Cả Nhà Phản Phái Điên Phê, Chỉ Có Sư Muội Là Tấu Hài - Chương 1319

Cập nhật lúc: 2026-01-29 14:54:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thế là nàng chút do dự mà gật đầu một cái.

 

"Anh Uẩn Tu là một khổ, tuy kể với chị, nhưng em hy vọng chị thể hiểu cho nỗi khổ của ."

 

Tô Nhung Nhung xong, trái , xác định họ chuyện đến giờ, xung quanh đều tai mắt gì, cô mới nhỏ giọng lên tiếng.

 

"Chị gặp đại bác gái, tức là của Uẩn Tu ?"

 

"Gặp ."

 

"Vậy chị chắc hẳn , bà lúc nào cũng tỏ vẻ đang bảo vệ Uẩn Tu."

 

"Phải nha."

 

"Lúc em cũng tưởng bà là một , dù tộc Thỏ sinh yếu ớt, đây là địa bàn của thiên địch Hồ tộc, bà tốn hết công sức chỉ để bảo vệ con của . Cho đến một ngày, em tình cờ thấy đại bác trai cầm một món bảo bối mới nhận định mang đến tặng cho Uẩn Tu thì ngăn , bà Uẩn Tu thấy ông là sợ hãi, đây là thiên tính của tộc Thỏ, nên hy vọng ông đừng đến thăm Uẩn Tu. Bà còn nhận lấy món quà mà đại bác trai tặng cho Uẩn Tu, là sẽ đưa cho Uẩn Tu, sẽ dùng món quà để khai thông cho Uẩn Tu đừng sợ ông như nữa."

 

Nói đến đây, Tô Nhung Nhung nhíu mày, sự tức giận mặt hề che giấu.

 

"Lúc đó em còn nghĩ Uẩn Tu bảo bối mới , em thể mượn chơi chút. Kết quả đại bác trai , bà đầu liền mang món bảo bối đó tặng cho họ cả, chuyện căn bản hề nhắc với Uẩn Tu lấy một lời! Và em luôn rằng, Uẩn Tu nhốt trong viện t.ử chỉ thể gặp đại bác gái, thực khao khát gặp cha , căn bản hề sợ hãi! Anh chỉ gặp cha , mà còn bạn bè, tự do, nhưng tất cả những thứ đều đại bác gái nhân danh tình yêu và sự bảo vệ mà tước đoạt sạch sành sanh! Chính vì vẫn luôn nhốt, đại bác gái vẫn luôn với bên ngoài là sợ hãi Hồ tộc chúng , nên của Hồ tộc cũng đều thích Uẩn Tu. Những dịp lễ tết khi thể khỏi viện, cũng đều thiện với . Thế là đại bác gái càng đà đường đường chính chính với Uẩn Tu rằng, con thấy , Hồ tộc bao giờ chấp nhận tộc Thỏ . Lúc đó em còn nhỏ nghịch ngợm, chẳng coi những lời đàm tiếu gì, nên em mới lén lút tìm Uẩn Tu chơi, sự thật chứng minh, em đúng, mới như những gì đại bác gái với bên ngoài! cho dù như , cơ hội em gặp Uẩn Tu cũng ít ít, thể thấy, đại đa thời gian đều chỉ một ."

 

Nói xong Tô Nhung Nhung thở dài một tiếng.

 

"Tuy tâm nguyện ban đầu của đại bác gái là , nhưng bà sai đường , phương pháp sai lầm trầm trọng, dẫn đến quá khứ của Uẩn Tu đau khổ."

 

Nghe đến đây, Diệp Linh Lung nhạo một tiếng.

 

"Em chắc chắn tâm nguyện ban đầu của bà ?"

 

"Hả?" Tô Nhung Nhung ngẩn .

 

"Em tiếp , đó thì ?"

 

"Sau đó xảy chuyện gì, em chỉ Uẩn Tu và đại bác gái cãi một trận lớn, phá vỡ viện t.ử bố trí trận pháp , trong lúc tức giận rời khỏi Thanh Vương Thành. Lúc đó đại bác trai, đại bác gái và họ cả họ đều đuổi theo, nhưng họ thể mang Uẩn Tu trở về, chỉ mang về một câu, nhảy xuống Cửu U Thập Bát Uyên."

 

Tô Nhung Nhung thở dài một tiếng.

