Cả Giang Hồ Phát Cuồng Vì Ta - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-02-01 09:45:15
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta bậc thềm, cao giọng : “Ngươi hao tâm tổn trí, chẳng chỉ vì thứ ?”
Nói xong, giơ cuốn sách trong tay lên.
“Tịch Tà Kiếm Phổ”!
Mắt Dư Thương Hải lập tức sáng rực, thở cũng trở nên dồn dập.
“Được lắm!”
Ta lạnh một tiếng, cánh tay vung mạnh lên!
“Ào ào ào —”
Hàng trăm cuốn “Tịch Tà Kiếm Phổ”, tựa như bông tuyết, ném từ trong cửa lớn tiêu cục bay tứ tung ngoài!
“Là Tịch Tà Kiếm Phổ đúng ? Đồ của Lâm gia , thì cứ thẳng! Cần gì che che giấu giấu!”
Toàn trường tĩnh mịch như c.h.ế.t.
Dư Thương Hải ngẩn tò te.
Đệ t.ử phái Thanh Thành ngẩn tò te.
Ngay cả những nhân sĩ võ lâm đang núp trong bóng tối xem kịch cũng ngẩn tò te.
“Lại đây! Tặng miễn phí! Ai cũng phần!”
Ta hét lớn với đám tiêu sư đang sợ đến ngây phía : “Còn ngây đó gì? Kéo hết sách in xong trong kho đây! Gặp ai phát nấy! Phát hết thì về nhà!”
“Oa —”
Đám đông trong nháy mắt bùng nổ!
“Là thật! Thật sự là Tịch Tà Kiếm Phổ!”
Một kẻ cướp sách lật xem, kích động đến mức run rẩy.
“Cướp thôi!”
Những kẻ giang hồ vây xem điên cuồng lao tới, ngay cả t.ử phái Thanh Thành cũng nhịn mà cúi xuống nhặt.
Mặt Dư Thương Hải trong chớp mắt chuyển từ đỏ bừng sang xanh mét.
Hắn toan tính lâu như , chính là để độc chiếm môn thần công , kết quả…
Kết quả bây giờ nó đầy đất?!
“Lâm! Linh! San!”
Hắn tức giận đến mức giọng cũng run rẩy.
“Dư quán chủ, đừng khách sáo.”
Ta khoanh tay, híp mắt : “Mười vạn bản, bao đủ! Ngươi lấy một cuốn ?”
“Phụt —”
Dư Thương Hải suýt chút nữa phun một ngụm m.á.u tươi.
Thành Phúc Châu, một đêm ngủ.
Đèn đuốc của Phúc Uy tiêu cục sáng rực suốt đêm.
Vương quản sự việc đến điên cuồng, ông huy động bộ bạc trong tiêu cục thể dùng , lôi kéo tất cả thợ in và học đồ trong thành Phúc Châu, chia ba ca việc liên tục nghỉ.
“Tịch Tà Kiếm Phổ” giống như tờ rơi miễn phí, chất đống từ cửa tiêu cục kéo dài đến tận góc phố.
Khi trời sáng, Dư Thương Hải dẫn phái Thanh Thành rút lui.
Không đ.á.n.h, mà là thể đ.á.n.h nữa.
Đệ t.ử mang theo, một nửa đang giấu bí kíp trong , lén lút trốn góc nghiên cứu, còn chút sát khí nào nữa.
Nếu dám hạ lệnh tấn công , tin những kẻ giang hồ cầm bí kíp sẽ là đầu tiên nhảy bảo vệ Lâm gia ?
“Tiểu thư, chủ ý của thật là tuyệt diệu!”
Vương quản sự kích động đến mức râu cũng rung lên, cảnh tượng tối qua, giờ nghĩ ông vẫn thấy sướng rơn .
Ta ngáp một cái, đặt chén trong tay xuống: “Tuyệt ư? Chuyện mới chỉ là bắt đầu thôi.”
“Vương thúc, bí kíp phát tối qua, luyện ?”
“Bẩm tiểu thư, theo thám t.ử báo …” Vương quản sự hạ thấp giọng, “Đã ít lén lút bắt đầu luyện . Đặc biệt là những môn phái nhỏ và tán nhân, vớ bí kíp cứ như nhặt bảo vật .”
