"Thật ? Thật sự truyền dạy cho ?" Niềm vui sướng vỡ òa đến quá bất ngờ khiến Vi thị suýt chút nữa rơi miếng bánh đang cầm tay.
"Hoàn là sự thật. Ta hứa với đại cữu phụ sẽ tìm những mối ăn triển vọng để hợp tác phát triển. Đây chính là một trong đó. Nhị biểu tẩu hãy cân nhắc xem ."
"Biểu , một cơ hội giàu ngàn năm một , nếu còn do dự đắn đo thì đúng là với tiền bạc. Không cần suy nghĩ thêm nữa, niềm tin và quyết tâm sẽ cho việc kinh doanh phất lên rực rỡ. Cảm tạ biểu , thực sự cảm tạ nhiều!"
Ở thời đại , tay nghề gia truyền coi là báu vật vô giá, chỉ lưu truyền nội bộ trong gia tộc. Người ngoài học lỏm ư? Phải bái sư nhận thầy. Mà một khi bái sư, phận của học trò chẳng khác nào con cái trong nhà. Gặp sư phụ hiền từ thì còn đỡ, chứ vớ sư phụ khó tính, nhẹ thì ngày nào cũng c.h.ử.i rủa té tát, nặng thì ăn đòn cơm.
Vị biểu Vương phi hào phóng trao tặng cơ ngơi độc quyền cho nàng chứ đại phòng. Nàng ơn đến rơi nước mắt. Cho dù biểu giao phó bí kíp nào khác mối ăn nào lớn hơn cho đại phòng quản lý, thì nàng cũng nắm trong tay phần lợi tức đầu tiên.
Đừng tưởng biểu chỉ giao du nhiều với đại phòng, với nhị phòng nàng cũng đối đãi chân thành, hết mực.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Mộ Dung Nguyệt đoán những suy tư sâu xa trong lòng vị nhị biểu tẩu . Nàng chỉ đơn giản nghĩ rằng, nếu hợp tác kinh doanh với gia đình họ Lý, thì tay nghề bánh đỉnh cao của nhị biểu tẩu chính là một lợi thế. Một thể món bánh bột ngó sen xuất sắc như , chắc chắn cũng sẽ chủ kỹ thuật bánh kem.
Người khác cư xử t.ử tế với nàng, nàng sẽ đền đáp gấp đôi. Kẻ nào dám chơi nàng, nàng cũng sẽ trả đũa gấp bội phần.
Đối với Mộ Dung Nguyệt, việc truyền thụ công thức bánh chẳng gì khó khăn. Nàng sẵn sàng truyền dạy tất tần tật cho nhị biểu tẩu.
Sau khi bàn bạc thêm về chiến lược kinh doanh cho tiệm bánh trong tương lai, Mộ Dung Nguyệt Sơ Thất thúc giục nghỉ trưa.
Tuy nhiên, khi Vi thị rời , Mộ Dung Nguyệt nghỉ mà lập tức bước gian.
Trong gian , việc nhâm nhi linh tuyền và thưởng thức trái cây khiến nàng buồn nôn, còn tranh thủ trồng thêm ít khoai tây, khoai lang.
Lứa khoai tây, khoai lang gieo từ thể thu hoạch đợt đầu. Vài ngày nữa, nàng sẽ chuyển hết nông sản nhà kho bên ngoài. Tính toán xem năm thôn thử nghiệm còn thiếu bao nhiêu định mức, nàng sẽ sai đến chở phân phát.
Vì hứa sẽ dạy Vi thị cách bánh kem, Mộ Dung Nguyệt bắt tay chuẩn các dụng cụ cần thiết.
Tuy vương phủ hiện tại trang hệ thống điện năng lượng mặt trời, nhưng phần còn của thế giới vẫn chìm trong bóng tối khi đêm xuống. Chẳng bất kỳ loại máy móc nào hỗ trợ việc bánh kem cả. Do , việc cơ giới hóa quy trình sản xuất là điều bất khả thi.
Nghĩ đến việc hì hục xây lò nướng thủ công, tự tay đ.á.n.h bơ, đ.á.n.h trứng bằng dụng cụ thô sơ... Mộ Dung Nguyệt bỗng thấy đầu đau như b.úa bổ.
Đầu giờ chiều, Mộ Dung Nguyệt "khiêng" cả một đống đồ lỉnh kỉnh từ trong gian ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/bi-luu-day-y-phi-nguoc-tra-don-sach-nha-kho-di-chay-nan/chuong-402.html.]
Lúc , Sở Minh Tuyên và Lý Chi Phồn cũng kết thúc buổi học đầu tiên ở Tống phủ trở về. Hai nhóc lon ton chạy tới thăm nàng.
"Thế là hai đứa bây giờ chỉ là em họ mà còn chính thức trở thành sư đồng môn đấy nhé."
"Nương, biểu ca Lý Chi Phồn giờ là sư của con . Tụi con thỏa thuận sẽ gọi bằng tên cho thiết."
"Dạ, đúng thưa cô mẫu."
"Hai đứa vui vẻ hòa thuận là . Ngày học đầu tiên thế nào, thú vị ?"
"Dạ vui lắm ạ~"
"Vui lắm ạ!"
Hai gương mặt rạng rỡ, tươi rói, dáng những bạn đồng môn thiết.
"Vui là . Nào, chúng sân dạo một vòng cho khuây khỏa."
Mộ Dung Nguyệt bảo Xuân Hoa bế thêm cả Tiểu Điểm Điểm cùng.
Có hai "tiểu quỷ" lẽo đẽo theo nhảy nhót tung tăng, những khóm hoa trong vườn thì đang độ khoe sắc rực rỡ, những làn gió nhẹ mơn man thổi. Mộ Dung Nguyệt đang tận hưởng những giây phút bình yên của buổi chiều tà.
"Hôm nay tâm trạng chủ t.ử vẻ thư thái."
" . Nếu cái bệnh ốm nghén biến mất luôn thì tâm trạng còn hơn nữa."
Thai ba tháng mà bụng nàng vẫn nhô lên chút nào. Nàng tự chỉ thể ăn ngon miệng lúc trốn trong gian, nhưng ngoài điều đó.
Nhất là Chu thị. Thấy Mộ Dung Nguyệt chẳng nhích lên lạng thịt nào, bà ngày đêm lo lắng yên.