Bị lưu đày? Y phi ngược tra, dọn sạch nhà kho đi chạy nạn - Chương 431

Cập nhật lúc: 2026-03-11 22:37:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Tháng , khi gửi tin thắng trận về kinh báo cáo phụ hoàng, cũng tâu xin ngài cử tài năng đến tiếp quản Cao Thương. Ta dự định sáp nhập sáu tòa thành lớn thành ba phủ, chỉ cần triều đình cử ba vị tri phủ và ba cánh quân phòng giữ, kết hợp với lực lượng quân đội Cao Thương quy hàng là đủ để kiểm soát tình hình."

 

Sở Diệp chỉ vắn tắt những ý chính, chứ nếu kể chi tiết thì chắc cả ngày cũng hết chuyện.

 

"Nương ơi ~"

 

Cậu bé Mẫn Hoài bế , thấy dang hai tay đòi bế, nũng nịu nũng.

 

Mộ Dung Nguyệt nỡ từ chối, vươn tay ôm con lòng.

 

Tuy mới 4 tuổi nhưng Sở Minh Tuyên cao lớn hơn hẳn những đứa trẻ cùng trang lứa. Cậu nhóc rúc sâu lòng , vẻ mặt vô cùng tủi .

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Ừm, còn quên liếc xéo cha một cái. Phạt quỳ thì quỳ , nhưng cha tức c.h.ế.t thì vẫn cứ .

 

Sở Diệp nể tình phạt thằng bé sáng nay, thêm việc thê t.ử đang m.a.n.g t.h.a.i nên nổi giận, nên đành ngậm bồ hòn ngọt, nhẫn nhịn cái thằng nghịch t.ử .

 

"Ôm một lát thôi nhé, giờ thì xuống ăn cơm ngoan nào. Ăn xong chúng sẽ khởi hành lên kinh thành."

 

"Vâng ạ, nương là một!"

 

Sở Minh Tuyên ăn ngoan ngoãn, một miếng canh, một miếng cơm, nhai nhồm nhoàm đến mức miệng bóng nhẫy dầu mỡ. Sáng nay nhóc nhịn đói mà.

 

Sở Diệp nhận thêm một ánh mắt oán trách từ Mộ Dung Nguyệt.

 

Bữa trưa kết thúc, Sở Minh Tuyên liền chuồn thẳng, dẫn theo "cái bóng" Chiêu Hồn phố lùng sục đồ ăn ngon.

 

Sở Diệp lệnh cho Liệp Ưng bám theo, hạn ch.ót là một canh giờ đưa tiểu tổ tông về.

 

Hai vợ chồng trở về phòng, cùng bước gian, đến thẳng căn phòng đặt khoang trị liệu.

 

"Nguyệt Nhi, vết thương của nghiêm trọng bằng , để xem thời gian trị liệu cần bao lâu."

 

"Ừ, trong , máy sẽ tự động phân tích."

 

Mộ Dung Nguyệt bế bổng từ xe lăn đặt khoang trị liệu.

 

Quả nhiên máy móc dối, thời gian trị liệu hiển thị chỉ là một ngày, tức là mười hai canh giờ, 24 tiếng đồng hồ.

 

"Đã thời gian , giờ nàng ngoài lo việc của nàng . Trong thiếu gì, cần gì thì cứ ghi giấy, sẽ chuẩn sẵn. Mặc dù bằng máy bay tiện lợi, nhưng nếu việc gì gấp gáp thì đừng bay qua bay nhiều."

 

"Ta hiểu , thực lòng mà , hề nàng sử dụng cỗ máy đó. Ta sợ nàng hôn mê nhiều quá sẽ tổn hại đến sức khỏe."

 

Mộ Dung Nguyệt gạt những lời lo lắng dư thừa của , bảo Sở Diệp cứ tên những thứ cần thiết, nàng sẽ mua từ cửa hàng hệ thống.

