Bích Đào Ở Nhà Bên - 15.
Cập nhật lúc: 2026-04-01 12:13:06
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Cập nhật lúc: 2026-04-01 12:13:06
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Gương mặt vẫn áp sát mặt Nguyên Phương, tay vẫn nắm c.h.ặ.t lấy tay .
Hai phu thê đến Dương Châu năm thứ nhất, từ hai hóa thành ba . Sang năm thứ hai, từ ba thành bốn .
Sinh Nguyên Phương thì như liều mạng, sinh Quý Phương dễ như đẻ trứng .
Chàng vốn định ở bên cạnh lúc sinh nở hai để bù đắp cho .
Gần đến ngày dự sinh, gác công vụ, từ chối hết thảy yến tiệc, ngày ngày quấn quýt bên . Ta thì vẫn cứ thong thả, dỗ Nguyên Phương ăn ngủ, chẳng thấy động tĩnh gì suốt mấy ngày trời.
Hôm đó đang bận đặt tên cho tiểu t.ử trong bụng, bảo nếu là trai thì gọi là Cố Dương, nhũ danh Quý Phương; nếu là gái thì đặt là Cố Cẩm, nhũ danh Niệm Niệm.
Đang lúc đoán xem là Quý Phương Niệm Niệm thì trong kinh tới.
Người đến là một vị Vương gia, sai mời thương nghị đại sự, cau mày vẻ cam lòng: “Có gì mà thương nghị, tốn kém tiền bạc hao tổn tâm sức của .”
Lần thứ hai đến mời, vẫn , cứ ôm quyển sách cạnh , canh chừng đút cơm cho Nguyên Phương.
Chàng trêu Nguyên Phương: “Cho cha ăn một miếng nào.”
Nguyên Phương gật đầu, bón cho cha một miếng.
Chàng đòi: “Cho cha ăn thêm miếng nữa .”
Nguyên Phương bón thêm miếng nữa.
Chàng vẫn thôi: “Cha vẫn ăn nữa cơ.”
Nguyên Phương bĩu môi òa lên, chỉ mũi mà mách : “Cha thật hổ!”
Chàng con , lườm cho một cái, lớn, đúng lúc thứ ba đến mời.
Ta bảo: “Công vụ là hết.”
Chàng bấy giờ mới hậm hực dậy đồ, lúc còn bế thốc Nguyên Phương lên hôn lấy hôn để, cúi xuống bảo với cái bụng : “Các con ngoan nhé, cha một lát về ngay.” Chàng dặn , “Ta đáp lễ vài câu về liền.”
Nguyên Phương gật gật đầu, cũng gật đầu theo.
Chàng khỏi, bụng liền động tĩnh.
Đêm về mới xong việc, Nguyên Phương kéo phòng, chỉ một khối nhỏ đang ngủ say giường, nãi thanh nãi khí bảo: “Cha ơi, .”
Chàng trợn tròn mắt, ngây hồi lâu, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, nghiến răng nghiến lợi mà mắng: “Cái lão cẩu Hoàng đế đó thật quá quắt, cứ đòi xuống Giang Nam gì! Muốn tới thì tới, thì , chuyện gì mà thương nghị lâu thế cơ chứ!”
Nguyên Phương cũng nắm c.h.ặ.t nắm tay phụ họa: “Hừ, cẩu Hoàng đế!”
Trời đất ơi, phu quân giận đến mức tạo phản .
9
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/bich-dao-o-nha-ben-lpyx/15.html.]
Hoàng đế ngự giá Giang Nam, phu quân bận tối mắt tối mũi. Chàng lo tu sửa cầu đường, dời núi tạo nước, trồng hoa xây vườn.
Lời cũng ít , mặt mũi sạm đen, cả rã rời. Có đôi lúc uống rượu một , trăn trở hỏi : “Đào Nhi, thường tự hỏi, quan rốt cuộc là để gì?”
Chuyện cao thâm mà tường tận .
Ta thong thả đưa kim thêu, bảo với phu quân: “Ngày thêu hoa để nuôi sống . Ban đầu thêu hoa để tự nuôi bản . Sau gặp Ngô đại gia, tài thêu của bà cao cường, danh tiếng lẫy lừng, mở thêu phường nuôi sống bao nhiêu .”
Ta thẳng mắt : “ rõ quan để gì, nhưng thiết nghĩ, nhờ bản lĩnh của phu quân mà quan thì mới giúp nhiều hơn nữa.”
Bấy giờ mới nở một nụ hiếm hoi: “Lời Đào Nhi tuy giản đơn nhưng lý lẽ thật sâu sắc.” Chàng tự nhủ thầm, “Đưa quân lên bậc Nghiêu Thuấn, khiến phong tục thêm thuần hậu.”
Lúc Quý Phương sáu tháng tuổi, Hoàng đế ngự giá đến thành Dương Châu. Thuyền rồng rợp bóng sông, cờ xí rợp trời, kinh động cả thành.
Phu quân hộ giá, ở nhà trông con.
Ta bế Quý Phương dạo trong sân, Đậu Hoàng nô đùa cùng Nguyên Phương. Đậu Hoàng mải mê đuổi theo cái đuôi của , Nguyên Phương khanh khách, Quý Phương trong lòng cũng theo nắc nẻ.
lúc đó, xông thẳng nhà .
Kẻ đó dáng vẻ kiêu sa, thần sắc ngạo mạn, đầu đầy châu ngọc, dung mạo mỹ miều. Nàng cổng vòm trăng khuyết hỏi : “Ngươi chính là Lý Bích Đào?”
Ta vỗ vỗ lưng Quý Phương, gật đầu đáp: “Phải, chính là Lý Bích Đào.”
Nàng nheo đôi mắt phượng dò xét , Nguyên Phương đất Quý Phương trong tay .
Nàng vênh cằm nhướng mày hỏi: “Ngươi điểm nào xứng với Cố Lân?”
Ta mỉm bảo: “Cô nương thật là vô lễ quá đỗi. Ta là của con , là vợ kết tóc của . Kiệu hoa rước cửa, cưới hỏi đàng hoàng, con chẳng hỏi xứng xứng, phu quân chẳng hỏi xứng xứng, cô nương là ai mà giữa ban ngày ban mặt xông nhà khác hỏi xứng ?”
Nàng dựng lông mày: “Lá gan lớn thật!”
Lớn thì nào.
Ta gọi tiểu Thúy, mời vị cô nương khỏi cửa.
Lúc tiểu Thúy tiễn khách, nàng còn hậm hực bảo: “Ngươi cứ đợi đấy cho bổn cung!”
Ta sa sầm mặt mày, lòng ghét cay ghét đắng, đợi thì đợi sợ gì.
Năm xưa phu quân dùng kế để nàng tuyệt vọng mới thoát rời kinh, nào ngờ ba năm qua, nàng chọn khắp thiên hạ hào kiệt mà vẫn chẳng quên nổi Cố Lân.
Chẳng quên thì ? Cậy phận tôn quý, là đích nữ trung cung mà dám cướp chồng , phá nát nhà ư? Thiên hạ còn thiên lý, vương pháp nữa !
Ta ở nhà đợi hai ngày, đợi một đạo thánh chỉ, Hoàng đế triệu kiến cố Lý thị.
Ta tiếp chỉ, đầu tiểu Thúy, thấy nó đỏ hoe mắt bảo: “Phu nhân ơi, .”
Ta bảo: “Không , giúp trang điểm.”
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.