Bích Đào Ở Nhà Bên - 11.

Cập nhật lúc: 2026-04-01 12:10:43
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chàng bảo Cảnh Thăng cùng mười năm đèn sách, tình như thủ túc, thật thà chẳng chút tâm cơ, nên lừa Cảnh Thăng thì mới lừa thiên hạ. Cảnh Thăng chẳng gì, mắng giữa phố là hạng lòng lang sói, bạc tình bạc nghĩa, đỗ đạt quên ngay vợ tào khang.

Chàng ủy khuất : "Cảnh Thăng mắng ác lắm, lúc nóng giận còn tay đ.á.n.h , đ.á.n.h đến mức mắt sưng đầu bầm."

Cảnh Thăng đỏ mặt: " đó là kế của ông, thế còn chuyện đó ngự sự tâu rằng ông bí mật qua với danh kỹ, khiến ông đ.á.n.h gậy giữa triều thất sủng mất chức, cũng là kế ?"

Chàng vẫn giữ vẻ bình thản, dịu dàng : "Đào Nhi, rót thêm cho vi phu một chén nữa nào."

lẳng lặng rót cho .

Chàng nâng chén uống cạn, chút đắc ý: "Tất nhiên đó cũng là kế, công chúa vì thế mà sinh hận, còn đòi thành nữa. Ta thất sủng mất chức, nhà cửa bỗng chốc quạnh quẽ, chỉ gã ngốc Cảnh Thăng là vác cái mặt lạnh đến thăm, tìm thầy t.h.u.ố.c chữa thương cho , khắp nơi cầu tình cho nữa."

Cảnh Thăng hậm hực: "Khổ nhục kế của ông thật là thâm độc quá."

Hốc mắt đỏ hoe, lòng giận thương, đưa tay nhéo cánh tay , nhưng đau lòng đến mức chẳng còn sức lực.

Chàng nắm lấy tay : "Đào Nhi đừng vội trách . Vi phu dù dùng khổ nhục kế nhưng cuối cùng cũng thoát . Ta sợ công chúa đổi ý, nên dù mang thương tích vẫn giả vờ lân la chốn phong trần, quả thực vô cùng gian truân."

Dáng vẻ trông thật đáng thương .

mếu máo: "Hừ, đáng đời lắm."

Cảnh Thăng hỏi: "Sau khi rời kinh, ông thoát mà về đây ?"

Chàng rũ mắt : "Giang Nam gặp thiên tai lũ lụt, triều đình kế sách gì, liền dâng sớ hiến kế, nhân cơ hội đó xin điều nhậm chức ở phương xa, lúc bấy giờ mới về nhà đón thê t.ử."

Cảnh Thăng lúc cửa còn lành lặn, lúc về thì say khướt, bước lảo đảo, kéo tay phu quân mà lầm bầm: "Cố... Cố , tiểu hiểu lầm , tiểu xin tạ ..."

Phu quân bảo: "Ngươi đúng là nên tạ thật, lúc dặn tin tức là tin nhất, ngươi đem chuyện kinh thành kể hết cho vợ , để giờ nàng giận dỗi đòi hòa ly với thế ."

Cảnh Thăng say đến mức thần trí mê , hướng về phía vái chào vẹo vọ: "Tẩu phu nhân..."

Phu quân phất tay, sai khiêng ngoài.

 

Chàng trong thư phòng để tỉnh rượu, bưng nước , thật sâu bảo: "Chàng cởi áo ."

Mắt sáng rực lên: "Đào Nhi gấp gáp ..."

lặng thinh đó nhanh nhẹn trút bỏ y phục, nhướng mày hỏi: "Ngay tại thư phòng ?"

gật đầu: "Ngay tại đây, lưng ."

Chàng lưng , bấy giờ mới rõ tất cả.

Trên lưng phu quân chằng chịt vết thương, mà hôm qua chẳng hề .

c.ắ.n c.h.ặ.t môi để bật thành tiếng, đưa tay vuốt nhẹ lên vết thương hỏi: "Có đau lắm ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/bich-dao-o-nha-ben-lpyx/11.html.]

Chàng đáp: "Đau thấu tâm can."

hỏi: "Chàng trách tin tưởng ?"

Chàng bảo: "Có trách, mà cũng trách." Rồi vẻ đầy ủy khuất: "Đào Nhi thật nhẫn tâm, vi phu chỉ cần chậm một bước thôi là e rằng chẳng còn thấy bóng dáng nàng nữa."

giúp khép vạt áo, vòng tay ôm lấy eo , áp mặt tấm lưng gầy của .

hỏi: "Ở kinh thành bao giờ gặp Trương Trung Đường ?"

Chàng ngẩn một lát đáp: "Tất nhiên là gặp , ông cũng là Thục Châu , Đào Nhi hỏi ?"

khẽ thưa: "Ông chính là phụ sinh thành thê t.ử của đấy."

Phu quân ngoắt , mặt đầy kinh ngạc.

bèn đem thế của kể hết cho .

kể năm xưa ông lên kinh ứng thí, mang thai. Nửa năm trời biệt vô âm tín, lo lắng lặn lội đến Cẩm Thành thăm dò, tin ông đỗ Trạng nguyên, cưới con gái phủ Tể tướng, xong mà lòng nguội lạnh. Mẹ định lên kinh tìm ông , nhưng nghĩ đến mười năm đèn sách gian khổ của ông , sợ vì oán hận thê nhi mà hủy hoại tiền đồ rạng rỡ, nên trốn sinh hạ , cả đời gặp kẻ bạc tình.

Phu quân lặng thinh hồi lâu, đến ngẩn ngơ.

Nửa đêm tỉnh giấc, thấy đang tựa lưng cửa sổ ngắm ánh trăng.

xoa n.g.ự.c hỏi: "Chàng thẩn thờ cái gì thế?"

Giọng khàn đặc trầm thấp: "Đào Nhi, chỉ là thấy sợ hãi vô cùng mà thôi."

 

7

Thoắt cái một mùa xuân nữa đến, Cố Lý thị vui mừng hớn hở theo phu quân nhậm chức.

Chàng đội mũ cánh chuồn, khoác bào đỏ, tiền hô hậu ủng, tả hữu vây quanh. Thật là một vị quan gia oai phong, chắp tay từ biệt cố nhân chốn Cẩm Châu, đưa bước lên con thuyền vạn dặm xuôi về Đông Ngô, tìm đến thành Dương Châu nơi trăng sáng hai bờ.

Ngoảnh , nghiêng đầu hỏi : "Vi phu trông lắm , mà mắt nàng cứ dán c.h.ặ.t chẳng rời thế?"

mắng yêu: "Chàng thì nỗi gì chứ!"

Chàng mỉm bảo: "Cố phu nhân, nay nàng là mệnh quan phu nhân , vẫn chẳng chịu đoan trang chút nào ?"

nhéo mạnh mu bàn tay một cái, hừ, mới quan vài ngày chê vợ đủ trầm .

Nắng hồng rọi xuống dòng sông êm ả, thuyền trôi như trong cõi mộng.

Đây là đầu xa, lòng lo lắng phấn khích, trong khoang, tay đưa kim chỉ thêu thùa lấy lệ, mà chốc chốc vén rèm ngoài.

 

Loading...