[BL TN70] Pháo Hôi Văn Thập Niên Hóng Chuyện Cải Vận Cả Nhà - Chương 118
Cập nhật lúc: 2025-12-28 13:52:32
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhung Hoa cũng vui lắm, miệng cứ ngừng nhắc nhắc hai chữ "cảm ơn".
Khương Lạc xua xua tay. Anh hai kéo xe ba gác, ba đứa bọn họ giúp sức đẩy phía , một mạch tới cổng nhà Nhung Hoa. Khương Quân Khánh nhà cõng , đặt ngay ngắn xe. Sợ bệnh nhiễm lạnh, đắp thêm cái chăn, sẵn tiện che luôn cả mấy cái gùi.
Cứ thế, cả nhóm lạch bạch kéo lên thị trấn.
Ở một diễn biến khác, cô của Lưu Đại Mạo vẫn còn đang mơ mộng hão huyền, bà an ủi cha Đại Mạo: "Yên tâm , hôm nay nếu đột nhiên đến thì con nhỏ đó chắc chắn gật đầu . Cha nó giờ như thế, sốt ruột chúng mà là nó. Cứ chờ mà xem, chẳng bao lâu nữa nó sẽ tự dẫn xác đến tìm thôi."
Mẹ Lưu Đại Mạo thì hớn hở: "Cũng may hồi đó nó c.h.ế.t đuối, nếu giờ chẳng gì mà nắm thóp con nhỏ ."
Cha Lưu Đại Mạo sầm mặt: "Rắc rối! Thà c.h.ế.t quách cho xong. tin cha nó mất thì hai con nhà đó còn phản kháng gì? Giờ thế ... chẳng lẽ bỏ tiền chữa bệnh cho lão thật ?"
"Việc gì thế? Chúng cứ kéo dài , bảo là đợi nó gả nhà mới chữa. Chờ đến lúc nó gả thật, ván đóng thuyền thì còn do quyết ?" Cô của Lưu Đại Mạo đôi mắt lộ rõ vẻ tính toán.
Chương 68
"Vẫn là cô lanh lợi!" Cha Lưu Đại Mạo bảo cần tốn tiền chữa bệnh thật, lúc mới nở nụ .
Cô của Lưu Đại Mạo đầu , thấy Đại Mạo đang xổm nghịch bùn giữa sân, bà hì hì tiến tới, chẳng nề hà bẩn thỉu mà lấy tay lau bùn mặt nó: "Chao ôi Đại Mạo, nghịch thành con mèo hoa thế ."
Lưu Đại Mạo ngây ngô, nước dãi chảy ròng ròng, tay vẫn ngừng đào đất.
"Đại Mạo đang chơi gì thế? Cái hố đào khéo quá, còn đống bùn nữa... con lấy nước ở đấy?" Cô dứt lời, Lưu Đại Mạo tinh quái trát một vốc bùn đầy miệng bà cô.
Cô của Lưu Đại Mạo ngay lập tức ngửi thấy một mùi khai nồng nặc. Lần chẳng cần thằng bé , bà cũng thừa chỗ "nước" đó từ mà , mặt mũi xanh mét oẹ lên liên tục.
Mẹ Lưu Đại Mạo tới mắng: "Đại Mạo, bảo bao nhiêu , nghịch bùn thì dùng nước, trong nhà nước cơ mà, ai cho con dùng nước tiểu!"
Lưu Đại Mạo mắng một câu liền oa oa rống lên. Cô của nó lúc chẳng buồn để tâm đến đống bùn miệng, vội vàng : "Không , , đừng mắng nó, để dắt nó rửa."
Nói đoạn, bà mặc kệ đôi tay đầy bùn của Đại Mạo, dắt nó bờ sông tắm rửa.
Nhìn bóng lưng hai , Đại Mạo thở dài với chồng: "Cô nó thế là lắm , thương Đại Mạo thật lòng."
"Đấy là việc cô nên ! Nếu tại cô thì Đại Mạo thành thế ?" Cha Đại Mạo hừ lạnh một tiếng.
Mẹ Đại Mạo gật đầu: "Cũng đúng, đều là nợ của cô cả."
Hồi Đại Mạo còn nhỏ, cô nó lấy chồng, dắt nó chơi cẩn thận nó ngã đập đầu, từ đó mới trở nên ngớ ngẩn. Suốt bao năm qua, cô của Đại Mạo luôn thấy với cháu trai. Giờ thì , bà rửa tay cho nó thầm tính toán: đợi Nhung Hoa gả qua sinh cho Đại Mạo một đứa con, thế là coi như bà trả hết nợ.
