Bích Đào Ở Nhà Bên - 12.
Cập nhật lúc: 2026-04-01 12:11:38
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L7ePYkXEB
Cập nhật lúc: 2026-04-01 12:11:38
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L7ePYkXEB
ngắm nước sông lấp lánh như vảy cá, ngắm núi xanh đôi bờ, ngắm xuể những con thuyền qua tấp nập, chán cảnh hoàng hôn buông xuống bóng buồm xa.
đầu thuyền ngắm cảnh, nhưng sợ đám nha bà t.ử chê , mất thể diện phu nhân.
buông rèm phu quân, đang cầm quyển sách, rũ mắt trầm tư, khí độ thật an nhàn.
Con Đậu Hoàng phủ phục chân , lim dim đôi mắt, cái đuôi khẽ nguẩy, chẳng chút bồn chồn.
Đến cả con ch.ó cũng trầm hơn , cúi đầu thêu hoa mà lòng cứ để tận .
Đột nhiên phu quân hỏi: "Sao bỗng nhiên nữa?"
thấp giọng đáp: "Nhìn mãi cũng chỉ thế thôi, gì lạ mà xem."
Phu quân bảo: "Gì mà lạ với lạ, năm xưa Lý Bạch thuyền tới Giang Lăng cũng từng 'Thuyền con vượt muôn trùng núi non', chắc hẳn dọc đường cũng ngắm nghía ít."
Lý Bạch chứ, uống rượu ngâm thơ cả trăm bài, là bậc đại tài t.ử, đại thi tiên, thuyền cũng thích ngó nghiêng khắp nơi ?
ngẩn ngơ hỏi : "Thật thế ạ?"
Chàng dậy kéo tay : "Vi phu bao giờ lừa nàng , nào, chúng đầu thuyền mà ngắm."
theo đầu thuyền, mây trời rạng rỡ, gió sông l.ồ.ng lộng thổi mặt.
thốt lên: "Đẹp quá, thêu cảnh , chỉ sợ tay kịp."
Chàng bảo: "Chẳng cả, vi phu sẽ nhớ kỹ giúp nàng, khi nào nàng thêu, vi phu sẽ vẽ cho nàng."
Chàng ôm lòng: "Sau những lúc công vụ nhàn hạ, vi phu sẽ đưa nàng du ngoạn khắp chốn, ngắm hết cảnh thiên hạ, khắp núi thẳm sông dài. Nàng thêu gì, vi phu đều sẽ ghi nhớ trong lòng."
cúi đầu, lòng chợt thấy băn khoăn.
bảo: " sợ mất mặt ."
Chàng cúi xuống , đưa bàn tay mặt.
Chàng : "Nàng tay vi phu ."
bàn tay phu quân, thon dài trắng trẻo, thanh tú mà đầy sức lực.
Chàng bảo: "Bàn tay văn chương cẩm tú, vẽ vạn dặm giang sơn, nhưng cũng việc thể ."
tò mò hỏi: "Việc gì ạ?"
Chàng đáp: "Nó chẳng thể cầm nổi cây kim thêu hoa nhỏ bé ."
bật thành tiếng.
Phu quân : "Tấc chỗ dài, thước chỗ ngắn, nhân vô thập , chẳng ai mỹ cả. Vi phu đỗ Thám hoa, nương t.ử thêu hoa, suy cho cùng đều là bản lĩnh cả thôi."
Thuyền hơn một tháng dư mà vẫn thấy bóng dáng thành Dương Châu . Lòng dần sinh phiền muộn, thêu thùa thì mỏi mắt, ăn cơm thấy ghê tẩm, giấc ngủ cũng chẳng yên bề.
Đêm về, ngàn dặm tinh tú như sà xuống mặt sông, con thuyền khẽ khàng chao đảo, lắc lư khiến lòng hoang mang, càng thêm phần bứt rứt.
Ta khẽ đẩy vai bảo: “Trong khó chịu quá.”
Chàng lo lắng hỏi dồn: “Chẳng lẽ nàng say sóng ?”
Ta còn kịp đáp lời, ghé đầu giường nôn thốc nôn tháo.
Chàng vội vàng khoác áo dậy, hối thúc phu thuyền mau ch.óng cập bến, giữa đêm hôm khuya khoắt tận thôn trang, mời bằng một vị lang trung lên thuyền.
Lang trung lau mồ hôi trán, đặt tay lên mạch cổ tay .
Chàng chắp tay lưng, gương mặt nghiêm nghị, bên cạnh chằm chằm quan sát vị lang trung bắt mạch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/bich-dao-o-nha-ben-lpyx/12.html.]
Chàng hỏi: “Phu nhân nhà bỗng dưng say sóng dữ dội thế ?”
Lang trung đáp: “Thưa đại nhân, say sóng .”
Chàng hỏi: “Hay là do ăn uống điều độ?”
Lang trung lắc đầu: “Cũng do ăn uống.”
Chàng nhíu mày: “Vậy phu nhân nhà rốt cuộc là mắc chứng bệnh gì?”
Lang trung ôn tồn: “Đây vốn chẳng là chứng bệnh.”
Chàng hít sâu một : “Ông cứ việc thật cho rõ.”
Lang trung vẻ ngập ngừng, cân nhắc lời lẽ hồi lâu mới thưa: “Lão vốn là thú y, xem mạch tinh tường cho lắm, song mạch … xem là hỉ sự.”
Chàng ngẩn , hỏi : “Ông gì cơ?”
Lang trung khẳng định: “Dường như là m.a.n.g t.h.a.i .”
Chàng vẫn hồn, chớp chớp mắt hỏi: “Hử?”
Vị lang trung chút tự ái liền thẳng: “Trong bụng phu nhân mầm non đó!”
Phu quân ngây như phỗng gỗ.
Nhìn bộ dạng ngây ngốc của , thầm thở dài, tạ ơn vị thú y lang trung sai đưa ông rời thuyền.
Ta khẽ gọi: “Phu quân, đây .”
Chàng bấy giờ mới lờ đờ tiến xuống cạnh .
Ta nắm lấy bàn tay đặt lên bụng , dịu dàng bảo: “Phu quân, lầm , sắp cha .”
Chàng bán tín bán nghi hỏi : “Ta lầm chứ? Ta sắp cha ?”
Ta mỉm gật đầu xác nhận.
Chàng hết bàn tay đang đặt bụng .
Yên lặng hồi lâu chẳng chút động tĩnh.
Ta gọi thêm mấy tiếng, bỗng dưng đỏ hoe vành mắt, che mặt nấc lên thành tiếng.
Lòng mềm , hỏi khẽ: “Sao đến mức ?”
Chàng nghẹn ngào: “Cố Lân cô độc một bấy nhiêu năm, nào dám ngờ ngày hưởng cảnh tượng .”
Hốc mắt cũng bất giác cay cay.
Chàng đầy vẻ kiêu hãnh: “Đào Nhi, con .”
Ta nhất thời cạn lời.
Phải , con, cứ như thể thiên hạ chỉ .
Con trẻ giống cha, thật là cách hành hạ .
Ở thuyền thì nôn đến trời đất cuồng, xuống thuyền nôn đến tối tăm mặt mũi.
Ta đến thành Dương Châu , vẫn thế nào là chốn phồn hoa đô hội, nơi trúc tây diễm lệ, thấy trăng sáng cầu Nhị Thập Tứ, cũng chẳng mười dặm gió xuân đường Dương Châu .
Suốt ngày chỉ quanh quẩn trong phủ mà nôn mửa.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.