Bị lưu đày? Y phi ngược tra, dọn sạch nhà kho đi chạy nạn - Chương 233

Cập nhật lúc: 2026-03-10 21:52:50
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cuối cùng, đ.â.m một nhát kiếm chí mạng xuyên qua n.g.ự.c Mộ Dung T.ử Côn.

 

Mối thâm thù của Diệp Vương phủ cuối cùng cũng báo đáp một nửa. Mẫn Hoài rút khăn tay lau sạch vết m.á.u thanh bảo kiếm yêu quý, nhảy qua cửa sổ, xách theo Sơ Thất đang lăm lăm hai con d.a.o róc xương lén lút rình mò nãy giờ, trở về gian nhà của họ Sở.

 

Cách đó một vạn dặm xa xôi tại hoàng cung kinh thành, lúc Sở Pháp đang hành hạ một trong những phi tần của . Đột nhiên tim đập liên hồi, cảm giác như thứ gì đó đang dần vuột mất khỏi cơ thể.

 

Cùng thời điểm đó, Mộ Dung Nguyệt đang trong phòng con chuột nhắt thuật tường tận chi tiết cảnh Mẫn Hoài g.i.ế.c mà nó chứng kiến.

 

Tác giả: Công T.ử Vô Thương

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Mộ Dung Nguyệt thầm niệm trong lòng: Mộ Dung Nguyệt ơi là Mộ Dung Nguyệt, cô đừng nóng ruột, tên Sở Pháp cũng chẳng trụ bao lâu nữa , sắp đưa gặp tổ tiên . Mộ Dung T.ử Côn cha ruột của cô, cần đau lòng, cô cứ an tâm mà đầu t.h.a.i .

 

Vừa niệm xong, sự nặng nề kỳ lạ trong lòng bỗng chốc tan biến, tinh thần trở nên nhẹ nhõm hẳn.

 

Con chuột nhắt vẫn kêu chi chi ngớt kể lể. Mộ Dung Nguyệt lấy lòng bàn tay hứng một chút nước linh tuyền đút cho nó uống.

 

Thật ngờ, Mẫn Hoài mặt tàn nhẫn đến thế.

 

Cũng , trong nguyên tác, Mẫn Hoài miêu tả là một thái giám quản gia vô cùng độc ác và thâm hiểm của Diệp Vương phủ. Cũng may, vị quản gia trung thành tuyệt đối với Sở Diệp.

 

Đinh!

 

Tiếng chuông thông báo của hệ thống vang lên.

 

Âm thanh hề dễ thấy. Nếu là Chiêu Tài chuyện với nàng thì nó sẽ thẳng luôn. Còn tiếng máy móc vang lên, chứng tỏ thanh tiến độ sự đổi.

 

Quả nhiên, mắt Mộ Dung Nguyệt hiện thanh tiến độ nhiệm vụ.

 

Đáng mừng , thanh tiến độ màu vàng khè vạn năm đổi nay cuối cùng cũng nhích một đoạn sang màu xanh lục.

 

Tuy nhiên, nó chỉ mới xanh một mẩu bé tí teo. Chẳng đến khi nào cả thanh tiến độ mới phủ xanh , nhưng tiến triển thì vẫn hy vọng ?

 

Khi thanh tiến độ đầy, liệu là lúc nàng rời ?

 

Nghĩ đến việc rời , trong lòng nàng chợt cảm thấy trống rỗng.

 

Đã buồn thì nghĩ nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/bi-luu-day-y-phi-nguoc-tra-don-sach-nha-kho-di-chay-nan/chuong-233.html.]

Bản vốn là tinh xuyên qua ba ngàn thế giới nhỏ, mệnh của nàng sinh là để đá lót đường cho kẻ khác mà thôi.

 

“Phu nhân, xem Mẫn Hoài kìa, nắm tay đau quá!”

 

“Phu nhân, việc xong xuôi.”

 

Mẫn Hoài một tay cầm kiếm, một tay xách Sơ Thất bước , theo là Đại Hôi.

 

“Được , vất vả cho ngươi, sẽ với Sở Diệp.”

 

Mẫn Hoài thả Sơ Thất xuống, cung kính cúi chào Mộ Dung Nguyệt vị trí canh gác của .

 

Sơ Thất mang đĩa trái cây Mộ Dung Nguyệt ăn dở , bê một chiếc ghế cửa phòng, cùng Đại Hôi mỗi (mỗi con) một bên tiếp tục đ.á.n.h chén.

 

Bên trong gian, thằng bé bộ sách giáo khoa từ tiểu học đến trung học phổ thông mà Mộ Dung Nguyệt từng học, xếp ngay ngắn gian thư phòng nhỏ ngăn cách bên ngoài phòng ngủ. Nó tự đặt mục tiêu cho , hễ cứ đây là tranh thủ thời gian học hết những kiến thức nương từng học.

 

Sở Diệp cũng đang cuộn trong thư phòng của Mộ Dung Nguyệt, mải mê sách về các vấn đề dân sinh thời hiện đại.

 

Mộ Dung Nguyệt ngó qua cả hai phòng. Thấy hai cha con đều đang chú tâm học hành, nàng phiền nữa, về phòng ngủ rửa mặt đ.á.n.h răng nhảy lên giường ườn .

 

Trong trạng thái mơ mơ màng màng, nàng cảm nhận dịch chuyển cơ thể và ôm trọn lòng.

 

Mở mắt , mặt là nam nhân mà nàng "ăn" nhưng chịu trách nhiệm. Mộ Dung Nguyệt theo thói quen trở tìm tư thế thoải mái nhất, bàn tay yên phận đặt lên cơ bụng của .

 

Cảm giác chạm thật sự tuyệt.

 

Vừa nhát gan thích chơi lớn, câu sinh là để dành cho nàng. Khẩu khí rõ lớn, đầu gặp khi xuyên "ngủ" với , thế mà mấy tháng trôi qua, chỉ cái tâm rạo rực chứ hành động thì chùn bước.

 

Mộ Dung Nguyệt thích trai , điểm đến cả Sở Minh Tuyên cũng , Sở Diệp đương nhiên càng rõ. Hắn thừa hiểu lợi thế của , đang tự hỏi, nếu bây giờ để nương t.ử "ăn" luôn, thì liệu bản mất sức hấp dẫn ?

 

nếu "ăn"?

 

Bàn tay của nương t.ử cứ ngừng vuốt ve cơ thể, ngọn lửa càng châm càng rực thì để dập đây?

 

Đầu óc chia hai ngả, một bên thôi thúc tiến tới, một bên bắt kiềm chế, khao khát và lý trí ngừng giằng co.

 

 

 

 

Loading...