Bà cứ mơ mộng như mà rằng, lúc Nhung Hoa theo lên đến bệnh viện thị trấn.
Vì tình trạng của cha Nhung Hoa thể trì hoãn, Khương Quân Khánh hùng hục kéo xe đưa ông viện . Đến cổng viện, cũng bỏ mà cõng ông tận bên trong. Bác sĩ khám xong bảo là chậm trễ một chút nhưng may là quá nặng, điều truyền dịch vài ngày.
Chỉ cần chữa thì chuyện khác thành vấn đề.
Y tá nhanh ch.óng lấy ven, treo bình truyền. Cha Nhung Hoa sức yếu vững , cũng may họ gặp vận may còn giường trống nên tạm.
Khương Lạc và Khương Quân Khánh thấy ở đây cần thêm nữa liền bảo: "Bọn em giao đồ , xong việc sẽ ngay. Hai ở đây ?"
Khương Hoan gật đầu: "Anh hai, út, hai cứ yên tâm , chị ở đây , chạy lung tung ."
Ở bệnh viện thì an , hai em mới yên tâm rời .
Đi giao nấm hương (khẩu mô) thì thể đến thẳng đồn công an tìm Tần Nhậm Hoa . Ông cho địa chỉ nhà riêng, hai em cứ thế tìm đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/bl-tn70-phao-hoi-van-thap-nien-hong-chuyen-cai-van-ca-nha/chuong-118.html.]
Đến nơi, Khương Lạc gõ cửa. Một phụ nữ tầm hơn bốn mươi tuổi mở, trông dáng vẻ chắc là vợ của Tần Nhậm Hoa. Có lẽ ông Tần dặn , bà là giao nấm thì bảo họ mang trong sân.
Khương Lạc đầu , thấy Phùng Lệ – vợ ông Tần – cứ chằm chằm . Cậu gãi đầu, hiểu chuyện gì.
Phùng Lệ ngại ngùng: "... Xin , chỉ hỏi, là Tiểu Du ?"
Phùng Lệ đương nhiên Du Hòa Trung là cháu nội của cụ Du Lập Tân. Bà thường chồng nhắc về cụ Du, nếu nhờ cụ thì chồng bà ngày hôm nay. Gần đây bà chồng kể cụ Du mất, vốn ít rơi lệ như chồng bà hôm đó cũng đỏ hoe mắt, bảo: " cứ nghĩ mãi chuyện báo đáp cụ, ai ngờ cụ sớm thế... Đứa cháu duy nhất của cụ ngay mắt mà chịu bao nhiêu khổ cực, thật với cụ Du quá!"
Phùng Lệ cũng thấy xót xa. Bà hiểu rõ hơn ai hết lòng ơn của chồng , chỉ an ủi: "Chuyện qua chúng đổi , cố gắng giúp đỡ thằng bé nhiều hơn."
Tần Nhậm Hoa chỉ gật đầu. Bà chồng Du Hòa Trung năm nay mười bốn tuổi, thấy Khương Lạc cũng tầm tuổi đó nên kìm mà thêm mấy cái.
Khương Lạc lắc đầu: "Hòa Trung cùng ạ."
"À... ." Phùng Lệ chút thất vọng, nhưng vẫn tươi tiễn họ cửa.
Đợi , Phùng Lệ đống nấm hương, chẳng họ bảo quản kiểu gì mà cái nào cái nấy tươi rói. Bà sống nhiều năm, qua là hàng cực phẩm. Bà khẽ nhíu mày, cái giá là rẻ quá ? Tính họ giúp gì cho Tiểu Du mà ngược còn như đang chiếm hời của thằng bé . Đợi ông Tần về, bà nhất định bàn chuyện .
Sau khi giao xong 10 cân nấm, xe vẫn còn 40 cân nữa. Loại nấm lớn nhanh lắm, ban đầu nhà họ Khương chỉ định hái 10 cân đem thôi. đó thấy nấm nở rộ hết, hái thì nấm sẽ già mất, nên hái luôn một lượt mang lên thị trấn hỏi xem Ba hoặc Trương Bưu lấy .
Trước đây hai đó đều bảo nếu nấm thì cứ báo họ một tiếng. Khương Lạc cũng thấy ngại, vì mấy bán đồ nhờ đến bọn họ. Cậu định bụng cứ hỏi thử, nếu lấy thì cũng ép, tính cách khác .
Họ vẫn theo lệ cũ đến nhà Trương Bưu , nhưng may là Trương Bưu vắng. Anh từng dặn nếu việc thì tìm em của cách đó mấy nhà, nhưng Khương Lạc nghĩ một lát thôi, quyết định sang nhà Ba xem .
