Bích Đào Ở Nhà Bên - 14.

Cập nhật lúc: 2026-04-01 12:12:43
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngô đại gia hết , xởi lởi hỏi: “Đại nhân điều chi ý chăng? Có xem thêm mẫu nào khác ạ?”

Chàng nâng chén nhấp một ngụm, bảo: “Không ý, cũng cần xem thêm. Ta đây đợi phu nhân nhà .”

Ta lủi thủi theo phu quân về nhà.

Mặt đen sầm như đáy nồi, ghế mà giận dỗi .

Ta ôm bụng mặt .

Chàng bảo , liền ngay lập tức.

Chàng gõ ngón tay xuống bàn côm cốp, gằn giọng: “Lý Bích Đào, bụng nàng nhỏ, mà lá gan xem cũng chẳng bé chút nào.”

Ta cúi xuống bụng , quả thực là nhỏ thật.

Chàng mắng: “Nàng dám lừa vi phu lén lút ngoài, nàng sợ lạc mất , nhưng thì sợ mất mặt đấy.”

Hừ, chỉ là chê mặt thôi.

Chàng bảo: “Vạn nhất nàng mệnh hệ gì, nàng bảo vi phu ? Lật tung cả cái thành Dương Châu lên chắc?”

Năm xưa m.a.n.g t.h.a.i vẫn bôn ba khắp nơi, cơ chứ.

Chàng than: “Nàng im lặng gì? Ta nàng một câu, chắc trong lòng nàng cãi đến mười câu .”

Làm gì đến mười câu, chỉ mới cãi thầm một câu thôi.

Chàng thở dài bảo: “Lại đây.”

Ta dậy, ngoan ngoãn bước tới.

Chàng kéo lên đùi, vỗ về cái bụng mà bất lực : “Đào Nhi, vi phu suốt ngày bận rộn trăm công nghìn việc, nàng hãy để yên tâm đôi chút. Đợi khi rảnh rỗi sẽ đưa nàng , bảo vệ nàng, như thế mới an lòng.”

 

8

Chàng lúc nào nhàn hạ cơ chứ.

Mùa thu mưa lớn tầm tã, bận đến mức chẳng thời gian dùng bữa, đồ, đến cửa nhà cũng kịp ghé chân.

Chàng dẫn đắp đê chống lũ, canh giữ ruộng đồng hoa màu khỏi nhấn chìm, giữ lấy kế sinh nhai cho bách tính thành Dương Châu.

Lúc cửa còn ngoái , bảo: “Chàng cứ yên tâm , sẽ ở yên trong nhà.”

Ta hứa sẽ ở yên trong nhà để yên tâm.

tiểu t.ử trong bụng chẳng chịu yên, ngoài mưa lớn bão bùng, nó vội vã đòi đời.

Tiểu Thúy hoảng hốt, cả phủ thượng hạ đều rối rắm cả lên.

Mặt trắng bệch, mồ hôi vã như tắm, nhưng vẫn bình tĩnh dặn họ: “Đi mời bà đỡ, đun nước ấm, tuyệt đối kinh động đến đại nhân.”

Tiếng mưa ngoài ồn ã, tiếng kêu còn ồn ã hơn cả mưa.

Bà đỡ bảo: “Phu nhân ơi, đừng la hét nữa, hãy giữ sức mà sinh con.”

Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi, thốt tiếng, dồn hết sức bình sinh mà sinh con.

Tiểu t.ử thật bướng bỉnh, cứ nhất quyết chịu rời bụng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/bich-dao-o-nha-ben-lpyx/14.html.]

Bà đỡ đẩy nhẹ bụng bảo: “Phu nhân đừng sợ, hãy lựa theo chiều mà dùng sức.”

Ta sợ, theo chiều mà gắng sức.

Trời tối sáng, sáng tối, mưa vẫn chẳng hề ngơi.

Ta kiệt sức, giọng khản đặc, đầu óc cuồng.

Tiểu Thúy lóc đổ nước đường cho uống, thầm nghĩ giờ phu quân đang ở nơi nao, ăn gì , dầm mưa lạnh .

Ta thầm nhủ với con: con , con cố gắng lên.

Ta tự nhủ với chính : Lý Bích Đào, ngươi kiên cường lên.

Bà đỡ reo lên: “Phu nhân, sắp ! Hài t.ử ló đầu ! Đừng buông xuôi, cố thêm chút nữa!”

Ta buông xuôi, dùng hết chút tàn lực cuối cùng.

Cảm nhận sức lực cạn kiệt, thấy tiếng vui, thấy tiếng con trẻ chào đời.

ôm một vật nhỏ nhắn đến mặt bảo: “Chúc mừng phu nhân, là một vị tiểu thiếu gia.”

Con đỏ hỏn, da dẻ nhăn nheo, chẳng giống nét tuấn tú của cha nó chút nào, trông thật là xí.

 

Nhi t.ử sinh vài ngày, hết ăn ngủ, ngủ xong ăn, mà vẫn thấy mặt cha.

gặp cha nhưng nó vẫn , hễ trêu một chút là miệng toe toét.

Ta dỗ con ngủ, dỗ mãi đến mức chính cũng lúc nào , chợp mắt một lát thấy bên giường lù lù như Chung Quỳ.

Người nọ đang con mà rơi lệ.

Nghe giọng khàn khàn gọi “Đào Nhi”, mới nhận đó chính là phu quân .

Người hôi hám, nhếch nhác, râu ria lởm chởm, khắp đầy bùn đất.

Chàng con chớp mắt, thận trọng hỏi khẽ: “Đào Nhi, đây là ai ?”

Ta bảo: “Đây là con trai đấy, vẫn tên đại danh .”

Chàng gật đầu: “Ừ. Tên của nó nghĩ xong , đại danh là Cố Duy, nhũ danh gọi là Nguyên Phương.”

Chàng định đưa ngón tay chạm gương mặt nhỏ của Nguyên Phương nhưng vội rụt ngay về. Nguyên Phương chẳng gì về ông bố trông phát khiếp đang chạm , nó vẫn ngủ say sưa, cái miệng nhỏ còn chúm chím, trong mơ chợt nở một nụ nhàn nhạt.

Chàng thấy cảnh đó liền nước mắt tuôn như suối.

Chàng sụt sùi bảo: “Đào Nhi, thật với nàng. Nghe nàng đau đẻ suốt một ngày một đêm mà chẳng thể ở bên cạnh.”

Ta bảo: “Có gì mà cơ chứ, con là của , cũng là của . sinh con cho , cũng là sinh cho chính .”

Chàng định đưa tay ôm lấy , liền đưa tay chặn , bĩu môi chê bai: “Đi , gột rửa cho sạch sẽ , kẻo mùi hôi thối con tỉnh giấc bây giờ.”

Chàng ngẩn , cúi đầu tự ngửi chính .

Sau khi tắm rửa sạch sẽ, trở về vị tiếu lang quân như . Chàng bên cạnh Nguyên Phương, chạm bàn tay nhỏ, xoa xoa đôi má nhỏ của con, ánh mắt tràn đầy vẻ nhu hòa.

Chàng nắm lấy tay bảo: “Đào Nhi, nhất định sẽ chăm sóc hai con nàng thật , để nàng chịu uất ức thêm nữa…”

Chưa dứt lời, mắt nhắm nghiền, chìm giấc ngủ sâu.

 

Loading...