Cả Giang Hồ Phát Cuồng Vì Ta - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-02-01 09:51:42
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Cập nhật lúc: 2026-02-01 09:51:42
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Ta tiến lên một bước, giọng đột ngột v.út cao: “Trong thiên hạ, cái đạo lý ?!”
“Chuyện …”
“Lâm gia giấy trắng mực đen, rõ rủi ro ngay tại trang đầu tiên! Là do các tự lòng tham che mờ mắt! Là do các nóng vội hám lợi! Bây giờ xảy chuyện, liên quan gì đến Lâm gia ?!”
Đám đông bắt đầu xôn xao.
“ … bí kíp đúng là như thế…”
“Là do bọn họ tự chịu tự cung, chuyện trách ai?”
“Lâm gia cô nương nhân nghĩa a, rủi ro lớn như đều cho chúng .”
Gã mãnh hán chặn họng đến mức nên lời, cuối cùng ánh mắt khinh bỉ của , xám xịt dẫn bỏ .
Ta xoay hồi phủ, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Xuân Hạnh sán gần, nhỏ giọng hỏi: “Tiểu thư, tên Lý đồ tể … thật sự là vì tự cung nên mới tẩu hỏa nhập ma ?”
“Đương nhiên .”
Ta bình thản uống một ngụm : “Hắn chỉ là luyện sai khí, cộng thêm tham lam đáy, lửa giận công tâm mà thôi.”
“Hả? Vậy nãy …”
“Ta cũng sai.”
Ta thản nhiên đáp: “Trên bí kíp xác thực là tự cung. Hắn đúng quy trình, xảy chuyện, chẳng lẽ là vấn đề của chính ? Cái gọi là ‘Tuyên bố miễn trừ trách nhiệm’.”
Xuân Hạnh gật gù vẻ hiểu.
Lúc , quản gia chạy , sắc mặt còn nghiêm trọng hơn lúc nãy.
“Tiểu thư, của Ngũ Nhạc kiếm phái, Thiếu Lâm, Võ Đang… cùng đến bái phỏng! Đã ở trong phòng khách !”
Mắt sáng lên.
Đến .
Chính chủ, cuối cùng cũng đến .
Ta vốn tưởng đổi địa điểm khác, ngờ bọn họ chủ động dâng tới cửa.
Trong phòng khách, bầu khí nặng nề đến mức như vắt nước.
Cha Lâm Chấn Nam ở chủ vị, tay chân luống cuống đặt cho .
Bên trái là chưởng môn phái Hoa Sơn “Quân T.ử Kiếm” Nhạc Bất Quần, và Lưu Chính Phong của phái Hành Sơn.
Bên là Huyền Từ phương trượng của Thiếu Lâm Tự, và Xung Hư đạo trưởng của phái Võ Đang.
Bốn , chỉ cần giậm chân một cái, cả võ lâm đều run rẩy ba .
“Linh San bái kiến Nhạc chưởng môn, Lưu chưởng môn, Huyền Từ phương trượng, Xung Hư đạo trưởng.”
Ta thi lễ một cái, thái độ kiêu ngạo tự ti.
Nhạc Bất Quần đ.á.n.h giá , ngoài nhưng trong : “Lâm cô nương thật là hào phóng. Trong vòng ba ngày, mười vạn bản ‘Tịch Tà Kiếm Phổ’, khuấy đảo cả giang hồ nghiêng trời lệch đất.”
“Nhạc chưởng môn quá khen.”
Ta thản nhiên đáp: “Giang hồ loạn , tính. Là chữ ‘Tham’ trong lòng chư vị mới tính.”
“Làm càn!”
Một tiếng quát lớn vang lên.
Ta đầu , chà, trong góc còn một nữa.
Chưởng môn phái Tung Sơn, Tả Lãnh Thiền.