 

Đa phần đều là những nhu yếu phẩm thiết yếu. Trải qua một năm hạn hán khốc liệt, nơi cũng ngoại lệ, lương thực là thứ khan hiếm nhất.

 

Trong vòng một canh giờ, Sở Diệp bàn giao xong xuôi công việc cần thiết. Đơn Lộc Hải - Đơn tướng quân sẽ tiếp quản các vấn đề quân sự, còn cũng chẳng chuyện gì to tát.

 

Sở Minh Tuyên sai đ.á.n.h một cỗ xe ngựa lớn càn quét các khu chợ, hễ thấy món ngon vật lạ nào từng nếm thử là nhóc mua sạch sành sanh.

 

Liệp Ưng canh giờ chuẩn, đúng lúc là tóm gọn vị tiểu tổ tông xách về.

 

Đội bay của Mộ Dung Nguyệt lượng hành khách khá khiêm tốn: gồm nàng, con trai, Liệp Ưng, Chiêu Hồn và thêm con sói khổng lồ Đại Hôi.

 

"Bẩm Vương phi, Vương gia cùng ạ?"

 

"Chàng vẫn còn chút việc cần xử lý. Tối mai sẽ đón ."

 

Mẫn Hoài tiễn đoàn, ánh mắt thèm thuồng cỗ máy bay uy dũng. Hắn thầm ao ước một ngày nào đó lên chiếc máy bay vi vu bầu trời, như thì sống đời mới uổng phí.

 

Hành trình từ Cao Thương về kinh thành chỉ kéo dài hơn một giờ đồng hồ. Lúc trời vẫn sập tối, việc hạ cánh thẳng xuống nội đô mấy thuận tiện, Mộ Dung Nguyệt đành chọn một khu rừng rậm rạp, hẻo lánh ngoài ngoại ô bãi đáp.

 

"Đại Hôi, săn vài con thỏ về đây, tối nay chúng mở tiệc nướng."

 

"Aooo!" Tuân lệnh chủ nhân, ngay!

 

Trong lúc chờ đợi mồi ngon, Liệp Ưng nhanh nhẹn gom đủ củi khô và nhóm một đống lửa lớn.

 

Mộ Dung Nguyệt mang từ trong gian một bộ vỉ nướng, bàn ghế nhỏ nhắn và đủ loại gia vị thơm lừng, chỉ chờ "nhân vật chính" lên mâm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/bi-luu-day-y-phi-nguoc-tra-don-sach-nha-kho-di-chay-nan/chuong-431.html.]

 

Đại Hôi việc cực kỳ thần tốc. Vừa cất tiếng tru gọi bầy đàn, đầy một nén nhang con mồi dâng lên tận miệng: thỏ rừng, gà rừng, thậm chí cả một chú hươu con bé nhỏ.

 

"Nương ơi, con ăn thịt hươu!"

 

"Được, chiều con tất."

 

Liệp Ưng xách hươu, thỏ và gà bờ suối, thoăn thoắt lông, m.ổ b.ụ.n.g, rửa sạch sẽ.

 

Phần thịt ăn hết, nàng sẽ sơ chế sạch cất gian bảo quản.

 

Thằng nhóc Sở Minh Tuyên, ỷ vệ sĩ thép Chiêu Hồn kè kè bên cạnh, lá gan ngày càng phình to, chỗ nào cũng chạy nhảy, khám phá. Lần nằng nặc đòi leo lên tận đỉnh núi.

 

"Con chỉ là một đứa trẻ, bớt ảo tưởng sức mạnh , ?"

 

"Con Chiêu Hồn bảo vệ mà, Chiêu Hồn sẽ bế con bay vèo vèo, , nương ơi ~"

 

"Chỉ loanh quanh gần đây thôi."

