toi-khien-bon-ho-lo-het-chuyen-nhay-cam/4.html.]
Cô lớn lúc nào cũng như , giỏi tự đặt lên vị trí đạo đức cao nhất.
Rõ ràng là thím Ba và chú Tư tay , chỉ phản đòn, mà cuối cùng thành của .
Thấy im lặng, cô lớn khẽ thở dài, cúi các vị khách đang mặt.
“Cháu gái hiểu chuyện, để chê , nó xin .”
bĩu môi, cố tình lẩm bẩm bằng giọng lớn, nhưng đủ để tất cả những mặt đều thấy rõ ràng:
“Cô hiểu chuyện như , thế còn chiếm mãi nhà của nhà mà trả?”
Cơ thể đang cúi của cô lớn lập tức cứng đờ rõ rệt.
“Thanh Trúc, cô thật sự hiểu cháu đang gì…”
“Cô thật sự hiểu ?”
Thấy cô lớn còn định giả ngốc, lập tức lật đến chương về cô .
còn kịp nội dung bên , cô lớn liếc mắt hiệu cho chồng .
Hai họ cùng lúc lao tới, cướp lấy cuốn “bách khoa thị phi” trong tay .
Cô lớn chẳng thèm lấy một cái, trực tiếp ném cuốn sách đống lửa đang đốt vàng mã.
“Thanh Trúc, đây cháu ngoan ngoãn đáng yêu bao.”
“Từ ngày cái thứ , cháu trở nên ích kỷ, hẹp hòi .”
“Nó là thứ tai họa, cô đốt giúp cháu!”
lạnh lùng bộ quá trình , hề bất kỳ phản ứng nào.
Mất cuốn “bách khoa thị phi”, cô lớn cho rằng chẳng khác nào con hổ nhổ hết nanh vuốt, thuận miệng luôn:
“Vốn dĩ bố cháu mới mất, cô nên nhắc những chuyện .”
“ tính cháu quá gắt gỏng, một đàn ông đủ mạnh để kìm mới .”
“Cô chọn sẵn cho cháu , chính là Ngô Diệu Tổ ở làng bên.”
Ngô Diệu Tổ ?
Tên côn đồ khét tiếng mấy xã quanh đây.
Dựa việc cha là trưởng thôn, nên trong làng gì thì nấy.
Sau khi đ.á.n.h chạy mấy cô bạn gái liên tiếp, đến cả bà mối cũng còn ghé nhà nữa.
“Cô lớn, cô đang đẩy cháu hố lửa đấy.”
Nghe thấy bất mãn, cô lớn vẻ tận tình khuyên nhủ:
“Con bé ngốc , cháu hiểu cái gì?”
“Diệu Tổ nhà là ấm con trưởng thôn, điều kiện gia đình đến mức chê .”
“Nếu cháu là sinh viên đại học, thì với cái dáng vẻ xui xẻo mất cha mất , còn chẳng thèm để mắt tới !”
“Ngày tháng của cháu còn ở phía cơ!”
bật .
“Ngày tháng ?”
“Là kiểu nhẫn nhịn cam chịu như cô, bỏ tiền cho nhân tình của chồng ở trung tâm chăm sóc sinh, còn tự đến tận nơi hầu hạ, đúng ?”
Đồng t.ử của cô lớn co rút dữ dội, giọng cũng trở nên lắp bắp.
“Cháu… cháu mà ? Không cô đốt cuốn sách đó ?”
khinh thường lắc đầu.
“Cuốn sách đó chính là do cháu , chương của cô gì lẽ nào cháu ?”
Cô lớn nghiến răng nghiến lợi :
“Cho dù mày thì ?”
“Tao quan sát , những chuyện mày , chứng cứ đều trong cuốn sách .”