Lão đang lạnh lùng chằm chằm : “Lâm Linh San! Ngươi tuổi còn nhỏ mà tâm địa ác độc như ! Tự ý in ấn thần công, khiến sinh linh đồ thán. Hôm nay, Ngũ Nhạc kiếm phái chúng , cùng với Thiếu Lâm Võ Đang, chính là ở đây hỏi tội ngươi! Ngươi tội ?”
Khá lắm, trực tiếp định tội luôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ca-giang-ho-phat-cuong-vi-ta/chuong-3.html.]
“Hỏi tội ?”
Ta : “Tả chưởng môn, ông hãy sờ lên lương tâm mà , ông nhớ thương ‘Tịch Tà Kiếm Phổ’ của nhà , là chuyện ngày một ngày hai ?”
“Ngươi…”
“Cái gọi là ‘ trời hành đạo’ của các , chẳng qua là vì phát bí kíp ngoài, các cướp để ăn mảnh, nên mới thẹn quá hóa giận?!”
“Lâm cô nương.”
Huyền Từ phương trượng lên tiếng, giọng trầm thấp: “Bí kíp cô nương phát khiếm khuyết c.h.ế.t . Nay trong thành mấy vì ‘tự cung’ mà tàn phế, tẩu hỏa nhập ma. Cô nương hành sự như , nhân quả quá nặng.”
“Đại sư từ bi.”
Ta chắp tay hình chữ thập: “ hai chữ ‘tự cung’ , là ép bọn họ xem ? Là kề d.a.o lên cổ, ép bọn họ luyện ?”
Huyền Từ phương trượng im lặng.
“Nhạc chưởng môn.”
Ta sang Nhạc Bất Quần: “Vừa ông , bí kíp phát ‘khiếm khuyết c.h.ế.t ’?”
“Chẳng lẽ ?”
Nhạc Bất Quần nghĩa chính ngôn từ.
“Phải.”
Ta gật đầu.
Các đại lão trong phòng đều sững sờ, ngờ thừa nhận dứt khoát như .
“Nhạc chưởng môn, ông hỏi đúng trọng tâm đấy.”
Ta bỗng nhiên bí hiểm: “Thứ phát, đương nhiên là khiếm khuyết. Bởi vì…”
Ta kéo dài giọng.
“Bởi vì đó vốn dĩ chỉ là bản chỉnh.”
“Cái gì?!”
Tả Lãnh Thiền bật dậy, trong mắt bùng lên sự tham lam kinh : “Ngươi cái gì?!”
“‘Tịch Tà Kiếm Phổ’, vốn là năm xưa Ma giáo từ một cuốn kỳ thư mà ngộ một chút. Tiên tổ Lâm gia , lấy cũng trọn vẹn.”
Ta bày vẻ mặt “chân thành”.
“Vậy… bản chỉnh ?”
Xung Hư đạo trưởng cũng nhịn mà lên tiếng.
“Ba ngày nay, đóng cửa ngoài, chính là để chỉnh lý di vật của tiên tổ.”
Ta chậm rãi từ trong tay áo, lấy một cuốn sách nữa.
Cuốn sách bọc bằng gấm, bìa mạ vàng.
Bên bốn chữ lớn — “Quỳ Hoa Bảo Điển”.
“Hít hà —”
Trong phòng khách vang lên một loạt tiếng hít khí lạnh.
“Cái … cái quả thực là…”
Thiền tâm của Huyền Từ phương trượng cũng loạn .
“Tả chưởng môn.” Ta về phía Tả Lãnh Thiền, “Cuốn ‘Quỳ Hoa Bảo Điển’ mới là nguyên bản. Ông đoán xem, nó cần … tự cung ?”
Hơi thở của Tả Lãnh Thiền trong nháy mắt trở nên dồn dập.
“Đương nhiên cần!”
Ta trả lời lão: “‘Tịch Tà Kiếm Phổ’ chính là vì tàn khuyết đầy đủ, nên mới cần dùng thủ đoạn cực đoan như để bù đắp! Cuốn nguyên bản , khi luyện xong, âm dương điều hòa, công lực đại tiến!”
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.