 

Mặc cho Sở Minh Tuyên nài nỉ gãy lưỡi cũng vô ích. Trước uy quyền của mẫu hậu đại nhân, nhóc đành ngoan ngoãn lời, dám quá xa. Tuy nhiên, dù chỉ dạo quanh khu vực cắm trại, nhóc cũng thu hoạch bộn đồ .

 

Thằng bé đúng là cẩm lộc, chạm tay là đào bảo bối đến đó. Này nhé, nó nhặt một rổ đầy ắp nấm mối và nấm hương rừng quý hiếm.

 

Ngay cả Mộ Dung Nguyệt cũng bái phục độ may mắn siêu nhiên của quý t.ử bướng bỉnh .

 

"Nương, nấm đem nướng ạ?"

 

"Được chứ, con mang một rổ rửa sạch , lát nữa nướng cho con ăn."

 

Mộ Dung Nguyệt lấy một chiếc rổ nhỏ đưa cho con trai đựng nấm. Sau khi chất đầy một rổ, nấm còn nhóc ném toẹt đất, bảo tự thu dọn vì... chiếm diện tích quá.

 

Sở Minh Tuyên xách rổ nấm rửa, Mộ Dung Nguyệt cũng mặc kệ. Nàng tự biện minh rằng đây là bài huấn luyện kỹ năng sinh tồn nơi hoang dã cho con.

 

Vâng, nàng tuyệt đối thừa nhận đang biếng .

 

"Nương, nương ơi, bờ suối nhiều đá lắm, mau đây xem !"

 

"..." Thằng bé ngốc thật !

 

Bờ suối mà đá mới là chuyện lạ đời chứ?

 

Mộ Dung Nguyệt phớt lờ tiếng gọi của con trai, lôi một chiếc ghế xếp , ung dung tận hưởng khí trong lành giữa núi rừng. Thật là khoan khoái!

 

"Chiêu Hồn, ngươi mau tới đây giúp đào, bao nhiêu viên đá giống thế thì đào hết lên cho ."

 

"Tuân lệnh chủ nhân."

 

Chiêu Hồn dùng tay bẻ đá. Bất kể tảng đá cứng đầu thế nào, chỉ cần nhô một mẩu nhỏ mặt đất, cũng thể dễ dàng dùng sức mạnh phi thường bẻ gãy.

 

Sở Minh Tuyên lựa một viên đá còn tươi rói, hình dáng tuyệt , hớn hở chạy đến mặt để khoe khoang chiến tích.

 

"Nương, nương xem !"

 

Cậu nhóc cầm hai viên phỉ thúy loại thủy tinh thượng hạng, tung hứng mặt .

 

"Ôi chao, là hàng thật ! Chất lượng còn cực phẩm nữa. Xem , bốn rương phỉ thúy 'cống nạp' cho Chiêu Tài vì vụ dùng máy bay trái phép thu hồi vốn ."

 

"Nương, chỉ thu hồi vốn, mà là lãi to chứ. Nhìn kiểu gì cũng thấy hốt bạc."

 

"Phải , thằng nhóc nhà con mới tí tuổi đầu mà vận may cẩm lộc chiếu mệnh thế . À , hỏi xem con là tiểu cẩm lộc giáng trần mới đúng."

 

Mộ Dung Nguyệt cũng lờ mờ nhận một điều kỳ lạ. Dạo gần đây, vận may của con trai nàng đúng là đỏ như son.

 

Chẳng hạn như vụ trộm máy bay tối qua. Rõ ràng đường bay xảy chút trục trặc, chính Liệp Ưng kể chi tiết. Ấy thế mà thằng bé vẫn bình an vô sự hạ cánh an .

 

là Sở Minh Tuyên Mộ Dung Nguyệt "chấm" nam chính tương lai của thế giới . đó chỉ là "tương lai" thôi, còn nam nữ chính hiện tại là Sở Diệp và Mộ Dung Nguyệt vẫn đang sống sờ sờ, khỏe mạnh mà.

 

 

 

 

Loading...