Rất .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ca-giang-ho-phat-cuong-vi-ta/chuong-2.html.]
Thứ chính là hiệu quả .
“Xuân Hạnh.”
“Có em, tiểu thư.”
“Đi, kéo thêm mười xe bí kíp nữa, đưa đến ngoài thành. Nói với tất cả , tại Thập Lý Pha ngoài thành Phúc Châu, giờ Thìn phát sách, quá giờ chờ.”
“Hả? Vẫn còn phát nữa ạ?”
Xuân Hạnh khó hiểu.
“Đương nhiên.”
Ta lạnh một tiếng: “Ta để nhân sĩ võ lâm trong thiên hạ đều đến Phúc Châu ‘triều thánh’. Vật giá ở Phúc Châu cũng nên tăng lên .”
Vương quản sự sững , lập tức bừng tỉnh đại ngộ, đối với khâm phục đến mức ngũ thể đầu địa.
Tiểu thư chỉ đang phát sách, đây là đang “tiếp thị sự kiện”, đây là biến Phúc Châu thành “thánh địa võ học” a!
Tuy nhiên, “tác dụng phụ” của việc tiếp thị cũng đến nhanh.
“Tiểu thư! Xảy chuyện lớn !”
Một thảng t.ử thủ lăn lê bò toài chạy , sắc mặt trắng bệch.
“Lý đồ tể ở thành Bắc, tối qua lấy bí kíp, luyện suốt một đêm… Sáng nay tẩu hỏa nhập ma !”
“Cái gì?”
Cha Lâm Chấn Nam bưng chén lên, tay liền run một cái.
“Tên Lý đồ tể đó điên ! Cầm d.a.o mổ lợn gặp ai c.h.é.m nấy, miệng còn hét lên ‘kiếm phổ là thật’! Bây giờ nha môn cũng xuất động, nhưng căn bản ngăn !”
“Rầm!”
Lời còn dứt, cửa lớn tiêu cục đá văng.
Một gã mãnh hán mặt đầy thịt ngang ngược xách d.a.o xông , lưng còn kéo theo một đám đông, ai nấy đều hừng hực phẫn nộ.
“Người Lâm gia mau cút đây!”
Gã mãnh hán gầm lên.
Cha sa sầm mặt mày, định phát tác thì ngăn .
Ta chậm rãi bước : “Ta chính là Lâm gia, các hạ gì chỉ giáo?”
“Chỉ giáo?”
Gã mãnh hán chỉ mũi : “Lâm gia hại ít! Huynh của luyện bí kíp rách nát của các ngươi, bây giờ thành phế nhân ! Các ngươi cho một lời giải thích!”
“! Cho một lời giải thích!”
“Bí kíp Lâm gia phát là đồ giả! Là hại !”
Ta đám đông đang kích động phẫn nộ, bỗng nhiên bật .
“Lời giải thích? Được thôi.”
Ta thản nhiên : “Ta chỉ hỏi các một câu, khi các luyện công, xem trang đầu tiên của bí kíp ?”
Gã mãnh hán sững : “Trang đầu tiên? Chẳng là… ‘Dục luyện thử công’…”
Giọng đột ngột im bặt.
“Là gì?”
Ta truy hỏi: “Đọc to lên, cho cùng .”
Trong đám đông xem náo nhiệt xung quanh, theo bản năng lật cuốn bí kíp nhận .
“Dục luyện thử công… tất tiên tự cung…”
Một giọng run rẩy lên.
Toàn trường tĩnh mịch như c.h.ế.t.
Sắc mặt tất cả nam nhân trong nháy mắt đều biến đổi, theo bản năng kẹp c.h.ặ.t hai chân.
Ta quanh bốn phía, lạnh lùng : “Ta hỏi một nữa, tên Lý đồ tể , còn cả vị của ngươi, bọn họ… tự cung (thiến) ?”
“Ta…”
Mặt gã mãnh hán đỏ lựng như gan heo.
“Bản luyến tiếc ‘bảo bối’, nhất quyết bỏ qua các bước, cưỡng ép tu luyện dẫn đến tẩu hỏa nhập ma, ngược còn trách bí kíp Lâm gia phát là giả?”