Cả Nhà Ta Đi Đày - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-02-07 01:41:14
Lượt xem: 93
1
Sự tình khởi nguồn từ một trận cãi vã kịch liệt giữa cha và Hoàng đế Kim Loan điện tháng Giêng.
Hoàng đế vuốt râu phán: “Lão Bát nhà trẫm ngoan cố đổi, mẫu thấp hèn, đủ tư cách để giao phó trọng trách.”
Cha liền phục: “Bát Vương gia tâm tư linh lung, xử sự thỏa, từ trị thủy, cứu tai cho đến tra xét tham ô, việc nào cũng vô cùng , văn võ bá quan đều thấy rõ như ban ngày, là Bệ hạ phán đoán sai lầm.”
Hoàng đế nổi giận: “Chu Chí Đình, Lão Bát là con của trẫm là con của ngươi?”
Cha ngẩng cao cổ cãi: “Con của Thánh thượng, cũng là con của vạn dân.”
Hoàng đế đập bàn quát lớn: “Chu Chí Đình, lão thất phu , ngươi phản ?”
Cha quỳ sụp xuống, vẻ mặt kiên nghị: “Lão thần dám. Chỉ nhắc nhở Bệ hạ, thiên vị cũng đừng thiên vị quá mức, kẻo tổn thương tấm lòng phụ t.ử quân thần.”
Đương kim Hoàng thượng yêu thương Thái t.ử là chuyện ai ai cũng .
Mấy ngày , vụ án tham ô của Hộ bộ Thượng thư trướng Thái t.ử kết thúc.
Thái t.ử liên lụy, hiện giờ đang đóng cửa sám hối.
Vừa khéo Bát Vương gia thành xuất sắc mấy việc giao, nhất thời uy vọng trong triều tăng cao cực điểm.
Hoàng đế vì bảo vệ Thái t.ử, khó tránh khỏi việc gõ đầu răn đe đứa nhi t.ử thứ tám .
Cha lọt mắt, liền lên tiếng nghịch thánh ý.
Một câu “chớ tổn thương tấm lòng phụ t.ử quân thần” khiến vị Hoàng đế vốn quen thiên vị cũng chấn động trong lòng.
Phải , cho cùng thì Lão Bát cũng là một nhi t.ử cực kỳ xuất sắc.
Ngài về phía Lão Bát đang trong hàng ngũ triều thần.
Hắn giữa các , cúi đầu thấp, rõ thần sắc, chắc hẳn trong lòng cũng đầy ủy khuất.
Thôi .
Hoàng đế thở dài một , tiếp tục dây dưa vấn đề nữa.
Còn về phần cha , Kim Loan điện công khai chống đối Hoàng đế, xem thường quân thượng, kiêu ngạo bất tuân, coi rẻ lễ pháp, kể từ hôm nay cả nhà lưu đày Lĩnh Nam.
Cha đoan chính dập đầu ba cái thật kêu: “Tạ chủ long ân.”
Trước nay chỉ thấy trung thần cương trực trong sử sách, nay mới tận mắt chứng kiến hàng thật giá thật.
Trong lòng đối với vị cha già cổ đại , ngoài sự kính sợ còn chút sợ hãi.
Nhỡ biếm, mà là cả nhà c h é m đầu thì .
Ta sợ đến mức vội vàng ăn thêm hai bát cơm cho sức.
2
Cha chân bước nhà, chân thánh chỉ tới nơi.
Thái giám lạnh lùng tuyên xong thánh chỉ.
Cả sảnh đường rộng lớn chìm trong tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc.
“Lĩnh… Lĩnh Nam, cái nơi chướng khí mù mịt, cùng sơn ác thủy đó ?”
Tổ mẫu gần tám mươi tuổi chống gậy, run rẩy cất tiếng.
Giọng chứa đầy sự khàn đục lẫn mơ hồ.
Bà dám tin thái giám truyền chỉ, tưởng rằng nhầm.
Đối diện với ánh mắt tha thiết của lão nhân gia tóc bạc da mồi, vị đại thái giám vốn quen thói cáo già trong cung cũng lộ vẻ đành lòng, do dự giây lát chậm rãi gật đầu.
Lão tổ mẫu tức thì buông lỏng , phịch xuống ghế thái sư.
Nữ quyến trong phủ thể kìm nén thêm nữa, là tiếng nức nở vụn vặt, đó là tiếng rống bi thương.
Mẫu , di nương, nhị , cùng thể nha trong phủ, từng từng đến hoa lê dính hạt mưa, bi thống tột cùng.
Ta khom lưng, lấy khăn tay che miệng.