Không ngờ Ba cũng nhà, nhưng chị dâu Ba thì ở đấy. Chị thường ở nhà chăm sóc chồng, ít khi ngoài. Nghe nấm "khẩu mô", chị liền đòi xem thử: "Nấm gì mà lạ tai thế, để chị xem cho mặt mũi nào."
Khương Quân Khánh đặt gùi xuống, mở lớp lá che phía . Những tai nấm trắng muốt hiện trông thích mắt, chỉ là vị thế nào.
Bà cụ tin em Khương Lạc đến cũng xem. Hai xem xong thì ý mua, nhưng Khương Lạc dựa quen để ép mua đồ. Cậu chuẩn sẵn, lấy món nấm xào ớt do bà nội : "Bác và chị nếm thử xem, đây là món dễ nhất, nấm xào thịt nấu canh, tương đều ngon cả. Hai ăn thấy hợp miệng thì lấy, thì cũng ạ."
Món nấm xào ớt nguội, Khương Lạc đựng trong hũ cho dễ mang. Vừa mở nắp hũ, dù nguội nhưng mùi thơm nức mũi vẫn xộc lên. Bà cụ vốn thích ăn ngon, thấy kìm nếm thử.
"Đồ nguội , để chị hâm chút nhé?" Khương Lạc .
Chị dâu Ba chỉ cần ngửi mùi là vị tồi, hơn nữa đĩa rau là ngoài ớt chẳng bỏ thêm gia vị gì cầu kỳ, chứng tỏ bản cái nấm thơm. Chị thấy đây chắc chắn là thứ , ăn cũng là ngon. Tuy nhiên, Khương Lạc bảo hâm thì cứ hâm, chủ yếu là mùi thơm quá chị cũng thấy thòm thèm.
Chị dâu Ba nhận lấy cái hũ, bảo: "Được, để chị hâm tí, đợi con một lát."
Bà cụ híp mắt gật đầu: "Được, để chuyện trò với hai đứa nhỏ."
Trong lúc ba trò chuyện, chị dâu Ba mang hũ bếp. Chỉ là hâm thức ăn nên nhanh lắm. Món do bà nội Khương , vì nghĩ đến mục đích của cháu út nên khi nấu bà hề tiếc dầu. Bây giờ cần thêm dầu mỡ gì, cứ thế đổ chảo đảo qua vài cái, mùi thơm ngào ngạt bốc lên còn hấp dẫn hơn lúc nãy. Chị dâu Ba nhịn mà nuốt nước miếng ực một cái.
Hâm xong, chị múc đĩa, lấy thêm hai đôi đũa. Đồ của Khương Lạc mang đến thì cũng chẳng cần khách sáo mời bọn dùng nữa. Khi chị bưng đĩa , thấy chồng miệng thì vẫn chuyện với hai em nhưng mắt thì dán c.h.ặ.t đĩa nấm, dáng vẻ đầy mong đợi.
Chị dâu Ba nhịn , đặt đĩa mặt bà cụ đưa đũa: "Mẹ, nếm thử ."
Bà cụ gật đầu, gắp một miếng nếm thử, lời nào gắp thêm miếng nữa. Anh em Khương Lạc bên cạnh hồi hộp quan sát, định hỏi xem thế nào, nhưng biểu hiện của bà cụ thì lẽ chẳng cần hỏi nữa.
Chị dâu Ba cũng xuống, đợi mà nếm một miếng, cũng giống bà cụ, đôi đũa dừng .
Bà cụ còn lẩm bẩm: "Tiếc là bánh màn thầu, món mà ăn kèm màn thầu thì đúng là cực phẩm."
"Nhà thiếu màn thầu ? Mẹ đợi đấy, con lấy." Chị dâu Ba vội chạy bếp. Màn thầu hấp sáng nay vẫn còn, giờ tuy còn nóng nhưng vẫn mềm, ăn vẫn ngon chán. Chị lấy một cái, bẻ đôi chia cho bà cụ một nửa.
Hai chẳng còn thiết tha gì việc khách ở đó nữa, mỗi nửa cái màn thầu, kẹp với nấm xào, ăn sạch sành sanh còn một mẩu, ngay cả mấy miếng ớt chị dâu Ba cũng nỡ bỏ qua.
"Ớt cũng ngon thật, là nhà các em tự trồng đấy ?" Chị dâu Ba khen: "Đợt rau các em gửi lên chị định , ăn ngon lắm, loại rau đó chị cũng mua một ít."