 

"Lúc đó chắc hẳn tuyệt vọng, từ nhỏ cô lập, tự do, bạn bè, tình yêu, thấy tương lai và hy vọng, nên mới đưa lựa chọn quyết liệt như . Thế nhưng, ai yêu mà, ít nhất em cảm thấy đại bác trai là yêu , bao gồm cả ông bà nội cũng vì chân của là thỏ mà bằng con mắt khác. Thậm chí... năm đó khi tin nhảy xuống Cửu U Thập Bát Uyên truyền về, bà nội liền lâm bệnh liệt giường dậy nổi. Chị xem họ như , thể yêu Uẩn Tu?"

 

"Vậy nên, điều thực sự nực là những khác, mà là bản Lâm Nhược Ngọc."

 

Tô Nhung Nhung ngẩn , Diệp Linh Lung nhân cơ hội bóp bóp đôi tai cáo xù xì lông lá của cô bé.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ca-nha-phan-phai-dien-phe-chi-co-su-muoi-la-tau-hai/chuong-1319.html.]

 

"Hồ tộc đều thể chấp nhận bà - một thuộc tộc Thỏ trở thành Vương hậu tương lai, dựa cái gì mà chấp nhận nổi Tô Uẩn Tu - đang mang trong dòng m.á.u của họ chứ?"

 

" !" Tai Tô Nhung Nhung rung lên: "Chị quá đúng luôn! Lần Uẩn Tu về, hy vọng đại bác gái thể tỉnh ngộ ."

 

Diệp Linh Lung đổi bên tai tiếp tục nặn bóp, vô cùng ngông cuồng.

 

"Có tỉnh ngộ còn quan trọng nữa."

 

"Tại ?"

 

Chương 1098 Bởi vì các ngươi chỉ là ba tên phế vật mà thôi

"Anh Uẩn Tu của em bây giờ là Đại Thừa kỳ, sớm còn là con thỏ trắng nhỏ mặc bài bố như ngày xưa nữa, năng lực để bảo vệ chính . Bây giờ, ai thể tùy tiện dạy cách việc nữa."

 

Tô Nhung Nhung trợn to đôi mắt, cô thấy trong mộng của Uẩn Tu, thì xinh xinh , mềm mại dịu dàng, nhưng lời vẻ hung dữ nhỉ?

 

Thế nhưng, những lời như thật đấy!

 

Làm cô dường như càng lúc càng thích Diệp cô nương nhỉ?

 

Ngay lúc Tô Nhung Nhung còn đang ngẩn ngơ và sùng bái Diệp Linh Lung, phía bỗng nhiên truyền đến một giọng .

 

"Nhung Nhung, chú Hai đang tìm em khắp nơi đấy, việc, em mau về gặp chú ."

 

Tô Nhung Nhung và Diệp Linh Lung cùng , chỉ thấy Tư của Tô Uẩn Tu lúc đang phía họ.

 

"Cha em thể chuyện gì tìm em chứ? Em . Em là phụng mệnh ông nội đưa Diệp cô nương ngoài dạo, em thể bỏ mặc chị cho các ?"

 

"Nhung Nhung thế là đúng , đây là địa bàn của Hồ tộc, nàng là bạn của Uẩn Tu, mà chúng là những thiết nhất của Uẩn Tu, chúng đưa nàng dạo cũng là chuyện đương nhiên."

 

Giọng truyền đến từ lưng họ, họ nữa, thấy Năm của Tô Uẩn Tu.

 

"Huống hồ cũng chúng cùng nàng , là gặp nàng một chút. Nàng là cô nương do Uẩn Tu mang về, tự nhiên sẽ tiếp đãi t.ử tế. Em chắc sẽ đến mức chuyện cũng cho phép chứ?"

 

Giọng thì truyền đến từ phía bên cạnh, ở đó Sáu của Tô Uẩn Tu bước .

 

Nói cách khác, ba họ từ ba hướng bao vây lấy hai Diệp Linh Lung.

 

Tu vi của ba họ đều ở Hợp Thể trung kỳ, mà Diệp Linh Lung chỉ Hợp Thể sơ kỳ, Tô Nhung Nhung càng chỉ Luyện Hư sơ kỳ, bất kể là lượng tu vi đều rơi thế hạ phong, tình hình , .

 

 

Loading...