Phải dùng sức nhéo mạnh đùi mới bật thành tiếng.
Lĩnh Nam?
Điểm tâm sáng hằng mong nhớ? Gà dừa hồn xiêu phách lạc?
Ta cố gắng kiềm chế khóe miệng đang chực nhếch lên.
Một tay đoạt lấy thánh chỉ trong tay thái giám, dập đầu thùng thùng ba cái xuống đất: “Tạ chủ long ân.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ca-nha-ta-di-day/chuong-1.html.]
Tiễn đại thái giám xong, mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của cả nhà, xoay định về phòng ngay.
Không đợi nữa !
Ta thu dọn hành lý!
lúc , ngoài cửa lớn truyền đến tiếng xướng của thái giám: “Ý chỉ đến!”
Ta đầu , kinh hoàng cha bốn mắt .
Không lẽ Hoàng thượng đổi ý, ban c h ế t cho cả nhà ?
3
Thái giám đến già hơn lúc nãy, giọng cũng lanh lảnh ch.ói tai hơn.
Hắn tuyên xong ý chỉ.
Sảnh đường rộng lớn rơi một mảnh tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc.
Người trong nhà ngươi , ngươi.
Ai nấy đều thấy mặt đối phương vài phần mờ mịt, vài phần kinh hỉ và cả vài phần toan tính.
Mãi thật lâu khi lão thái giám rời .
Giọng yếu ớt của nhị mới phá vỡ bầu khí tĩnh mịch.
Nàng ngôn ngữ rụt rè: “Con… con ở hầu hạ tổ mẫu. Đại tỷ tỷ tính tình hào sảng, nay chỉ chịu tốn tâm tư chuyện ăn uống, chăm sóc già e là đủ chu .”
Nàng vận một bộ váy hồng, dáng vẻ nhu nhược đáng thương.
Mở to đôi mắt vô tội, c.ắ.n môi .
Ý chỉ , niệm tình tổ mẫu tuổi tác cao, thích hợp đường dài xóc nảy, đặc cách cho ở kinh thành an dưỡng tuổi già, đồng thời cho phép chỉ định một vãn bối ở hầu hạ.
Thái hậu là bạn tâm giao thời trẻ của tổ mẫu.
Thánh chỉ lưu đày cả nhà ban xuống, Thái hậu xin cho tổ mẫu ân điển .
Vãn bối gối tổ mẫu chỉ và nhị hai .
Mẫu là chính thất, là đích nữ.
Nhị là con thứ do Tiết di nương sinh .
ở nhà , đích thứ xưa nay đều đối xử bình đẳng như .
Cha là chính trực, mẫu tính tình mềm mỏng.
Còn , đến từ tương lai, tin tưởng sâu sắc rằng sinh đều bình đẳng.
Chỉ là, ngờ rằng, nhị vốn luôn tranh đoạt, lấy kim châm cũng kêu đau, nay đột nhiên chủ động xin chăm sóc tổ mẫu, hơn nữa lời trong lời ngoài còn so sánh ám chỉ đủ tỉ mỉ, là một kẻ ham ăn.
Ta híp híp mắt.
Nàng dường như biến thành một khác.
Hoặc lẽ, bản chất nàng xưa nay vốn từng đổi.
Mẫu bên cạnh định lên tiếng biện giải cho , mày bà cau , dường như nghĩ tới điều gì đó, sắc mặt đột nhiên đổi.
Mẫu mặt đầy vẻ giận dữ định mở miệng.
Đã nhanh tay ngăn .
Ta tươi như hoa: “Được, thì vất vả cho nhị .”
Chó ngáp ruồi, đúng ý quá.
Đừng hòng bất cứ thứ gì ngăn cản bước chân về quê!
Nhị ngờ đồng ý dứt khoát như , cả chút sững sờ.
Hồi lâu mới lí nhí đáp: “Không… vất vả.”
Chuyện nhị ở kinh thành ngã ngũ.
Tiết di nương lập tức vui mừng mặt, nếp nhăn mặt che cũng hết.
Cha liếc hai nữ nhi, thở dài một , gì.
Đêm đến, mẫu véo tai giáo huấn một trận:
“Con ngốc lắm, con và Chu Như đều đến tuổi nghị , ở kinh thành, đến lúc đó tổ mẫu thể trù tính cho con, với tài mạo của con, cho dù là vương hầu huân quý cũng gả . Giờ thì , con theo phụ mẫu đến nơi man hoang chướng khí hoành hành, thú dữ rắn rết đầy rẫy đó, e là cả đời gả ai .”
Ta rúc mẫu nũng: “Không gả càng , con cả đời ở với mẫu .”